Tần Hoài vô cùng sành sỏi cái khoản lén lút mở bếp nhỏ cho bạn bè.
Phương châm cốt lõi của việc mở bếp nhỏ chính là khi nấu đồ ăn ngon phải nhớ chừa lại cho đám bạn một phần. Mặc kệ bọn họ có ăn nổi hay không, thì phần để dành cứ phải thủ sẵn trước đã.
Ăn hay không là việc của bạn, dù sao bạn không ăn thì chắc chắn sẽ có người khác húp trọn.
Tần Hoài đặt bát xuống, đưa mắt đảo quanh một vòng, phát hiện tất cả mọi người đều đang cắm cúi ăn mì.
Chẳng ai buồn hé miệng nói chuyện, ngay đến cái miệng liến thoắng của Đổng Sĩ giờ cũng chỉ chuyên tâm xơi mì.
Quả nhiên khi đối mặt với Trường Thọ Diện chỉ có duy nhất một sợi, không một ai có thể bỏ đở giữa chừng. Mỗi người đều bất giác âm thầm xì xụp hút sợi mì từ đầu đến cuối, dẫu có cắn đứt thì cũng là cắn đứt trong miệng, tuyệt đối không để sợi mì bị đứt ngang bên ngoài.
Khi đang xì xụp ăn mì, trong đầu mỗi người đều chỉ lởn vởn duy nhất một suy nghĩ.
Mẹ kiếp, dạo này Tần Hoài đang luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch cơ mà?
Chẳng phải chiều nào hắn cũng phải vật lộn với mớ tôm cua sao?
Chẳng phải sáng nay mới ăn Kê Thang Diện rồi sao?
Tại sao bát mì trưa nay lại ngon đến mức này chứ?
Chẳng nhẽ là nhờ dùng nước hầm của Hoàng Gia?
Nhưng tại sao sợi mì cũng đỉnh thế này? Còn ngon hơn cả lúc sáng nữa.
Chẳng phải Tần Hoài vừa mới cắm mặt làm Điểm Tâm suốt cả buổi sáng trước sự chứng kiến của bao người sao? Cái loại thợ làm bánh thiên tài như hắn toàn là cứ làm tàng tàng rồi đùng một cái tay nghề lại tăng vọt lên như thế à?
Chẳng lẽ không có cái quá trình tiến bộ từ từ sao?
Vèo một cái là cất cánh bay thắng lên trời luôn?!
Cái kiểu đang tu luyện nửa chừng bỗng dưng đột phá cảnh giới trong mấy bộ tiểu thuyết tiên hiệp huyền huyễn, hóa ra cũng có thể xảy ra trong giới đầu bếp hả trời?
Ủa mà sao mỗi một suy nghĩ của chúng ta đều là câu hỏi thế này?
Dấu chấm hỏi trong đầu đám người bếp sau sắp chất đống chật cứng cả cái khu bếp rộng lớn này rồi.
Mọi người đếch hiểu gì sất, nhưng thôi cứ ăn mì cái đã.
Cái miệng thì cứ xì xựp hút mì, trong lòng thì cứ hít hà cảm thán~
Tiểu Tần sư phụ quả nhiên kinh khủng đến nhường này!
Rất nhanh sau đó, cái tin đồn Kê Thang Diện hôm nay siêu cấp ngon, tay nghề của Tiểu Tần sư phụ lại tinh tiến rồi, hóa ra Tiểu Tần sư phụ là kiểu đầu bếp làm theo cảm hứng, chỉ cần có hứng là làm ra món Điểm Tâm cực kỳ xuất sắc, đã lọt đến tai đám nhân viên phục vụ sảnh ngoài và phòng bao.
Dù các nhân viên phục vụ vẫn chưa được tan làm, trước đây cũng chưa từng được nếm thử Kê Thang Diện của Tiểu Tần sư phụ, nhưng khóe miệng ai nấy đều cong lên tận mang tai.
Không nhịn được, căn bản là không thể nào nhịn cười nổi.
