Ngày nào ăn xong bữa cơm nhân viên là hắn lại sủi tăm đúng giờ, hành tung bí ẩn vô cùng.
"Tôi đang tìm lại cảm giác tay." Trịnh Tư Nguyên đáp, "Nhiều năm rồi không tập xóc chảo cát, cái cảm giác tay cần thiết cho kỹ thuật Đại Phiên Chước bay sạch sành sanh rồi. Đã quyết tâm học Đại Phiên Chước thì phải luyện lại cảm giác tay trước đã, mấy buổi chiều nay ngày nào tôi cũng về nhà tập xóc chảo cát."
Tần Hoài lập tức thấy nể Trịnh Tư Nguyên sát đất.
Hắn cứ tưởng dạo trước Trịnh Tư Nguyên cày cuốc làm trâu làm ngựa ở Vân Trung Thực Đường mệt lử rồi, giờ được về lại chốn Cô Tô quen thuộc nên quyết định bung xõa xả hơi, chiều nào cũng tan làm đúng giờ để tót về nhà lười biếng, ai dè hắn lại lẳng lặng cày cuốc định úp sọt cho thiên hạ lác mắt.
"Có thành quả gì chưa anh?" Tần Hoài hỏi.
Hắn nghĩ ai cũng giống hắn chắc, luyện dăm ba bữa là có ngay thành quả được à?
Học nghề bếp mà cứ luyện dăm ba hôm là ra ngô ra khoai, thì nguyên cái dàn đầu bếp của Hoàng Ký đếm đại một người cũng thành siêu cấp đại sư hết rồi.
"Hơi hơi có cảm giác rồi." Trịnh Tư Nguyên nói khéo, "Cho dù cuối cùng không bập vào được kỹ thuật Đại Phiên Chước, thì tập xóc chảo cát cũng giúp rèn luyện lực tay, tăng cường khả năng kiểm soát lực, mấy cái kỹ năng cơ bản này luyện rồi thì chắc chắn không bao giờ thiệt."
Tần Hoài hơi rục rịch trong lòng.
"Cậu không cần luyện đâu." Trịnh Tư Nguyên dập tắt ngay cái ý nghĩ nhen nhóm của Tần Hoài, "Hồi bé cậu làm ruộng... khả năng kiểm soát lực đã đỉnh sẵn rồi."
Bản thân Trịnh Tư Nguyên lúc thốt ra câu này cũng thấy ảo ma canada, làm ruộng mà rèn được khả năng kiểm soát lực, từ thưở cha sinh mẹ đẻ tới giờ làm quái gì có đầu bếp làm bánh nào luyện lực tay thông qua việc cày ruộng cơ chứ.
"Chiều nay anh nán lại về muộn chút xíu được không?" Tần Hoài hỏi, thấy Trịnh Tư Nguyên nhìn mình chằm chằm, vội vàng nói tiếp: "Hôm qua tôi có hỏi Hoàng sư phụ, trải qua mấy ngày vật lý trị liệu và tịnh dưỡng, cái lưng của thầy đã hồi phục khá lắm rồi."
"Đương nhiên là chưa thể đi làm bình thường được. Lưng của thầy muốn khỏi hẳn thì bèo nhất cũng phải kiên trì trị liệu với tịnh dưỡng thêm ba tháng nữa, nhưng sinh hoạt hàng ngày thì vô tư, kiểu nấu nướng sương sương như ở nhà thì cũng không thành vấn đề."
Trịnh Tư Nguyên lờ mờ đoán được hôm qua Tần Hoài đã lải nhải cái gì rồi.
"Thế nên hôm qua tôi gạ hỏi Hoàng sư phụ xem hôm nay thầy có thể giúp tôi làm nhân cho Quả Nhi được không."
