"Tôi bảo... hóa bướm chỉ là tình tiết xạo sự trong kịch thôi, đéo phải sự thật đâu." Bà Tào bặm môi, như hạ quyết tâm cực lớn: "La tiên sinh, tôi chả hiểu cớ sao ông lại ngộ nhận ảo ma đến mức đấy."
"Nhưng... Liễu Đào chết thật rồi, ngỏm củ tỏi 5 năm trời rồi, cô ấy sẽ không hóa bướm được đâu."
"Ông nên tỉnh mộng đi là vừa."
Tần Hoài nhìn chằm chằm La Quân, đây là lần đầu tiên La Quân lộ ra vẻ mặt sửng sốt ngỡ ngàng.
Trong sự ngỡ ngàng còn pha lẫn nét mờ mịt, y hệt một đứa trẻ tự huyễn hoặc bản thân đã nắm thóp mọi quy luật của thế giới, bỗng dưng bị hắt gáo nước lạnh bảo rằng những thứ mày học toàn là dẻ rách, mày căn bản đéo hiểu cái cóc khô gì về thế giới này cả.
Vào năm thứ 5 sau khi Liễu Đào nhắm mắt xuôi tay, La Quân mới ngộ ra chân lý là vợ mình đã chết thật rồi.
Đã sớm bị vùi lấp dưới lớp đất sâu, mục nát hóa thành nắm xương tàn.
Một cái chết hàng real.
Tần Hoài thừa biết, La Quân độ kiếp toang rồi.
Sau khi Tần Hoài rời khỏi ký ức, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là La Quân đang ngồi bên bàn ăn, tay cầm Quả Nhi, lơ đãng gặm.
Ông thế này...
Vừa rồi tôi nhìn thấy...
Tất Phương các ông...
Tờ báo kia...
Ông lấy tư cách gì mà mắng Thảo Mộc Tinh Quái người ta chứ?
Sau lần thứ N Tần Hoài ngập ngừng muốn nói lại thôi, hắn quyết định tạm thời im lặng, mở bảng điều khiển trò chơi lên xem công thức nấu ăn mới nhận được.
Ký ức: 3/3
Công thức: Trà Trần Bì, Bình Quả Diện Quả Nhi, Bồ câu hầm thiên ma (nhấp để xem chi tiết)
Nhấp vào Bồ câu hầm thiên ma.
[Bồ câu hầm thiên ma - Cấp E]
Chỉ tiết món ăn: Tác phẩm đồn hết tâm huyết của một người vợ nhằm giúp chồng tẩm bổ, sáng mắt, an thần và bồi bổ tỳ vị. Kể từ khi La Quân và Liễu Đào chuyển đến Sơn Thị, họ đã mất liên lạc với danh bếp đất Thục là Giang Vệ Minh. Liễu Đào cầm công thức Bình Quả Diện Quả Nhi đi tìm khắp các đầu bếp nổi tiếng ở địa phương nhưng chẳng ai làm ra được hương vị hợp ý La Quân. Để bảo vệ đôi mắt cho chồng, Liễu Đào bèn chọn một cách khác dễ hơn là làm món bồ câu hầm thiên ma, ngày nào cũng hầm canh. Ngặt nỗi tài nấu nướng có hạn, cả món ăn chỉ có phần nước canh là miễn cưỡng nuốt trôi. Món ăn này cực kỳ đặc biệt, chứa đựng tình yêu dâng hiến hết mình, nhẫn nhịn và bé mọn của một người vợ dành cho chồng. Sau khi ăn, có tỷ lệ nhất định giúp sáng mắt an thần trong thời gian ngắn. (Cấp độ món ăn càng cao, tỷ lệ càng lớn).
Số lần có thể chế biến trong ngày: (0/999)
Lại là một món ăn tẩm bổ, buff của món ăn này cũng đúng chuẩn là buff tẩm bổ hàng thật giá thật.
