Kỹ năng dùng dao nhỉnh hơn Tần Hoài một chút, thủ pháp xử lý thô ráp, cắt tiết quá tệ, nguyên liệu phong phú, trình độ hầm nấu ngang ngửa Trà Trần Bì, hỏa hầu thảm đến mức không nỡ nhìn, tạo ra một thành phẩm cấp E.
Có thể thấy món ăn này còn không gian cải thiện rất lớn.
Xem xong video hướng dẫn, Tần Hoài nhanh chóng quên sạch, trong đầu lùng sục lại đặc tính và cách xử lý từng loại nguyên liệu mà Hoàng Thắng Lợi đã giới thiệu lúc dạy online cho hắn. Sau khi xâu chuỗi lại, hắn lại lướt xem tài liệu điện tử mà Hoàng Thắng Lợi gửi cho mình, rồi tiến hành sơ chế lại một chút con bồ câu mà Trương Thục Mai đã làm sạch, bắt đầu hầm.
Thời gian tiếp theo Tần Hoài cũng không lãng phí, hắn tiếp tục nhào bột làm Điểm Tâm.
Mặc dù Tần Hoài đã trải qua một khoảng thời gian rất dài trong ký ức, nhưng thời gian ngoài đời thực gần như chẳng trôi đi bao nhiêu, bây giờ vẫn đang là buổi trưa.
Vẫn còn có thể làm Điểm Tâm thêm vài tiếng nữa, tích trữ cho Trần Huệ Hồng và La Quân nhiều một chút, đặc biệt là làm nhiều cho La Quân.
Hôm nay những gì nên xem đều đã xem, những chuyện nên nói đều đã nói xong, Tần Hoài biết lần độ kiếp ở kiếp đầu tiên này của La Quân chắc như đinh đóng cột là thất bại rồi, dù sao chính người độ kiếp cũng chẳng muốn thành công.
Với những gì Tần Hoài hiểu về La Quân, ông ta chắc chắn sẽ không rời khỏi Sơn Thị.
Ngày mai Tần Hoài phải quay lại Hoàng Kí tiếp tục làm việc, mãi cho đến khi về quê ở Cầu Huyền ăn Tết, qua rằm tháng Giêng hắn mới trở lại Vân Trung Thực Đường. Trong mấy tháng xa cách này, Trần Huệ Hồng có lẽ sẽ chạy đến Cô Tô ăn vài bữa, nhưng La Quân thì khả năng cao là không có lộc ăn đó rồi.
Với tư cách là người thừa kế hợp pháp hàng thứ nhất cho khối di sản của La Quân, Tần Hoài phải tranh thủ thời gian làm chút đồ ăn ngon cho ông ta.
An được món gì thì cứ ăn thôi.
Hai tiếng sau, bồ câu hầm thiên ma ra lò.
[Bồ câu hầm thiên ma - Cấp D+]
Tần Hoài cảm thấy kỹ năng canh lửa của mình quả thực đã tiến bộ, bồ câu là loại nguyên liệu mà trước đây hắn chưa từng động tới. Hôm nay là lần đầu tiên làm món ăn liên quan đến bồ câu, lại còn là món mặn, vậy mà hắn có thể nấu ra được cấp D+.
Nếu là chuyện của mấy tháng trước thì hắn căn bản không dám mơ tới.
Bồ câu hầm thiên ma cấp D+, thịt bồ câu chắc chắn là ăn được.
Trần Huệ Hồng vui vẻ ăn sạch một phần, sau đó ợ một cái, không nhét thêm được thứ gì khác vào bụng nữa.
La Quân lặng lẽ uống hết bát canh bồ câu, Tần Hoài lén mở bảng điều khiển trò chơi lên xem thử, không có chuyện gì xảy ra cả.
Quả nhiên, hắn đã được định sẵn là sẽ kế thừa toàn bộ di sản của La Quân trong vòng vài năm tới.