Chi cần nghĩ đến bữa ăn lát nữa của nhân viên là món gì, thì bao nhiêu cảm xúc tiêu cực bay biến sạch bách.
Vui quá xá là vui.
Cố nhịn không cười phá lên đã là tố chất nghề nghiệp đỉnh cao nhất của bọn họ rồi.
Ôi chao, sao mà yêu cái việc đi làm này thế không biết.
Nếu thi thoảng lại được ăn cơm nhân viên do đích thân Tiểu Tần sư phụ xuống bếp, thì có bắt cày thêm 10 năm nữa ở đây cũng cam lòng!
Cưng Lương đang ngồi trong phòng bao 888 cũng nhận ra ngay tâm trạng vui sướng khác thường của các nhân viên phục vụ.
Cung Lương xưa nay vẫn luôn coi Hoàng Kí như cái nhà ăn của mình.
Ít nhất thì hồi Hoàng Thắng Lợi còn khỏe mạnh là như vậy.
Dạo trước không phải eo của Hoàng Thắng Lợi có vấn đề sao, ông ấy cũng ít xuống bếp, nên số lần Cung Lương ghé ăn cũng thưa thớt hẳn.
Là một người có tiền đã đạt đến cảnh giới tự do tài chính, Cung Lương có vô vàn sự lựa chọn trong việc ăn uống.
Trừ phi Hoàng Gia tưng ra 120% công lực để làm món tủ của mình, nếu không thì rất khó để hấp dẫn được Cung Lương.
Cũng hết cách thôi, bên bếp món mặn, nhất là ẩm thực Hoài Dương, độ cạnh tranh quá khốc liệt.
Hoàng Thắng Lợi có thể tự vỗ ngực xưng tên mình là danh thủ số một về ẩm thực Hoài Dương kiêm ẩm thực Tô Bang ở đất Cô Tô này, nhưng Hoàng Gia thì không cửa, đến cái danh số hai anh ta cũng chẳng dám nhận. Quanh khu Cô Tô vẫn còn vài nhà hàng ẩm thực Hoài Dương và Tô Bang khá có tiếng tăm.
Đương nhiên, Hoàng Thắng Lợi cũng tuyệt đối không dám nhận mình là danh thủ số một của ẩm thực Hoài Dương. Bởi ẩm thực Hoài Dương vẫn còn một vị danh thủ đương nhiệm nổi tiếng hơn, tay nghề cao siêu hơn - Bùi Thịnh Hoa.
Món ăn do ông ấy làm Cung Lương cũng rất khoái khẩu, mỗi dịp đến Quảng Lăng, Cung Lương vẫn thường xuyên ghé thăm Trình Phưởng Cư - nơi Bùi Thịnh Hoa đang làm việc.
"Tiểu Mã, có chuyện øì thế? Vui đến mức không khép được miệng kìa, Hoàng An Nghiêu tăng lương cho cô à?” Cung Lương đã dùng bữa xong, đang ngồi trong phòng bao đợi Tần Hoài bắt đầu giờ học, thấy nhân viên phục vụ hớn hở bèn trêu chọc.
Nhân viên phục vụ Tiểu Mã của phòng 888 là một nhân viên kỳ cựu đã làm việc ở Hoàng Ký Tửu Lâu được 9 năm, cô cũng rất quen thân với Cung Lương, và cũng nắm rõ chiến tích lẫy lừng gần đây của ông khi vác mặt ra tận cửa bếp ngồi chực ăn.
"Là có tin vui ạ. Cung tiên sinh, hôm nay bữa ăn nhân viên của bọn tôi do Tiểu Tần sư phụ phụ trách, nghe đồn Kê Thang Diện cậu ấy làm ngon nhức nách luôn, ai nấy đều đang ngóng chờ đến giờ dọn cơm để được xơi mì đây này!" Tiểu Mã cười tươi rói đáp.
Cái gì cơ!
Trong nháy mắt, Cung Lương chẳng còn tâm trạng đùa giỡn nữa, nhưng ông lại hơi hối hận vì bữa trưa đã trót ăn no.
LVQ8371