Hỡi những chiếc đĩa của Hoàng Ký, bắt các em phải chứa thứ rau xào kém tắm này đúng là làm khổ các em rồi, bình thường chắc chưa bao giờ phải đựng món nào nát bét thế này đâu nhỉ.
Hết đĩa rau này đến đĩa rau khác cứ thế nối đuôi nhau ra lò như dây chuyền sản xuất.
Hoàng Thắng Lợi đứng bên cạnh không hé răng nửa lời, chẳng thèm hướng dẫn, cũng chẳng buồn làm mẫu, chỉ đứng im lìm ở đó, đăm đăm nhìn từng đĩa rau xào.
Đổng Sĩ đứng hóng hớt đằng xa có chút không nhịn được: "Sao sư phụ mới làm mẫu có một lần rồi đứng im re thế nhỉ?"
"Thầy bảo chúng ta làm mẫu cho Tần Hoài, chẳng phải là để cậu ấy xem ví dụ sai, rồi nhìn ví dụ đúng của thầy mà học theo sao? Cái lúc này đáng lẽ phải thừa thắng xông lên, biểu diễn thêm vài lần nữa cho Tần Hoài tự ngẫm ra lỗi sai chứ?"
"Vừa nãy tôi lên xào chưa kịp chuẩn bị gì nên chăng phạm lỗi nào sất. Lần này tôi chuẩn bị kỹ rồi, tậu hắn ba cái lỗi bọn lính mới hay mắc phải, lát nữa biểu diễn một lượt cho Tần Hoài xem luồn!”
Đổng Sĩ cảm thấy mình đi guốc trong bụng Hoàng Thắng Lợi rồi, đợi sau này cậu xuất sư nhận đồ đệ thì chắc chắn cũng sẽ trở thành một đời danh sư cho xem.
Đổng Lễ: ...
Đổng Lễ cũng cạn lời lười phản ứng lại thằng em mình, cái thiên phú nấu nướng đỉnh cao thế này mà rớt trúng đầu nó đúng là phí của giời, thà đắp lên người Vương Tuấn còn hơn.
"Sư phụ không bảo chúng ta làm mẫu sai cho Tần Hoài đâu, thầy muốn để cậu ấy xem những đầu bếp khác nhau với phong cách khác nhau thì xào rau sẽ ra sao, và kỹ năng canh lửa sẽ ảnh hưởng thế nào đến những món ăn cơ bản này." Hoàng Gia với tư cách là đại sư huynh, kiên nhẫn giải thích.
"Hà?" Đổng Sĩ lắc đầu, "Thế thì khoai quá, Tần Hoài mới là lính mới mà."
Đổng Lễ quả thực mù mắt không buồn nhìn, anh chỉ muốn xách cổ Đổng Sĩ vào trong bếp bắt nó nhìn cho kỹ mấy đĩa rau Tần Hoài vừa xào ra.
Chú mày thử nói lại xem, lính mới cái nỗi gì?
Chú mày có nhớ hồi mình là lính mới thì xào ra cái thể loại ôn dịch gì không hả?
"Tùy tài mà dạy, mỗi người có một phương pháp khác nhau. Cách dạy này không hợp với chúng ta nhưng chắc chắn là hợp với Tần Hoài." Hoàng Gia cười nói, thấy Đổng Sĩ vẫn còn thò đầu ra định lải nhải thêm, liền chặn họng luôn.
"Chắc Cung tiên sinh nhắn WeChat mà Tần Hoài chưa rep, vừa nãy ổng gọi thăng cho anh, hỏi xem bao giờ Hoàng Ký định bán Diện Quả Nhị, rồi gạ hỏi thực đơn bánh trái ngày mai có gì.”
"Ổng còn hỏi thăm tình hình của Tần Hoài, bảo là Tần Hoài mới đến Cô Tô chắc chắn chưa quen nước quen cái."
"Phong cách làm việc của ổng thì Tiểu Cửu cậu rõ nhất còn gì, dẫu sao cậu dẻo miệng, năm nào Tết đến tiền lì xì của cậu chẳng dày nhất."
