Hắn gọi Trần Huệ Hồng là Hồng tỷ, Trần Tuệ Tuệ gọi hắn là anh Tần Hoài, em gái hắn lại gọi em trai của Trần Huệ Hồng là chú Trần.
Tốt lắm, đúng là mạnh ai nấy xưng hô mà.
Rất nhanh, Tần Lạc đã dẫn Tần Hoài tìm thấy xe. Tài xế mà Trần Anh Tuấn sắp xếp là một người đàn ông trung niên trông rất thật thà, suốt quãng đường chỉ tập trung lái xe không hé nửa lời, để mặc Tần Hoài và Tần Lạc ngồi hàng ghế sau tha hồ buôn dưa lê bán táo.
"Hơn một tháng anh đi vắng, việc buôn bán của nhà ăn thế nào rồi?" Tần Hoài hỏi.
"Tốt lắm ạ, dù sao hôm nào cũng bán sạch bách." Tần Lạc bình thường phải đi học nên cũng không nắm rõ tình hình kinh doanh của Vân Trung Thực Đường lắm, "Thiếu người nên lại tuyển thêm hai cô tạp vụ, bếp sau cũng tuyển thêm phụ bếp mới, nhưng em đều không quen cho lắm."
Chuyện tuyển phụ bếp mới Tần Hoài có biết, Hoàng Tịch đã báo trước với hắn và hắn cũng đồng ý rồi.
Hơn một tháng nay, tuy Tần Hoài không có mặt ở Vân Trung Thực Đường, nhưng trước khi đi hắn đã tuyển được hai đầu bếp làm bánh (bạch án) có tay nghề khá ổn, đều ở đẳng cấp nhà hàng cả.
Tần Hoài đến Hoàng Kí cực kỳ được săn đón, thì hai đầu bếp đẳng cấp nhà hàng về làm ở nhà ăn khu dân cư cũng là dư sức. Mặc dù thực khách có hơi phàn nàn (dù sao trình độ cũng kém xa Tần Hoài), nhưng bọn họ làm gì có sự lựa chọn nào khác, hơn nữa ngoại trừ Vân Trung Thực Đường ra thì Điểm Tâm ở mấy tiệm khác lại càng dở tệ.
Mọi người chỉ đành ngoài miệng thì lải nhải không biết bao giờ Tiểu Tần sư phụ mới chịu về, nhưng cơ thể lại cực kỳ thành thật, ngày nào cũng xách mông đến xếp hàng mua đồ.
Thêm vào đó Lý Hoa và Bùi Hành đều là những đầu bếp chuyên nghiệp dày dặn kinh nghiệm, phong độ ổn định lại làm việc năng suất, sau khi nhà ăn tuyển đủ lượng phụ bếp mà bọn họ cần thì hiệu suất lại càng tăng vọt, thế là doanh thu của Vân Trung Thực Đường trong hơn một tháng qua chẳng những không giảm mà còn tăng lên.
Lại thêm việc ông chủ của họ cũng chẳng phải đi chơi, mà là chạy sô làm thêm một công việc khác với mức lương cao ngất ngưởng, nếu nhìn từ góc độ lợi nhuận thì Vân Trung Thực Đường quả thực đã vớ bẫm rồi.
Nhưng nhìn từ góc độ của thực khách, mọi người đều đã thèm nhỏ dãi đến phát khóc rồi.
Thú thực, tay nghề của Bùi Hành và Lý Hoa quả thực không tồi, cả hai người đều xuất thân từ Tri Vị Cư.
Trước kia khi Tần Hoài còn là tấm chiếu mới chưa trải sự đời, hắn hoàn toàn mù tịt về sức nặng của năm chữ "xuất thân Tri Vị Cư". Bây giờ lăn lộn đủ rồi, hắn mới sâu sắc nhận ra rằng nếu không có Trịnh Đạt đứng giữa giật dây bắc cầu, thì hai vị đầu bếp này tuyệt đối không bao giờ thèm vác mặt đến Vân Trung Thực Đường làm việc.
