Tần Hoài đánh giá bộ quần áo thể thao và đôi giày trên người Cung Lương, bên hông ông đeo một cái túi nhỏ đựng điện thoại và khăn lau mồ hồi, trên trán lấm tấm những giọt mồ hồi li tỉ gần như không thể thấy bằng mắt thường, cổ áo khoác che khuất đi phần cổ áo bên trong rõ ràng là đã ướt đẫm mồ hồi.
Đây đúng là đi chạy bộ buổi sáng thật.
Tần Hoài cười chào: "Cung tiên sinh, ông mới chạy bộ sáng về đấy à."
Cung Lương gật đầu cười: "Chạy vài vòng cậu ạ, quanh đây vẫn y như cũ, mấy chục năm rồi chẳng thay đổi gì mấy."
"Thói quen chạy bộ buổi sáng của ông tốt thật đấy, sáng nào cũng chạy vài vòng, về tắm rửa thay quần áo rồi sang Hoàng Kí đối diện ăn sáng là vừa đẹp." Tần Hoài cảm thán.
"Quen rồi cậu ạ." Cưng Lương cười, "Hồi tốt nghiệp trưng cấp xong đi làm sale, vừa vào phòng thì đồng nghiệp cũ đã bảo làm cái nghề này chân cằng phải nhanh nhẹn, lỡ đi đường gặp cướp thì vứt hàng bỏ chạy còn giữ được cái mạng. Dọa tôi sợ đến mức ngày nào tan làm cũng luyện chạy bộ, trước khi đi làm cũng chạy, chạy riết rồi quen, hôm nào không chạy là cả người bứt rứt không yên."
Tần Hoài nghe mà trợn mắt há hốc mồm.
Cung Lương thấy vẻ mặt đó của Tần Hoài liền cười ha hả: "Tiểu Tần sư phụ, tôi trêu cậu đấy. Hồi tôi làm sale thì nghề này đã không còn nguy hiểm thế nữa rồi, hơn nữa tôi chuyên chạy khắp cả nước bán tơ lụa, chẳng cần xuống nông thôn thu mua hàng. Tôi chỉ là thích chạy bộ, rèn luyện thân thể thôi. Mấy năm nay ăn đồ ngon hơi nhiều lại hay ngồi một chỗ, một hai năm trước đi khám sức khỏe thấy cái gì cũng cao, không vận động thì kiếm được tiền cũng chẳng còn mạng mà tiêu."
Lúc này Tần Hoài mới khôi phục lại vẻ bình thường, cười trêu: "Tôi suýt nữa thì định hỏi xem ông có chạy thắng được cướp không đấy."
Cung Lương lại cười vài tiếng, hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, cậu xem khi nào tôi qua Hoàng Kí ăn sáng thì hợp lý?"
"Khoảng 40 phút nữa đi ông, lúc đó Giải Hoàng Thiêu Mạch chắc vừa vặn ra lò. Hôm qua ông không đến, mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch hôm qua mùi vị cũng rất bình thường. Ông yên tâm, sáng nay tuyệt đối sẽ không để ông phải nếm cái mùi vị thảm họa như hai lần trước đâu."
Đối mặt với sự cam đoan chắc nịch của Tần Hoài, Cung Lương lập tức bày tỏ sao ông có thể nghi ngờ Tiểu Tần sư phụ được chứ? Tay nghề của Tiểu Tần sư phụ chắc chắn là miễn chê rồi, ông chỉ cần đến Hoàng Kí đúng giờ chờ ăn là xong.
Hai người chào tạm biệt nhau, Cung Lương vui vẻ ngâm nga ca khúc bước lên lầu.
Nếu như trong hiện thực có thể hiển thị chỉ số, thì chắc hẳn trên đầu Tần Hoài và Cung Lương sẽ đồng loạt nảy lên dòng chữ in đậm: Độ hảo cảm +10.
Vì mải nói chuyện phiếm nên hơi muộn một chút, đợi đến khi Tần Hoài đến Hoàng Kí, Trịnh Tư Nguyên đã bắt đầu nhào bột rồi.
