Trời vừa hửng sáng, ánh nắng còn khá yếu ớt, nhưng cũng đủ để Tần Hoài nhìn rõ thảm cảnh xa xa. Về cơ bản, phàm là chỗ nào ăn bom thì đều nát bét chỉ còn lại đống tàn tích.
Nhà cửa không phải chỗ nào cũng sập hoàn toàn, có mấy căn nhà cấp bốn chỉ còn trơ lại đống gạch ngói vỡ vụn và cột gỗ cháy đen thui. Có nhà thì bay mất một góc tường bao nhưng kết cấu chính vẫn trụ vững, nhà nào trộm vía số đỏ thì thậm chí còn nguyên vẹn không sứt mẻ miếng nào, chỉ bị khói lửa táp vào ám đen xì mảng tường bên ngoài.
La Quân cứ thế lững thững bước đi, Tần Hoài bám gót theo sau. Băng qua vài con phố, Tần Hoài lờ mờ nghe thấy văng vẳng tiếng gào khóc từ đằng xa vọng lại.
Đám người chui rúc trong hầm trú ẩn cả đêm, sau khi chắc mẩm máy bay đã cút xéo và trời đã sáng rõ, rốt cuộc cũng lục tục kéo nhau chui ra ngoài.
Có người nhìn chôn rau cắt rốn của mình nay đã hóa thành bãi chiến trường, suy sụp nhào tới ôm lấy đống gạch vụn gào khóc thảm thiết. Bọn họ điên cuồng bới móc tìm kiếm của nải còn sót lại, gầm gừ đe dọa bất cứ kẻ nào dám bén mảng tới gần hệt như con chó hoang đang cố sống cố chết bảo vệ miếng ăn.
Lại có kẻ muốn đục nước béo cò, hễ thấy phụ nữ đi lẻ hay thanh niên gầy gò ốm yếu là lăm lăm gậy gộc dọa dẫm, ép người ta phải lôn hết đồ đạc có giá trị ra. Mặc dù túi áo đã nhét căng phồng những món đồ chôm chia được, nhưng lòng tham vô đáy vẫn xúi giục chúng vơ vét nhiều hơn nữa.
Nhưng chiếm số đông vẫn là những người chạy đôn chạy đáo gào thét gọi tên người thân. Cứ hễ túm được người quen là họ lại vồ vập hỏi xem có nhìn thấy ai đó không, người đó có chạy cùng không.
Khắp nơi là một mớ hỗn độn, bi thương.
La Quân rõ ràng rất ghét cái cảnh chen chúc lộn xộn này, suốt dọc đường đi ông ấy luôn tìm cách né tránh đám đông. Băng qua hết khu ổ chuột này đến khu ổ chuột khác, cuối cùng Tần Hoài cũng nhìn thấy lấp ló những căn biệt thự kiểu Tây ở đằng xa.
Đám biệt thự này Tần Hoài chưa từng nhìn thấy bao giờ, hiển nhiên La Quân đã dọn khỏi đất Thục để chuyển tới một bến đỗ mới rồi.
Khu biệt thự này may mắn không ăn bom trực tiếp, chỉ bị ảnh hưởng sương sương, nên kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn, cũng có thể là do địa thế cứu cánh. Tần Hoài đảo mắt nhìn quanh, công nhận khu này đúng là góc khuất khó bị oanh tạc trúng. Chắng trách giữa cái thời buổi loạn lạc này nó lại chễm chệ trở thành khu nhà giàu, cái gì cũng có lý do của nó cả.
La Quân rảo bước tiến về phía căn biệt thự ba tầng nằm tít trong cùng. Chân còn chưa kịp bước tới cửa, Liễu Đào với khuôn mặt hớt hải đã lao bổ ra. Cô ấy cuống cuồng nhìn chằm chằm vào mặt La Quân, bất chấp đôi tay đang lấm lem bùn đất đen sì, vội vã sờ nắn gò má, lỗ tai, cằm của hắn như thể sợ mình nhìn nhầm. Mãi đến khi chắc chắn mặt mũi hắn không sứt mẻ gì, cô ấy mới chuyển sang kiểm tra vùng cổ và cánh tay.
Đôi tay Liễu Đào run bần bật, cả người cũng run lên vì sợ hãi tột độ, trông cô ấy lúc này thực sự vô cùng thê thảm.
Tóc tai cô ấy rối bời, quần áo xộc xệch nhàu nhĩ, tay chân lấm lem, giày thì chạy rơi mất một chiếc từ lúc nào. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, khóe mắt và gò má vẫn còn hằn rõ vệt nước mắt chưa khô, chiếc váy lụa kiêu sa bị rách tươm thành vô số lỗ nhỏ. Nhìn kỹ chút nữa, còn thấy trên tay cô ấy chi chít những vết xước li ti đang rỉ máu, dính đầy cả cát với sỏi dăm.
La Quân tinh ý phát hiện ra đôi bàn tay của Liễu Đào.
"Tay em bị sao thế này?" La Quân nắm lấy tay cô ấy xót xa hỏi.
Liễu Đào chẳng màng trả lời, những giọt nước mắt to tướng cứ thế thi nhau chực trào khỏi hốc mắt, bờ môi run rẩy nức nở: "Em còn tưởng anh chết rồi cơ."
"Tối qua anh đến tiệm nhà họ Lưu, người ta bảo khu đó sắp bị bọn giặc ném bom san phẳng thành bình địa rồi, chết chóc la liệt. Thậm chí trong hầm trú ẩn người ta còn giẫm đạp lên nhau mà chết. Lúc trời chưa sáng em đã định lao đi tìm anh, nhưng Trương Thúc nhất quyết cản lại. Sáng bảnh mắt ra, ông ấy với Lý Bình đã túa đi tìm anh rồi mà mãi vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, em còn tưởng anh..."
Liễu Đào nghẹn ngào không nói nổi thành lời nữa, nhào vào lòng La Quân òa khóc nức nở.
"Chúng ta không tìm nữa có được không anh? Em không tìm bố mẹ em nữa đâu, chúng ta về Thượng Hải đi, hoặc cùng lắm thì dạt sâu xuống phía Nam, chứ chốn này nguy hiểm quá rồi."
"Hôm kia con bé Xuân Đào nhà Lưu Bí Thư ra ngoài mua thức ăn chạy không kịp, bị bom nổ cụt mất một chân, giờ chỉ đành lết về nhà nằm chờ chết. Tối qua trốn trong hầm, em nghe lỏm được bà vợ Tào Bộ Trưởng kháo nhau rằng sau này oanh tạc sẽ diễn ra như cơm bữa, bọn giặc đang muốn ép chúng ta nhả cái gì đó, vật tư gì gì ấy. Em nghe ù ù cạc cạc chả hiểu mô tê gì, chỉ biết là Tào phu nhân đang nhấp nhổm muốn cuốn gói khỏi đây để `» ^ .* " về quê fỊ nạn rÖi.
"Bà ấy mà còn chuồn thì chắc chắn đất này hết đường sống rồi. Bá Ngôn, em biết anh còn cả đống việc làm ăn ở đây, nhưng dạo này cứ dăm bữa nửa tháng lại rú còi báo động ầm ĩ, mà ác cái là lần nào còi hú anh cũng vắng nhà. Tối qua em nghe bà Lưu hóng hớt được, bên tòa nhà chính phủ bị bom thả chết mấy mống nhân viên rồi, bên đó khéo cũng chả an toàn đâu, hay là chúng ta..."
LVQ8371