"Con biết trên lý thuyết mà nói, học hỏi không nên cứ cắm đầu bắt chước theo." Tần Hoài bỏ con cua đã chọn vào rổ nhựa, bắt đầu lựa con cua béo ngậy ưng ý tiếp theo, "Nhưng con rất khó để không bắt chước."
"Trước đây con chưa từng thấy việc bắt chước có vấn đề gì, thậm chí ngay cả khi làm Bình Quả Diện Quả Nhi, con cũng hoàn toàn bắt chước anh Trịnh Tư Nguyên."
"Nhưng bây giờ con cũng đang bắt chước, thậm chí con còn tự nhận trình độ nêm nếm nhân của mình không tệ lắm, vậy mà lại bắt chước ra cái bộ dạng này."
"Có phải phương pháp của con ngay từ đầu đã sai rồi không, làm Điểm Tâm không nên như vậy sao?"
Hoàng Thắng Lợi không trả lời ngay mà cười tủm tỉm giúp Tần Hoài chọn thêm một con cua.
"Nếu Hoàng Gia hỏi bác như vậy, bác nhất định sẽ nói cho nó biết, đúng thế, Điểm Tâm không làm như vậy.”
"Hoàng Gia hiện tại cũng đang đối mặt với vấn đề tương tự. Tay nghề của nó là do đích thân bác chỉ dạy, từ nhỏ đến lớn truyền đạt uốn nắn, quả thực chính là phiên bản trẻ tuổi của bác. Lúc con ăn đồ ăn của nó có thể nếm ra rõ ràng phong cách của bác, vừa ăn liền biết đây là đồ đệ của bác."
"Nó thành danh vì điều đó, mà cũng mắc kẹt vì điều đó. Lúc bác ở đây, nó làm phụ bếp cho bác ở Hoàng Kí, các thực khách quen một mặt vì tay nghề của bác mà đến, mặt khác cũng sẵn lòng nếm thử tay nghề của Hoàng Gia. Nhưng bác không có mặt, không có chính chủ, một kẻ bắt chước tay nghề chưa tới nơi tới chốn thì không đủ để thu hút nhiều khách như vậy, chuyện làm ăn của Hoàng Kí lập tức sa sút."
"Đây là khốn cảnh của Hoàng Gia, nó có nỗi phiền não này. Nó vẫn luôn suy nghĩ xem làm thế nào để thoát khỏi cái bóng của người sư phụ là bác đây, làm thế nào để ngừng bắt chước và làm ra được món ăn của riêng mình."
"Đây thực ra là khốn cảnh của đại đa số đệ tử của các đầu bếp danh tiếng. Nếu là đệ tử bình thường, bác nhất định sẽ nói cho họ biết như thế là sai, nấu ăn không thể cứ mù quáng bắt chước."
Tần Hoài cảm thấy lời nói của Hoàng Thắng Lợi chắc chắn có chữ "nhưng".
"Nhưng, con thì khác." Hoàng Thắng Lợi nói, "Con cảm thấy Điểm Tâm của Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt có giống nhau không?"
"Giống ạ." Tần Hoài khẳng định, đâu chỉ giống, ăn một miếng là biết ngay sư xuất đồng môn, là Điểm Tâm do hai bố con ruột làm ra.
Hai bố con nhà này lúc đứng cạnh nhau làm Điểm Tâm trông cứ như copy paste vậy, thủ pháp và động tác đều y xì đúc.
"Vậy con cảm thấy Điểm Tâm của Tư Nguyên là đang bắt chước Trịnh Đạt sao?"
Tần Hoài bị hỏi khó.
Quả thật tay nghề của Trịnh Đạt giỏi hơn Trịnh Tư Nguyên, phong cách, cách làm, môn phái Điểm Tâm của hai người cũng giống hệt nhau, nhưng nếu nói là bắt chước thì thực sự không phải.
Trịnh Tư Nguyên là một thợ làm Điểm Tâm cực kỳ có phong cách cá nhân.