"Mấy hôm nay tôi đã hóng hớt kỹ rồi, Hoàng Gia tuy biết kỹ thuật Đại Phiên Chước, nhưng cũng chỉ dừng ở mức biết làm thôi, chưa chắc đã xóc chảo mượt được. Tôi đưa công thức Quả Nhi cho anh ấy xem, bảo lúc xào nhân cần dùng đến Đại Phiên Chước, anh ấy về ngâm cứu mấy ngày rồi phán thẳng với tôi là chắc chắn không làm ra được cái hiệu ứng mà tôi muốn."
"Anh ấy bảo mình là đầu bếp hệ Hoài Dương Thái, còn Đại Phiên Chước là kỹ thuật đặc trưng của hệ Lỗ Thái nên không rành. Anh ấy còn chém gió là cái người đẻ ra cái công thức này nhìn phát biết ngay là sư phụ hệ Lỗ Thái, tôi nghe ù ù cạc cạc chả hiểu gì sất, tại vì nếu tôi nhớ không nhầm thì cái sư phụ đó là đầu bếp hệ Xuyên Thái cơ."
Vụ này thì chạm đúng vào vùng mù kiến thức của Trịnh Tư Nguyên rồi, hắn chỉ là một đầu bếp làm bánh, mù tịt mấy cái mánh khóe của dân bếp món mặn bọn họ.
"Mấy cái đó chỉ là chuyện ngoài lề thôi, chốt lại là hôm qua Hoàng sư phụ đã gật đầu cái rụp rồi, thầy cũng đang muốn cùng tôi nghiên cứu món Quả Nhi này, nghe chừng thầy khoái cái phần nhân của món Điểm Tâm này lắm."
"Chiều nay có Hoàng sư phụ đích thân ra tay, tôi tin chắc là sẽ xào ra được cái hiệu ứng chuẩn chỉnh của Quả Nhi y như trên công thức. Cơ hội ngàn năm có một đấy, anh có muốn ở lại cọ xát chung không?"
Mục đích ban đầu mà Tần Hoài gật đầu đồng ý tới Cô Tô giao lưu học hỏi, chính là vì món Quả Nhi này.
Nếu không có một đầu bếp món mặn cộm cán chống lưng, Tần Hoài mút mùa mới làm ra được Quả Nhi hạng B.
Món Điểm Tâm này đòi hỏi trình độ bếp món mặn quá khắt khe.
Cơ chế phán định xem Điểm Tâm có phải do Tần Hoài làm hay không của hệ thống trò chơi cũng khá dị. Trước đó Tần Hoài đã test thử rồi, chốt lại là một món Điểm Tâm nếu có quá nửa công đoạn do hắn tự tay múa, hoặc là khâu cốt lõi do hắn tự thầu, thì hệ thống trò chơi sẽ auto tính món Điểm Tâm đó là của hắn.
Nhờ thế mà hắn có thể soi được xếp hạng của món Điểm Tâm.
Cái bug này đã mở ra cho Tần Hoài một con đường lách luật siêu đỉnh. Nếu có khâu nào hắn làm quá í ẹ, hắn hoàn toàn có thể gọi ngoại viện gánh còng lưng để kéo xếp hạng tổng thể của món Điểm Tâm lên. Y hệt cái đợt làm Trường Thọ Diện xài nước hầm của Hoàng Gia, hay đợt này làm Quả Nhi xài nhân do Hoàng Thắng Lợi đích thân xào vậy.
Nhưng suy cho cùng đây cũng chỉ là trò khôn lỏi, đố mà xài chùa mãi được.
Bởi vì những món Điểm Tâm mà Tần Hoài cần gọi viện trợ đều có xếp hạng cao chót vót, chẳng hạn như Trường Thọ Diện là hạng A. Nếu trình độ nhào mì thủ công của hắn chỉ lẹt đẹt ở hạng B, kỹ năng luộc mì cũng cùi bắp nốt, thì cho dù có xài nước hầm hạng A đi chăng nữa, xếp hạng của bát Trường Thọ Diện đó cũng vĩnh viễn không lết nổi lên hạng A.
Trừ phi xài nước hầm hạng S thì lại là một phạm trù khác.
LVQ8371