Món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái sắp bước vào công đoạn Câu Khiếm cuối cùng, đầu heo sau khi rút xương được đặt lên một chiếc đĩa lớn, rưới vài thìa nước hầm còn lại lên trên rồi tiếp tục hấp. Phần nước hầm thừa cũng không bị lãng phí, được đưn cô lại thành phần xốt sệt dùng để Câu Khiếm, đợi đến khi đầu heo ra lò thì rưới lên bề mặt, tạo thành điểm nhấn hoàn hảo.
Hoàng Gia đang đun phần xốt cuối cùng.
Mùi thịt thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi.
Đầu heo được hầm trong nước xốt suốt bốn tiếng đồng hồ, không chỉ hương vị của nước xốt ngấm sâu vào đầu heo, mà mùi thịt từ đầu heo cũng hòa quyện vào nước xốt.
Hai thứ hòa quyện, kết hợp hoàn hảo với nhau, lúc Hoàng Gia đun xốt quả thực thơm đến mức không tưởng nổi, thơm đến độ Tần Hoài cũng muốn chạy ngay ra ngoài tìm một tiệm thịt kho mua chút thịt đầu heo về ăn.
Đầu Heo Hầm Nguyên Cái không ăn được, thì chăng lẽ lại không thể ăn chút thịt đầu heo kho sao?
Tần Hoài bắt đầu rục rịch trong lòng.
Đầu bếp phụ trách bữa ăn nhân viên đang rang cơm.
Cơm chiên Dương Châu, cực kỳ thơm.
Tần Hoài bắt đầu suy nghĩ xem thịt đầu heo ăn kèm với cơm chiên có ngon không.
Cơm chiên đã ra lò.
Món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái cũng đã ra lò.
Hoàng Gia lấy cái đầu heo đã hấp xong từ trong nồi ra, úp lên một chiếc đĩa mới, xếp một vòng rau cải chíp mơn mởn xung quanh, thêm nấm hương, cuối cùng rưới một muôi xốt đặc sánh lên trên.
Đây chính là tiếng nước miếng đang ứa ra trong lòng Tần Hoài.
Giờ phút này Tần Hoài mới lờ mờ hiểu ra, vì sao Cung Lương rõ ràng dịp lễ Tết nào cũng được ăn ngon, mà ngày thường không có việc gì, hễ chộp được cơ hội là vẫn phải dùng đủ chiêu trò mè nheo nài nỉ, xem có vòi vĩnh được tí đồ ngon nào không.
Có ai chê đồ ăn ngon bao giờ đâu.
Cung Lương lại còn chẳng thiếu tiền.
Ơ kìa, sao đám Tinh Quái này ai cũng lắm tiền thế nhỉ?
Đám Tinh Quái giàu sụ này thực sự làm Khuất Tĩnh trông có vẻ nghèo rớt mồng tơi.
Một đĩa Đầu Heo Hầm Nguyên Cái hội tụ đủ sắc - hương - vị đã ra đời.
Hoàng Gia không hề ngơi tay, lại bắt đầu xào rau xanh.
Tần Hoài phát hiện không có phụ bếp nào ra bưng món.
"Ủa, sao không có ai bưng món lên vậy? Đây không phải là món phòng VIP của Cung Lương gọi à?" Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.
"Không phải." Trịnh Tư Nguyên bưng một khay Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa mới hấp xong còn bốc khói nghi ngút, đặt cạnh cái đầu heo, "Đây là bữa ăn nhân viên của chúng ta!"
Hai phút sau, rau xào ra lò.
Đồ ăn đã lên đủ.
Hoàng Gia cười nói: "Làm món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái hơi tốn thời gian, tôi thấy hai cậu ăn món này xong chắc cũng chẳng còn bụng dạ nào ăn món khác nữa, nên chỉ xào thêm một đĩa rau xanh đơn giản thôi. Hôm nay ít món một chút, hai cậu đừng để ý nhé."
