Một đĩa, hai đĩa, ba đĩa...
Đĩa nào cũng mắc những lỗi kỹ thuật khác nhau.
Lý thuyết thì dễ, thực hành mới khó.
Đạo lý thì Tần Hoài hiểu hết đấy, ngặt nỗi hắn không khống chế nổi cái tay của mình.
Tần Hoài cứ thế miệt mài xào hết đĩa này đến đĩa khác. Về sau, chắc là sắp đến giờ làm nên người đi ngang qua chỗ hắn đông hẳn lên. Mấy gương mặt quen thuộc như Hoàng Gia, Đổng Sĩ, Đổng Lễ, Vương Tuấn cứ khoảng hai ba phút lại lượn lờ qua một vòng.
Lấy rau lấy đĩa các kiểu, trông rõ là bận rộn.
Hoàng Thắng Lợi cũng không hó hé câu nào, Tần Hoài cứ xào xong một đĩa là ông lại gật gù, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
Mặc dù Hoàng Thắng Lợi kiệm lời, nhưng Tần Hoài lại thấy rất hiệu quả. Càng xào về sau hắn càng bắt được nhịp, so với cái đĩa rau xấu xí lúc đầu, Tần Hoài tự thấy mấy đĩa sau trông khá khẩm hơn hẳn.
Thậm chí có vài đĩa trông còn khá bắt mắt.
Tần Hoài khoái chí xào hết đĩa này đến đĩa khác, hăng đến mức không dừng tay nổi.
Đổng Sĩ ngứa ngáy không nhịn được, tứm lấy ông anh ruột hỏi: "Anh, ngày xưa tựi mình tập xào rau mất bao lâu nhỉ?”
Đổng Lễ mặt liệt đáp: "Hơn ba tháng, sư phụ bảo cứ xào ròng rã ba tháng lấy cảm giác đã."
Đổng Sĩ hoang mang nhìn đống rau trong thùng (vì xào nhiều quá đĩa chứa không xuể nên phải đổ vào thùng), nói: "Sao em thấy Tần Hoài chắc chẳng cần đến một tuần đâu."
Đổng Lễ bình thản liếc nhìn Tần Hoài đang xào khí thế ngất trời: "Mỗi người mỗi khác, chấp nhận số phận đi."
"Cũng may chú mày là đệ tử chốt sổ rồi, chứ không khéo sư phụ lại xui Tần Hoài bỏ bánh sang xào nấu mất."
Suốt một buổi chiều, Tần Hoài xào hết sạch hai thùng rau xanh.
Số lượng khủng đến mức Đổng Sĩ nhìn hai thùng rau mà mặt mày xanh lè.
Tần Hoài cảm thấy chiều nay mình đã thu hoạch được rất nhiều thứ.
Hắn đã bỏ túi được kha khá bí quyết xào rau.
Ví dụ như thời điểm lửa to xào bạo phải kiểm soát trong vòng vài giây, vài giây có khi còn là hơi nhiều, ranh giới giữa trạng thái hoàn hảo và suýt hoàn hảo của rau xanh chỉ tính bằng chớp mắt.
Thời cơ xóc chảo phải dựa vào tình trạng thực tế của rau trong chảo, không giống như hấp Điểm Tâm bên khu làm bánh có thể căn chuẩn xác từng phút từng giây. Xào nấu món mặn đòi hỏi sự tùy cơ ứng biến, phải dựa vào kinh nghiệm của đầu bếp để làm chủ nhịp độ.
Lại ví dụ như lúc xóc chảo không thể dùng sức trâu mà phải dùng lực cổ tay, nếu không sẽ hất hết rau ra ngoài.
Còn nữa...
Đương nhiên, biết bí quyết là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác, nhưng Tần Hoài thấy hiệu quả vẫn rất tốt.
Hoàng Thắng Lợi đã đích thân làm mẫu một đĩa rau xào gần như hoàn hảo, hắn chẳng cần phải sửa gì sất, cứ lấy đĩa rau của ông làm hệ quy chiếu mà cố gắng đuổi theo là được.
Đây chính là phương pháp học mà hắn quen thuộc nhất.
"Hoàng sư phụ, thực sự vất vả cho sư phụ rồi." Tần Hoài chân thành nói.