Những món Điểm Tâm anh ấy giỏi và không giỏi đều thể hiện cực kỳ rõ ràng, ranh giới rạch ròi. Thuộc cái kiểu chỉ cần được ăn món Điểm Tâm sở trường của anh ấy, ăn thêm vài lần là lần sau cắn một miếng sẽ nếm ra ngay đây là đồ do Trịnh Tư Nguyên làm.
"Đối với những đầu bếp bình thường mà nói, việc mù quáng bắt chước chính là rào cản trói buộc họ. Nhưng đối với kiểu đầu bếp như con và Tư Nguyên, bắt chước lại là phương thức giúp các con nắm bắt nhanh chóng."
"Cái rào cản tầm thường này căn bản sẽ không thể trói chân các con được. Bác đoán Tiểu Tần con hỏi bác như vậy, là do làm Giải Hoàng Thiêu Mạch bắt chước chưa tới đúng không.” Hoàng Thắng Lợi cười ha hả nói.
Tần Hoài hơi hổ thẹn cúi đầu. Hoàng Thắng Lợi nói chuyện vẫn còn uyển chuyển chán, đâu chỉ là bắt chước chưa tới, quả thực phải gọi là thảm họa.
"Đừng bận tâm, đây không phải vấn đề của con, thuần túy là do Trịnh Đạt không biết dạy." Hoàng Thắng Lợi liếc mắt nhìn Trịnh Đạt vẫn đang vùi đầu xem video, "Ông ấy có cái tâm muốn làm sư phụ, nhưng lại chẳng có năng lực để làm một người sư phụ tốt. Con đi còn chưa vững mà ông ấy đã muốn dẫn con bay rồi, làm gì có kiểu nhảy cóc như thế."
"Trước tiên cứ theo bác làm quen với việc nếm thử món ăn hai ngày đã, tạo sự liên kết với nguyên liệu, sau đó hẵng nêm nếm làm Giải Hoàng Thiêu Mạch. Hai ngày nay con đừng làm Giải Hoàng Thiêu Mạch nữa, làm phụ bếp hai ngày đi, chuyên môn xử lý nguyên liệu."
Tần Hoài đương nhiên không ngại chuyện xử lý nguyên liệu, chỉ cần Hoàng Kí không chê thì hắn làm gì cũng được.
"Vậy đống nguyên liệu xử lý xong thì tính sao ạ?" Tần Hoài cảm thấy hình như Hoàng Kí cũng chăng có nhiều món cần băm nhỏ thịt tôm với thịt cua đến thế.
"Để Trịnh Đạt làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, dù sao ông ấy rảnh rỗi cũng chỉ để đấy. Con vừa xử lý vừa quan sát, vẫn học được như thường. Chẳng phải ông ấy muốn làm sư phụ sao, làm sư phụ thì cũng phải chuẩn bị bài vở trước chứ." Hoàng Thắng Lợi tỏ ý hành hạ sư đệ một chút cũng chẳng sao, eo sư đệ còn dẻo dai chán, cứ để ông ấy làm Điểm Tâm.
"Sẵn tiện bác cũng nhiều năm rồi chưa được ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch liên tục, cứ để ông ấy làm một thời gian, bác cũng được hưởng sái chút lộc ăn."
Mối quan hệ giữa sư huynh đệ các bác thật đúng là khó lường.
Cứ như vậy, Tần Hoài bắt đầu chuỗi ngày sáng làm thợ Điểm Tâm chỉ tay năm ngón, chiều làm thằng phụ bếp bị người ta sai vặt.
Ngày nào cũng cặm cựi chọn tôm, chọn cua, bóc vỏ tôm gỡ thịt cua, lại còn phải băm vụn thịt tôm, xé tơi thịt cua. Tần Hoài rất nhanh đã hóa thân thành người cua, đi đến đâu trên người cũng nồng nặc mùi cua. Đám người trong bếp sau Hoàng Kí chẳng cần ngẩng đầu nhìn, chỉ ngửi mùi thôi cũng biết là hắn tới.
LVQ8371