"Vương Tuấn coi như là dân tay ngang, trước kia nó có rất nhiều thói quen xấu. Tôi dạy nó bao nhiêu năm, sửa được kha khá rồi nhưng vẫn còn sót lại một phần. Những thói quen này khiến nó hay mắc lỗi vặt ở những chỗ không đáng có, thế nên đến giờ tay nghề vẫn chưa tính là xuất sắc lắm. Nhưng được cái nó chịu khó, tôi tin chỉ cần rèn giữa thêm vài năm nữa, tay nghề của nó sẽ có bước đột phá lớn.”
"Đổng Sĩ và Đổng Lễ chắc cậu quen thuộc nhất rồi. Tính thằng Tiểu Cửu thì bay nhảy, còn Tiểu Bát lại trầm ổn. Hai đứa nó còn trẻ, chưa định hình được phong cách cá nhân, nên tính cách của chúng nó thể hiện rất rõ qua các món ăn."
"Xét về thiên phú thì Tiểu Cửu ăn đứt Tiểu Bát, thế nên dù thi thoảng nó có lười biếng trốn việc thì trình độ cũng chẳng kém Tiểu Bát là bao. Nó là một đầu bếp rất có chủ kiến, biết suy một ra ba, dám đặt câu hỏi với những thứ rập khuôn. Ngay cả những gì tôi dạy, nếu nó thấy không ổn thì cũng sẽ lén lút sửa lại. Cậu xem cái kiểu xóc chảo của nó là biết, quá sức sáng tạo."
"Tiểu Bát thì tương đối rập khuôn, dạy gì học nấy, bảo sao làm vậy. Thế thì cũng tốt, nhưng thực ra lại là điểm dở. Điểm này nó rất giống Hoàng Gia, hiện tại Hoàng Gia vẫn chưa đủ sức tiếp quản vị trí của tôi cũng chính vì lý do này."
"Đầu bếp lúc học nghề không nên quá bảo thủ với ý kiến riêng, nhưng cũng không thể hoàn toàn làm cái máy copy. Sư phụ dẫn dắt qua cửa, tu hành tại cá nhân. Giai đoạn học tập là lúc sư phụ đặt nền móng, cầm tay chỉ việc cho đồ đệ. Nhưng rồi sẽ có ngày sư phụ chẳng còn gì để dạy nữa, lúc đó nếu cứ trông chờ người khác chỉ bảo thì khó mà trở thành một đại sư thực thụ được."
"Hoàng Gia chỉ mới học được tám phần tay nghề của tôi, hai phần còn lại chăng ai dạy được, phải tự nó ngộ ra. Thực ra tôi cũng vậy, tôi cũng chỉ học được sáu bảy phần tay nghề của sư phụ mình, phần còn lại bao năm nay tôi vẫn chưa ngộ ra được."
"Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên đều từng nói với tôi, cậu là một đầu bếp có khả năng bắt chước cực kỳ giỏi. Thằng nhóc Trịnh Đạt thậm chí còn lo bò trắng răng, sợ cậu cứ cắm đầu sao chép như vậy thì sẽ không thể định hình được phong cách cá nhân, sau này muốn thực sự vang danh thiên hạ sẽ phải đối mặt với rào cản lớn, chịu nhiều cay đắng."
"Lúc đầu tôi cũng có chung nỗi lo ấy, nhưng hôm qua tận mắt thấy cậu học một ngày thì tôi hết lo rồi."
Tần Hoài nhìn Hoàng Thắng Lợi.
"Tôi có cảm giác cậu không hoàn toàn chỉ đang bắt chước."
Tần Hoài cảm thấy hình như Hoàng Thắng Lợi đang tự động bật filter khi nhìn mình thì phải. Thú thực, đôi lúc Tần Hoài còn thấy khả năng sao chép của bản thân mạnh đến mức đáng sợ.
Hắn cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có thể sao chép món Bình Quả Diện Quả Nhi của Trịnh Tư Nguyên hoàn hảo đến vậy.