Tần Hoài đóng bảng điều khiển trò chơi, ngẩng đầu nhìn La Quân và Trần Huệ Hồng ngồi đối diện. Trong lòng hắn thầm nghĩ xem nên mở lời thế nào để tỏ ra mình có chút tính sát thương, nhưng không quá đáng.
Có chút văn hóa, nhưng cũng không nhiều.
Tốt nhất là thể hiện được chút EQ, nhưng lại không đủ dùng.
Tần Hoài còn đang suy nghĩ thì La Quân đã lên tiếng trước.
"Cậu thấy gì rồi?"
"Nếu không có gì bất ngờ thì những gì nên xem và không nên xem, tôi đều xem hết rồi." Tần Hoài đáp.
La Quân lại chìm vào im lặng.
Trần Huệ Hồng hệt như con lửng trong ruộng dưa, nhìn Tần Hoài rồi lại nhìn La Quân, rõ ràng bà ấy rất tò mò rốt cuộc đó là đoạn ký ức gì mà khiến Tần Hoài cũng khó mở lời như vậy.
"Trần Huệ Hồng, tôi nhớ nhà bà tích trữ rất nhiều nước giặt. Nhà tôi hết nước giặt rồi, bà về nhà lấy giúp tôi hai chai sang đây." La Quân nói.
Trần Huệ Hồng hiểu ngay. Được thôi, đây là có chuyện không muốn cho bà ấy nghe, kỳ thị bà ấy - một Tinh Quái chưa từng được xem ký ức chứ gì.
Bỏ đi, không cho nghe thì thôi, dù sao phần được nghe thì sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ biết.
Trần Huệ Hồng đứng dậy, tiện tay nẫng luôn một chiếc Quả Nhi trong đĩa rồi rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người La Quân và Tần Hoài.
La Quân nhìn Tần Hoài, lộ ra vẻ mặt cười như không cười.
Nếu là trước kia, Tần Hoài chắc chắn sẽ nghĩ vẻ mặt này của La Quân là đang trào phúng người bên cạnh.
Nhưng bây giờ, hắn cảm thấy khả năng cao là La Quân đang tự trào phúng chính bản thân ông ta.
"Có phải cậu rất muốn tát tôi một cái không?" La Quân hỏi.
Tần Hoài: "...Hơi hơi."
"Biết vì sao tôi luôn thích nói Trần Huệ Hồng là một Thảo Mộc Tinh Quái hồ đồ không?"
Tần Hoài không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn La Quân.
"So với Thảo Mộc Tinh Quái, Tất Phương quả thật rất mạnh. Đừng nói là ở đây, cho dù là trong thế giới của Tinh Quái, Tất Phương cũng khó có đối thủ. Sinh mệnh của chúng tôi dài đằng đẵng, vô biên vô tận, hàng ngàn hàng trăm năm cũng chỉ như hạt muối bỏ bể. Ngay cả việc độ kiếp - thử thách gian nan nhất đối với mỗi Tinh Quái, chúng tôi cũng có giáo trình hướng dẫn chi tiết."
"Tôi chưa từng để việc độ kiếp vào mắt. Tôi tự cho rằng mình đã học được hòm hòm các quy luật của nhân gian trước khi độ kiếp rồi. Lúc vừa tới trần gian, tôi phát hiện thế giới này có vẻ hơi khác so với giáo trình tôi xem trước đó. Tôi bỏ chút thời gian học thêm vài thứ mới, nhận ra dù là súng ống hay cung tên thì đối với tôi cũng chẳng khác biệt gì mấy, ngược lại còn có thêm rất nhiều thứ hay ho, thế là tôi chẳng bận tâm nữa."
"Tôi tự khoác cho mình cái mác thiếu gia nhà giàu đi du học về, vì như vậy có thể đỡ phải học rất nhiều thứ. Có thể không cần học cách dùng đữa, có thể giả vờ không hiểu những lời khách sáo của người khác, có thể muốn làm gì thì làm chăng cần kiêng dè ai, có thể thỏa thích chơi đùa chốn nhân gian chờ ngày độ kiếp kết thúc."
LVQ8371