"Công phu làm món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái của tôi vẫn chưa bằng sư phụ. Tần Hoài, đợt Tết năm nay nếu rảnh, cậu có thể đến Cô Tô một chuyến nếm thử món này do chính tay sư phụ tôi làm, trình độ của ông ấy ăn đứt tôi nhiều."
"Ưm ưm ưm!" Tần Hoài đã cầm sẵn bát đũa, trong miệng nhai ngập thịt đầu heo, chỉ có thể dùng vài tiếng ú ớ hàm hồ để bày tỏ sự tán thành, khen ngợi và quyết tâm dịp Tết nhất định sẽ đến Cô Tô.
Trịnh Tư Nguyên đưa cho Tần Hoài một cái Bánh Bao.
"Ăn kèm với Bánh Bao sẽ ngon hơn đấy." Trịnh Tư Nguyên nói, "Năm nào địp Tết nhà tôi cũng ăn kiểu này."
"Nếu cậu không ngại thì có thể lấy Bánh Bao chấm nước xốt, nhưng tôi thấy làm thế sẽ làm hỏng mất hương vị gốc của Bánh Bao Tửu Nhưỡng, cơ mà bố tôi lại rất khoái ăn kiểu đó."
Tần Hoài: Thích, thích hết, ăn kiểu gì cũng thích! ヾ(≧O≦)
Hắn cực kỳ thích bữa ăn nhân viên của Hoàng Ký!
Hắn nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ ở Hoàng Ký!
Món Đầu Heo Hầm Nguyên Cái màu sắc hồng hào, lớp xốt bóng bẩy phủ đều. Lúc Tần Hoài đưa đũa ra gắp cũng chẳng cần tốn sức, cảm giác chỉ cần gẩy nhẹ một cái là một miếng thịt đầu heo béo mà không ngấy, được hầm mềm nhừ, kết cấu dai giòn sần sật đã rớt xuống.
Trên miếng thịt còn bọc một lớp xốt dẻo quánh đầy collagen.
Hương vị cực kỳ đậm đà.
Vô cùng bá đạo.
Đây là một món ăn thiết đãi tiệc tùng chuẩn mực, mặn ngọt đan xen, đậm dầu đậm muối, ngập tràn mỡ và năng lượng, màu sắc bắt mắt, hương vị bùng nổ. Dù là về mặt thị giác hay cảm quan, nó đều mang lại cho thực khách cái thú vui ăn to khoai lớn nguyên thủy nhất.
Hoàn toàn không cùng một phong cách với Thịt Viên Gạch Cua và Đầu Cá Xào Gỡ Xương. Nếu Tần Hoài là một người bình thường chưa từng thưởng thức Tam Đầu Yến, chắc chắn hắn sẽ không tin nổi ba món này lại có thể xuất hiện chưng trên một bàn tiệc.
Nhưng bây giờ, khi Tần Hoài cắn một miếng Bánh Bao kèm một miếng thịt, tinh bột và chất béo hòa quyện hoàn hảo, mang lại niềm vui nhân đôi, hắn cảm thấy như vậy mới là chuẩn bài.
Ngon mới là chân lý!
Tần Hoài cứ một miếng Bánh Bao lại một miếng thịt đầu heo thay phiên nhau gặm, căn bản là không dừng mồm được. Cứ ăn vài miếng thịt là hắn lại gắp một đũa rau xào để làm thanh mát vị giác, tránh ăn quá ngấy dầu mỡ ngày mai lại bị trào ngược dạ dày khó chịu.
Về vụ này thì Tần Lạc đã từng có vết xe đổ rồi.
Hồi Tần Lạc mới học lớp Bảy, có một đạo cô bé cực kỳ thèm ăn chân giò, chắc là do xem bộ phim nào đó có cảnh nhân vật chính ôm cái chân giò to trớng gặm ngon lành, nên cứ nằng nặc đòi ăn cho bằng được.
LVQ8371