"Lát nữa cậu tìm cơ hội nhắc Tần Hoài một tiếng, bảo cậu ấy đừng làm Diện Quả Nhi cho Cung tiên sinh sớm quá, cũng tuyệt đối đừng tiết lộ chuyện Hoàng Ký hiện đang thầu luôn bữa sáng, không là ổng cắm cọc ăn chực ba bữa một ngày ở đây mất."
"Nếu cậu thực sự rảnh rỗi sinh nông nổi, thì gọi điện bốc phét với Cung tiên sinh là bệnh tình của sư phụ đang trở nặng đi, tốt nhất là chém gió cỡ hai ba tháng nữa không xuống bếp làm món chính được. À, nhớ giấu nhẹm chuyện sư phụ lén đi câu cá mấy hôm trước đấy."
Đổng Sĩ: ...
"Đại sư huynh, em nhớ ra hình như sư phụ bảo em vào kho kiểm hàng, em bận rồi chuồn trước đây!"
Đổng Sĩ sủi mất tăm.
Quần chúng hóng hớt cuối cùng cũng được giải tán.
Vương Tuấn lặng lẽ giơ ngón cái với Hoàng Gia, tỏ ý nể phục đại sư huynh trị được thằng út ranh này.
Buổi học của Tần Hoài vẫn đang tiếp diễn.
Sau khi hắn xào xong cả một thùng rau, Hoàng Thắng Lợi bảo hắn nghỉ ngơi đôi chút rồi tự mình làm mẫu thêm hai lần nữa. Ông không dài dòng, chỉ vạch ra hai lỗi sai rõ ràng nhất mà Tần Hoài đang mắc phải và có thể sửa ngay được, rồi bảo hắn tiếp tục luyện.
4 giờ chiều, buổi luyện tay nghề vui vẻ kết thúc.
Xào rau đến mức mỏi nhừ cả tay không nhấc lên nổi, Tần Hoài vung vẩy cánh tay, cảm thấy đúng là một ngày làm việc năng suất.
"Lát nữa khoan hẵng về, bên cạnh có tiệm nắn xương tay nghề thợ đỉnh lắm. Cung Lương làm sẵn thẻ cho cậu rồi, nạp sẵn 2 vạn tệ. Sau này cứ cách hai ngày cậu lại qua đó bấm huyệt giãn cơ đi, kẻo tập luyện cường độ cao quá lại hỏng hết người." Hoàng Thắng Lợi dặn dò.
Ơ kìa, hắn còn chưa kịp lân la làm thân với Cung Lương, cũng chưa cày hảo cảm gì sất, sao tự dưng ổng lại bao trọn gói làm thẻ cho hắn thế này.
"Đầu bếp của Hoàng Ký ai cũng có một cái." Hoàng Thắng Lợi nói tiếp, "Tiệm nắn xương đó Cung Lương nắm 50% cổ phần đấy."
Tần Hoài hiểu rồi, đúng là phong cách tự PR của dân sale kim bài.
Quả này mà không làm cho Cung Lương hai cái Diện Quả Nhi thì đúng là có lỗi với cái thẻ VIP này quá.
"Cảm ơn Hoàng sư phụ, hôm nay thầy vất vả rồi." Tần Hoài cung kính nói.
"Chuyện nên làm thôi, vớ được mầm non xịn như cậu thì dù tôi có ốm liệt giường, cũng phải vác giường vào bếp mà dạy." Hoàng Thắng Lợi cười khà khà, thấy Hoàng Gia đã kê sẵn cái bàn nhỏ uống trà cho mình bèn đi về phía đó.
Tần Hoài vào phòng thay đồ, sung sướng tan làm.
Thay lại đồ thường ngày xong, Tần Hoài mới mở điện thoại ra check WeChat.
Cung Lương gửi hẳn bảy tám tin nhắn.
Mấy lời bốc phét của thánh sale thì bỏ qua, từ từ hẵng đọc.
Tin nhắn của La Quân quan trọng hơn.
La Quân: Chứng tỏ quá trình độ kiếp của người đó đã có chuyển biến tốt, nếu không có gì bất ngờ thì kiếp này sẽ độ kiếp thành công.
Ế!
Tần Hoài gọi điện thoại lại ngay, đợi vài giây thì La Quân bắt máy.
LVQ8371