"Cậu xào thử xem." Hoàng Thắng Lợi nói.
Tần Hoài bắt đầu xào rau xanh.
Hết đĩa này đến đĩa khác, y chang hôm qua, mỗi đĩa lại dính một lỗi kỹ thuật khác nhau.
Tần Hoài vừa nãy còn thầm chê bồi trình độ xào rau của Vương Tuấn cùi bắp, thảo nào lại là người có tay nghề kém nhất trong chín đệ tử của Hoàng Thắng Lợi.
Giờ thì đĩa rau hắn tự xào ra còn thua cả của Vương Tuấn nữa.
Đặt đĩa rau của hắn cạnh đĩa của Vương Tuấn, mới thấy kỹ năng canh lửa của hắn đúng là quá tệ.
Mặc dù kỹ năng canh lửa của hắn tệ thật.
Ôi, cái kỹ năng canh lửa trung cấp này sao mà khó thăng cấp thế không biết.
Nhưng hình như kỹ năng Nhào Bột sắp thăng cấp rồi.
Tần Hoài không mấy để tâm đến cấp độ kỹ năng và thanh độ thuần thục mà hệ thống trò chơi hiển thị, bởi vì hắn rất nắm rõ trình độ của mình. Căn bản chẳng cần nhìn vào đánh giá của hệ thống, hắn cũng tự biết bản thân có tiến bộ hay đang dậm chân tại chỗ.
Hồi hệ thống trò chơi mới Thức Tỉnh, độ thuần thục của kỹ năng Nhào Bột tăng chậm như rùa bò, gần như nhích chẳng nổi.
Suốt một thời gian dài, tỷ lệ tăng độ thuần thục giữa Nhào Bột và Nêm Nếm luôn là 2:1, ngẫm nghĩ kỹ một chút là thấy vô lý đùng đùng.
Dựa vào các loại Điểm Tâm mà Tần Hoài làm mỗi ngày, tần suất nhào bột nhiều hơn hẳn nêm nếm, chắc chắn không chỉ gấp đôi.
Thế nên Tần Hoài đoán chừng cái độ thuần thục này không hoạt động kiểu cày game đánh quái nhặt exp thông thường. Hoặc có thể đây là một cơ chế cày cuốc cực kỳ khắt khe, đánh quái khác nhau sẽ rớt lượng exp khác nhau.
Nhào loại bột độ khó cao thì được nhiều exp, nhắm mắt nhào bừa mấy cục bột chẳng có tí hàm lượng kỹ thuật nào thì exp ít, thậm chí là không có.
Đứng ở góc độ học nấu ăn thì điều này cũng hợp lý thôi, suy cho cùng một học sinh cấp ba có cắm đầu làm đi làm lại phép cộng trừ trong phạm vi 20 thì điểm Toán cũng chẳng khá lên được.
Dạo trước Tần Hoài cứ mải miết làm Quả Nhi, độ khó của kỹ thuật nhào bột có lẽ hơi cao nên thanh thuần thục của kỹ năng này cứ thế tăng vùn vụt, nhẩm tính chắc tầm bảy tám ngày nữa là thăng cấp rồi.
Tần Hoài trút đĩa rau xanh vừa xào xong ra đĩa.
Giữa kỹ năng canh lửa sơ cấp và trưng cấp là một bước nhảy vọt về chất, vậy liệu giza Nhào Bột trung cấp và cao cấp có như thế không?
Nếu hắn đến Hoàng Ký khổ luyện canh lửa ròng rã 10 ngày, kết quả kỹ năng canh lửa vẫn giậm chân tại chỗ, mà kỹ thuật Nhào Bột lại đột phá thần tốc, thì liệu có khiến vị danh sư Hoàng Thắng Lợi này trầm cảm luôn không nhỉ?
Gạt mấy cái suy nghĩ vớ vẩn ấy ra khỏi đầu, Tần Hoài lại cắm cúi chuyên tâm xào rau.
Ôi chao, cái đĩa rau xanh nhìn mã ngoài đã thấy chán đời này.
LVQ8371