Hoàng Thắng Lợi giữ vẻ mặt điềm nhiên ra dáng cao nhân, nở nụ cười hiền từ, khẽ gật đầu: "Chuyện nên làm thôi, chiều mai chúng ta lại tiếp tục nhé."
"À đúng rồi Tiểu Tần, nghe bảo sáng 8 giờ cậu đã có mặt ở Hoàng Ký. Là do tôi không cân nhắc đến thói quen của cậu, bình thường cậu dậy sớm quen rồi, tự dưng bắt đi làm muộn chắc chắn không quen. Hay thế này đi, tôi bảo Hoàng Gia đưa chìa khóa cho cậu, lúc nào muốn đến sớm thì cứ tự mở cửa vào."
"Hôm nay Vương Tuấn phụ việc cho cậu đúng không? Lát nữa cậu báo xem ngày mai định làm Điểm Tâm gì, để tối nay tôi bảo nó chuẩn bị nguyên liệu trước cho."
"Hoàng Gia cũng tệ, tôi phải mắng nó một trận mới được, lớn đầu rồi mà làm ăn chả có trách nhiệm gì cả. Cậu lên danh sách một đống Điểm Tâm thế mà nó cũng không thèm nhắc lấy một câu, trưa nay chắc mệt lả rồi đúng không?” Sự quan tâm trong lời nói của Hoàng Thắng Lợi như sắp tràn cả ra ngoài.
Tần Hoài vội vàng xua tay: "Không đâu sư phụ, là do tôi nghĩ ngày đầu đi làm nên muốn trổ tài làm nhiều món tủ một chút, ai dè khách hàng lại nhiệt tình đến vậy."
"Tối nay cậu không cần làm Điểm Tâm nữa đâu, tôi nhớ trưa nay cậu có làm dư chút Tảo Nê Sơn Dược Cao với Lục Đậu Cao đúng không? Tối nay cứ bán túc tắc mấy món đó đi, bên Tư Nguyên vẫn còn Tiên Nhục Nguyệt Bính và Định Thắng Cao mà."
"Lát nữa tôi cũng sẽ nói với Tư Nguyên một tiếng, từ nay Hoàng Ký chỉ bán Điểm Tâm vào bữa trưa, buổi tối không bán, cậu cứ làm theo nhịp độ của mình là được."
"Phía khách hàng cậu không cần phải lo, để tôi ra mặt giải thích, nể mặt tôi thì họ cũng phải xuôi thôi."
" F ˆ ` / ~ .. . ^ ,A^* 1` . z v ^ , . , h ° Su ầu u chắ ồi, i ă ầu a rồi về m đi. Ngà Chiều nay cậu xào rau chắc cũng oải rồi, để tôi làm hai món mặn cho cậu lót dạ rồi về nghỉ sớm đi. Ngày mai dưỡng sức cho tốt, chiều mai lại tiếp tục."
Tần Hoài rất muốn lịch sự khách sáo bảo thôi không cần đâu, sao dám phiền sư phụ đích thân xuống bếp, nhưng hễ nhớ tới bữa tiệc tẩy trần đêm qua là nước bọt lại tứa ra, nên cơ thể hắn vô cùng thành thật gật đầu cái rụp.
Muốn ăn, thích ăn, cực kỳ đam mê.
Quá mê cơm nhân viên của Hoàng Ký Tửu Lâu rồi, hắn phải làm ở Hoàng Ký Tửu Lâu thêm hai tháng nữa mới được!
Hoàng Thắng Lợi vui vẻ đi xào thức ăn.
Lúc này đây, nếu là người hiểu rõ Hoàng Thắng Lợi thì sẽ nhận ra, lúc xào thức ăn ông có hơi phân tâm.
Bởi vì tuy người đứng trước bếp lò, nhưng hồn ông đã bay tít đi đằng nào rồi.
Trong đầu Hoàng Thắng Lợi hiện giờ chỉ toàn mải nghĩ xem lúc về phải thiết kế lại giáo án mới thế nào.
Chết tiệt, bao nhiêu kinh nghiệm của danh sư kim bài trước đây không đủ xài rồi.
Hôm nay ông đã thốt ra được câu triết lý nào đâu cơ chứ!
LVQ8371