"Chào buổi sáng." Trịnh Tư Nguyên vẫn điềm tĩnh chào hỏi như thường lệ.
Tần Hoài đi chọn tôm cua, chọn cua xong quay lại thì phát hiện Trịnh Tư Nguyên đã đang xử lý nhân thịt rồi.
Vẫn là nhân thịt gói Hoành Thánh.
Nói thật, đôi khi Tần Hoài cũng thấy Trịnh Tư Nguyên sống hơi tẻ nhạt. Đám đầu bếp món mặn ở Hoàng Kí thường có định kiến rằng đầu bếp làm bánh (bạch án) đều rất nhàm chán và cuồng công việc, chuyện này cũng không thể trách mọi người ở Hoàng Kí được.
Số lượng đầu bếp làm bánh mà bọn họ quen biết không nhiều, trước khi Tần Hoài đến thì người họ gặp nhiều nhất chính là Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài cảm thấy hồi Trịnh Tư Nguyên còn ở Vân Trung Thực Đường, anh cũng chưa đến mức giống người máy như bây giờ. Có lẽ là do Vân Trung Thực Đường nhiều việc, hắn thi thoảng lại bày trò mới lạ, lúc thì làm Diện Quả Nhị, lúc lại đòi nghiên cứu Quả Nhị, khiến Trịnh Tư Nguyên không thể nào thiết lập lập trình sẵn được.
Bây giờ về Cô Tô, tiệm bánh của Trịnh Tư Nguyên vẫn đang sửa sang, anh chỉ có thể ở lại Hoàng Kí làm Điểm Tâm, thế là anh lại bắt đầu chuỗi ngày sống theo kiểu copy paste.
Sáng sớm làm Hoành Thánh, giữa sáng làm Tiên Nhục Nguyệt Bính và Định Thắng Cao, thỉnh thoảng sẽ đổi thành Tiên Nhục Nguyệt Bính và Tô Bính, chiều về nhà lại cắm mặt nghiên cứu kỹ thuật lật chảo.
Ngày nào cũng y xì đúc.
Anh ta cũng chẳng thèm nghỉ ngơi.
Mỗi tháng đầu bếp ở Hoàng Kí có 4 ngày nghi phép thường lệ, nếu gặp trường hợp đặc biệt như nhà có việc, bản thân ốm đau hay bị thương thì có thể xin nghỉ riêng.
Người bình thường ai mà chẳng cần nghỉ ngơi, đến cả Hoàng Thắng Lợi cũng phải nghỉ, Tần Hoài cũng thế. Hồi hắn còn tự làm ông chủ ở Vân Trung Thực Đường, thi thoảng hắn vẫn tự thưởng cho mình vài ngày xả hơi.
Nhưng Trịnh Tư Nguyên thì tuyệt nhiên không.
Nghe Đổng Sĩ kể, hồi Trịnh Tư Nguyên mở tiệm bánh, tiệm của anh mở cửa suốt 365 ngày trong năm không sót ngày nào. Kể cả là ngày 30 Tết thì anh cũng mở cửa buổi sáng, bán hết vào buổi trưa rồi chiều mới đóng cửa, mặc kệ mưa gió bão bùng. Hiếm có chuyện gì cản bước được Trịnh Tư Nguyên mở cửa bán Điểm Tâm, tinh thần kính nghiệp đúng là khiến người ta phải cảm động.
Tần Hoài bắt tay vào xử lý tôm cua, vừa gỡ thịt vừa hỏi: "Tư Nguyên, ngày nào cậu cũng làm đi làm lại mấy món Điểm Tâm này không thấy chán à?"
"Tôi chỉ làm ít loại Điểm Tâm ở Hoàng Kí thôi, chứ bình thường ở tiệm tôi làm nhiều loại lắm." Trịnh Tư Nguyên điềm nhiên đáp.
"Thế sao cậu không đổi món mỗi ngày như tôi?" Tần Hoài lại hỏi.
Trịnh Tư Nguyên: "... Có khi nào là do số lượng Điểm Tâm tôi giỏi không nhiều bằng cậu không?"
"Tôi học hỏi cũng không nhanh bằng cậu."
LVQ8371