Cơ mà bà Tào lại mang cái nết bốc đồng hở ra là bô bô cái miệng, lại còn mắc bệnh suy bụng ta ra bụng người, nhìn La Quân ngứa mắt cực kỳ, nên La Quân chê Bộ trưởng Tào không phải là bạn diễn xuất sắc.
Đương nhiên, ông bạn diễn Bộ trưởng Tào này cũng chưa chính thức bay màu khỏi sân khấu, thi thoảng vẫn phải làm cameo góp mặt cho xôm. Tỷ như ban ngày thì bàn chuyện làm ăn với lão Cát, tối đến thì đi đàm đạo với Bộ trưởng Tào, lâu lâu trời sập tối mới lết xác về thì Liễu Đào cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
Cú thêm việc sau đợt oanh tạc thứ tư, phe địch đã im hơi lặng tiếng suốt nguyên một tuần, Liễu Đào cũng bớt nơm nớp lo sợ hơn đợt trước.
Ngày tháng cứ thế trôi qua êm đềm, bình lặng đến mức Tần Hoài xém chút nữa quên luôn cả khái niệm thời gian, cảm giác như ngày nào cũng chỉ xoay quanh cái điệp khúc cày truyện, cày truyện và cày truyện.
Có lẽ do thời chiến nên mấy tờ báo đăng tải tiểu thuyết nhiều kỳ cũng khan hiếm, dạo này La Quân toàn cày lại báo cũ. Cứ gom theo ngày tháng rồi cày từ đầu đến cuối, tiểu thuyết nhiều kỳ đọc một lèo là xong, khỏi phải rước cái bực mình vì bị cắt ngang xương.
Lại là một ngày đẹp trời để cày tiểu thuyết.
Nắng chói chang, tiết trời êm dịu. La Quân mượn cớ đi chốt đơn với lão Cát, tợp xong bát Trần Bì Trà là xách mông ra đường ngay. Hắn vẫn y bài cũ dắt lưng một túi báo, lượn lờ chán chê mới tấp vào một khu ổ chuột có view siêu thoáng đãng.
Dạo này La Quân toàn cắm cọc ở khu này để đọc báo, đây là cái bãi đáp view xịn hắn mới khai phá được. Có một bà chị trồng mấy khóm hoa dại trong sân, thi thoảng mang sang khu nhà giàu bán kiếm chút đỉnh. Mùa này hoa đang nở rộ, không khí thoang thoảng mùi hương cực kỳ dễ chịu.
La Quân đã chốt kèo giá cả với nhà này rồi, xì ra một đồng bạc trắng để bao thầu khoảnh đất trống trước cửa với cái ghế tựa, ngày nào cũng vác xác tới đây ngồi rung đùi đọc báo.
Vớ được mối làm ăn hời thế này bà chị đương nhiên chả dại gì mà từ chối, chồng bả lại là thợ mộc, bèn hì hục thức trắng đêm đóng luôn cho La Quân một cái ghế tre exclusive. Ngày nào bả cũng dọn dẹp mặt tiền sạch bong kin kít chờ La Quân hạ giá quang lâm.
La Quân ưng cái bãi đáp mới này ra mặt, hôm nào cũng mò tới từ sớm tỉnh mơ, xí ngay cái góc hắt sáng đỉnh nhất để ngồi cày báo.
Tần Hoài cũng hóng hớt không kém, cuốn tiểu thuyết hôm qua vừa cày đến đoạn đại hiệp xuống núi, uy chấn giang hồ, trừng gian diệt ác bao cuốn. La Quân cày lại lần hai nên còn tém tém được, chứ Tần Hoài mới cày lần đầu, sao mà chịu thấu cái cảnh bị cắt cơn hóng chap mới cơ chứ.
Nếu không phải do kẹt trong ký ức nên chả lật được báo, thì đêm qua Tần Hoài đã lén lôi báo ra soi ánh trăng cày tiếp cho đã cái nư rồi.
Rốt cuộc cũng hóng được diễn biến tiếp theo, Tần Hoài đứng chầu chực bên cạnh La Quân, cúi gằm mặt say sưa cày truyện.
Đột nhiên, còi báo động phòng không rú lên.
Đã lâu không nghe thấy tiếng còi hú, Tần Hoài giật thót mình, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dân tình xưng quanh nháo nhào cả lên.
Kẻ thì vơ vét của nải, hận không thể nhét luôn cả bát đũa vào tay nải ôm chạy. Người thì tay trái quắp đứa con, tay phải ôm con gà mái già, tay ôm gà khéo còn siết chặt hơn cả tay ôm con.
Gia đình bà chị kia cũng y xì đúc, bả dắt con, ông chồng tay xách nách mang của nải, lúc chạy tọt ra khỏi sân thấy La Quân vẫn thủng thẳng cầm tờ báo trên tay, bả còn tốt bụng nhắc khéo.
"La tiên sinh, còi báo động rú rồi kìa, cái hầm trú ẩn gần nhất tuốt bên núi phía trước xa lắm, chạy lẹ đi ông ơi, chậm chân là hết chỗ chui đấy."
Dứt lời, bà chị cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện bao đồng của La Quân nữa, bế thốc đứa con lên cắm đầu chạy thục mạng.
La Quân vẫn bình chân như vại, xách ghế lững thững đi vào trong sân, ngồi phịch xuống tiếp tực chuyên mục đọc báo.
Hên cái là khu La Quân cắm chốt không bị ăn bom. Hai tiếng sau dân tình lục tục kéo nhau từ hầm trú ẩn mò về, thấy nhà cửa vẫn còn nguyên vẹn thì mừng húm hò reo inh ỏi. Ông chồng bà chị kia còn móc từ trong túi ra hai quả trứng gà be bé để ăn mừng, bảo vợ luộc cho con ăn, sẵn tiện chia luôn cho La Quân một quả để lấy vía may mắn.
La Quân cũng chẳng thèm khách sáo, nhận luôn lấy vía may, cơ mà không ăn, nhét tọt vào túi áo chắc mẩm định mang về cho Liễu Đào tẩm bổ.
Ai dè đến trưa, còi báo động lại rú lên ầm ĩ.
Còi hú hai nháy trong một ngày, dân tình có oải đến mấy cũng đành vừa chửi thề vừa cuống cuồng vơ vét đồ đạc chạy ra hầm trú ẩn.
Lần này còi báo động rú khá trễ, vừa hú chưa đầy hai phút, Tần Hoài đã nghe thấy tiếng bom nổ chát chúa dội lại từ đằng xa.
La Quân bị quả ăn bom hai nháy một ngày làm cho cáu bẳn, cũng chẳng còn tâm trạng nào mà cày tiểu thuyết nữa, bèn gấp gọn tờ báo lại rồi đủng đỉnh lượn lờ trong thành phố.
Lượn lờ giữa làn mưa bom bão đạn hơn một tiếng đồng hồ, La Quân nhẩm tính thời gian, bắt đầu quay đầu về nhà. Một ngày ăn bom hai nháy, lại còn toàn tương vào ban ngày, La Quân thừa biết nếu hắn không vác mặt về nhà ngay lập tức, Liễu Đào kiểu gì cũng cuống cuồng lên vì lo, nên kiểu gì cũng phải căn me giờ giấc để lết về.
Cắm cổ cắm cổ lết về, lúc La Quân về tới nhà thì vẫn hơi trễ, trời đã nhá nhem tối.
LVQ8371