Khoảng thời gian sau đó, Tần Hoài cắm mặt làm Điểm Tâm, không chỉ nhét đầy hai chiếc tủ lạnh nhà La Quân mà còn nhồi chật cứng ba chiếc tủ lạnh nhà Trần Huệ Hồng.
Sau khi nhét đầy 5 chiếc tủ lạnh này, Tần Hoài vẫn chưa đã thèm nên làm thêm một ít, Trần Huệ Hồng bèn lấy chìa khóa nhà hắn sang nhét đầy luôn tủ lạnh bên đó. Lúc mở cửa, bà ấy tình cờ đựng mặt hàng xóm của Tần Hoài, người hàng xóm mừng rỡ ra mặt, tưởng Tần Hoài cuối cùng cũng từ Cô Tô về.
Ngặt nỗi Trần Huệ Hồng là một bà cô tổ dân phố dày dạn kinh nghiệm chiến trường, nói dối không chớp mắt. Bà ấy bảo rằng dạo này mình tích trữ hơi nhiều đồ, ở nhà không chứa hết nên mượn nhà Tần Hoài để nhờ một chút.
Sở thích cuồng mua sắm tích trữ của Trần Huệ Hồng thì ai cũng biết, máy lọc không khí, khăn giấy rút, túi rác, khăn ướt, nước giặt trong nhà bà ấy đều là chiến tích cả. Thêm vào đó, bà ấy không chỉ tự mua mà còn thích mở gom đơn rủ rê hàng xóm láng giềng mua chung, mỗi lần chốt đơn xong là trong nhà lại chất thêm một đống đồ đảm bảo dùng cả đời không hết.
Trước đây Tần Hoài vẫn luôn nghi ngờ việc Trần Huệ Hồng có nhiều nhà ở Vân Trung Tiểu Khu như vậy mà không chịu cho thuê, ngoài lý do sợ phiền phức ra thì nguyên nhân chính là để lấy chỗ chứa đồ.
Lời nói dối hoàn hảo của Trần Huệ Hồng đã lừa được người hàng xóm của Tần Hoài, người này đành thất vọng rời đi, miệng lầm bầm không biết chuỗi ngày khổ sở khi thiếu vắng Tiểu Tần sư phụ bao giờ mới kết thúc đây.
Trần Huệ Hồng thầm nghĩ trong bụng, còn phải chịu đựng dài dài.
Tiểu Tần sư phụ của các người mà chưa qua rằm tháng Giêng thì đừng hòng vác mặt về Vân Trung Thực Đường.
Sáng hôm sau, sau khi Tần Hoài nấu xong Trà Trần Bì, hắn dặn dò Trương Thục Mai thời gian canh bồ câu hầm thiên ma ra lò, rồi xách chiếc vali trống không, trang bị kín mít xuống hầm để xe, lên chiếc Cullinan do Trần Huệ Hồng cầm lái tiến thẳng ra sân bay.
Phải công nhận là Trần Anh Tuấn có khá nhiều xe, nhiều hơn Trần Huệ Hồng hẳn, Trần Huệ Hồng chỉ có mỗi một chiếc Bentley.
10 giờ, trước khi máy bay cất cánh, Tần Hoài nhắn tin cho Hoàng Gia báo rằng mình đã lên máy bay, dự kiến chiều sẽ đến Hoàng Kí, chưa chắc đã kịp làm Điểm Tâm nên bảo Hoàng Kí tối nay đừng đưa Điểm Tâm của hắn vào thực đơn.
Đồng thời, Tần Hoài cũng báo cho Hoàng Gia một tin vưi, hôm qua hắn mới có được công thức món bồ câu hầm thiên ma. Hương vị chưa chắc đã xuất sắc, nhưng lại có tác dụng tấm bổ cực tốt, giúp sáng mắt an thần, nếu Hoàng Kí không chê món này thì ngày mai lúc nhập nguyên liệu có thể mua thêm ít bồ câu thịt béo ngậy.
LVQ8371