Thế nhưng thực khách của Vân Trung Thực Đường lại từng được nếm thử những món còn đỉnh hơn thế.
Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt.
Nói theo một ý nghĩa nào đó, thực khách của Vân Trung Thực Đường cũng toàn là những người đã nếm đủ cao lương mỹ vị rồi.
Không có so sánh thì sẽ không có đau thương, Bùi Hành và Lý Hoa dù có xuất thân chính quy đến đâu thì cũng chẳng thể sánh ngang với Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt được.
Khách quen của Vân Trung Thực Đường nhớ Tần Hoài đến phát điên lên được.
Đám các ông các bà ở Vân Trung Tiểu Khu ngồi trong Vân Trung Thực Đường buôn chuyện giờ cũng chẳng còn là buôn chuyện đơn thuần nữa, mà hoàn toàn là tức cảnh sinh tình, nhìn vật nhớ người đấy!
Ai nấy đều ngày nhớ đêm mong, ngóng trông Tần Hoài sớm ngày quay về.
Nếu hắn mà không về, khéo mọi người quên luôn cái cảm giác mỗi sáng được ăn Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng nó sướng đến mức nào rồi.
Hồi ngày nào cũng được ăn thì chẳng thấy có gì to tát, bây giờ mất đi rồi mới biết trân trọng.
Không riêng gì đám các ông các bà ở Vân Trung Tiểu Khu nhớ, mà giới nhân viên văn phòng ở các tòa nhà gần đó cũng nhớ nhung da diết.
Trước kia còn chê bữa sáng của Vân Trung Thực Đường đắt đỏ, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao phải cắn răng mới dám mua. Bây giờ có muốn chê đắt cũng chẳng có cơ hội nữa, vì làm gì còn mà mua.
Thèm thuồng mà chăng có để ăn, đi làm cũng tụt cả mood.
Bữa sáng do đầu bếp mới làm cũng ngon đấy, nhưng sao sánh bằng "bạch nguyệt quang" trong lòng họ được.
Đây vẫn chưa phải là thảm nhất, thảm nhất là sau cả buổi sáng cày cuốc sấp mặt ở công ty, theo thói quen lôi điện thoại ra định săn Trần Bì Trà, thì mới ngớ người phát hiện Trần Bì Trà cũng "bay màu" luôn rồi.
Lúc đấy thì đúng là chẳng thiết tha gì đi làm nữa.
Rất nhiều nhân viên văn phòng thậm chí không dám tưởng tượng nổi, trước cái thời có Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao để ăn, có Trần Bì Trà để uống, thì rốt cuộc mình đã sống sót vượt qua chuỗi ngày đó kiểu gì.
3 giờ 59 phút chiều, một chiếc ô tô màu đen đỗ xịch trước cửa Vân Trung Thực Đường.
Đám các ông các bà đang mải nhìn vật nhớ người trong nhà ăn liếc mắt ra ngoài cửa sổ một cái, không thèm bận tâm, rồi lại tiếp tục màn tức cảnh sinh tình.
Thế rồi cửa xe bật mở.
Tần Lạc bước xuống xe.
Hứa Đồ Cường ngồi gần cửa sổ buông một câu: "Lạc Lạc đi chơi về rồi đấy à, mới đi được một loáng đã về rồi."
Sau đó Hứa Đồ Cường trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi dựi dụi mắt, lại trợn trừng lên, rồi lại dụi thêm phát nữa.
Mãi cho đến khi Tần Hoài đi ra phía sau cốp xe lấy vali xuống, Hứa Đồ Cường mới dám tin vào những gì mình đang thấy, ông bật dậy, kích động hét lớn:
"Tiểu Tần sư phụ về rồi!"
"Trời đất ơi, Tiểu Tần sư phụ về rồi!!!"
LVQ8371