Trịnh Tư Nguyên bắt đầu trộn nhân: "Nhiều lúc tôi cũng tò mò thật đấy, sao cậu lại có nhiều thứ mưốn học đến vậy. Từ Bánh Bao Hòe Hoa đến Giải Hoàng Thiêu Mạch, món nào cậu cũng muốn học, món nào cậu cũng học qua, nhưng lại chẳng có món nào cậu học đến mức tỉnh thông tuyệt đỉnh cả."
"Thế nhưng cứ lúc tôi tưởng cậu chỉ học theo hứng thú nhất thời, thì cậu lại lôi mấy món đã học trước đó ra luyện tập tiếp."
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát, dùng một lý do mà Trịnh Tư Nguyên dễ chấp nhận nhất để trả lời: "Chắc là do... tôi hiếu học chăng?"
"Tôi biết rõ năng lực của mình đến đâu, một món Điểm Tâm khi đã đạt đến ngưỡng mà tôi cảm thấy với trình độ hiện tại rất khó để nâng cao thêm nữa, thì tôi sẽ ngừng luyện. Đợi đến khi tôi cảm thấy mình có khả năng phát triển thêm thì mới học tiếp."
Tần Hoài để riêng gạch cua và thịt cua ra: "Cái này có được coi là một kiểu tự biết mình biết ta không?"
Trịnh Tư Nguyên không ừ hữ gì.
"Tôi nghe nói cậu học Giải Hoàng Thiêu Mạch là vì Cung bác à." Trịnh Tư Nguyên hiếm khi lại hóng hớt buôn dưa lê.
"Đúng vậy." Tần Hoài gật đầu khẳng định, "Thực ra lúc đầu thì không phải, trước khi đến Cô Tô tôi còn chẳng biết có món Giải Hoàng Thiêu Mạch này trên đời, ban đầu chỉ đơn thuần là tò mò muốn học thôi."
"Tình cờ Cung tiên sinh cũng thích ăn món này. Cậu biết tính tôi mà, từ nhỏ đến lớn tôi học làm Điểm Tâm đều là vì có người thích ăn thì mới học, chứ không thì chẳng có động lực gì sất."
"Cung tiên sinh vừa tặng thẻ VIP tiệm nắn xương, vừa cho hoa quả đồ ăn vặt, lại còn sắm sửa thêm bao nhiêu đồ gia dụng thông minh cho căn nhà tôi đang ở, hai hôm trước còn mới tậu thêm cả cái ghế massage. Ông ấy cất công làm bao nhiêu việc cũng chỉ vì một miếng ăn, tôi học một hai món Điểm Tâm theo sở thích của Cung tiên sinh thì cũng là lẽ thường tình thôi."
"Hơn nữa cậu không thấy Giải Hoàng Thiêu Mạch quả thực cực kỳ hợp với tôi sao? Xưa nay tôi chưa từng thấy món Điểm Tâm nào lại hợp rơ, đánh trúng ngay vào vùng kiến thức cốt lõi của tôi như vậy đấy."
"Tư Nguyên, cậu với Cung tiên sinh quen thân lắm à?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Hồi bé có ấn tượng rất sâu đậm." Trịnh Tư Nguyên nhàn nhạt đáp, lén liếc mắt nhìn ra cửa bếp một cái, xác định không có ai mới nói tiếp.
"Hồi mới bắt đầu học nấu ăn tôi cực kỳ miễn cưỡng. Lúc đó toàn phải luyện kỹ năng cơ bản, vừa khổ vừa mệt lại tốn thời gian. Thêm vào đó dạo ấy bố tôi rẽ ngang sang làm kinh doanh và kiếm được hũ vàng đầu tiên, nhà cũng gọi là có điều kiện. Chị gái tôi vì không có năng khiếu, lại chẳng chịu được khổ, nên luyện kỹ năng cơ bản được vài tháng thì bố mẹ không bắt chị ấy học nấu ăn nữa."
"Chị tôi hơn tôi 3 tuổi, hồi đó ngày nào tôi cũng thấy chị ấy nhởn nhơ chơi bời ở nhà, còn tôi thì phải đeo bao cát, đứng tấn luyện kỹ năng cơ bản. Tôi cũng chán chẳng buồn học nữa, thế là sư bá mới lôi chuyện của Cung bác ra để khích lệ tôi."
"Khích lệ á?" Tần Hoài nổi hứng hóng hớt.
Cuộc đời giàu sang thuận buồm xuôi gió như Cung Lương thế mà lại có cái kịch bản dùng để khích lệ tinh thần trẻ nhỏ cơ đấy.
Trịnh Tư Nguyên lại liếc mắt ra cửa bếp, rõ ràng là rất không quen với việc buôn chuyện của người khác ở bên ngoài.
"Hồi Cung bác mới tốt nghiệp trung cấp đi làm, có mấy năm thực sự trôi qua rất chật vật."
"Bác ấy là con trai độc nhất trong nhà, thành tích xuất sắc thi đỗ trung cấp, tốt nghiệp xong được phân công về xưởng dệt lụa, vào phòng kinh doanh."
"Phòng kinh doanh là một vị trí tốt, nhưng hồi đó hiệu quả kinh doanh của xưởng dệt lụa cực kỳ bết bát, kém xa mấy xưởng dệt bông quanh đó. Mẹ Cung bác lại bị hen suyễn và cao huyết áp phải uổng thuốc quanh năm, bố thì đột ngột trúng gió liệt nửa người cần người chăm sóc lâu dài."
"Khi đó Cung bác mới đi làm được hơn một năm, vừa mới qua đợt thử việc. Cả nhà chỉ có Cung bác và bố bác ấy là có công ăn việc làm, bố bác ấy bị trúng gió nên đành phải xin nghỉ hưu sớm."
"Hồi Cung bác mới đi làm, lãnh đạo có giới thiệu cho một đối tượng, hai bên vốn dĩ đã tính đến chuyện cưới xin rồi. Nhưng sau khi bố bác ấy trúng gió, nhà gái thấy gánh nặng nhà Cung bác lớn quá, lại chẳng có anh chị em nào phụ giúp nên đòi chia tay."
"Dưới cú sốc kép đó, một khoảng thời gian dài Cung bác cực kỳ suy sụp."
"Cung bác là hàng xóm của sư công tôi. Hồi đó bố tôi và sư bá đều sống ở nhà sư công, quan hệ giữa bọn họ rất tốt, thường xuyên động viên an ủi lẫn nhau."
"Năm đó vùng duyên hải có tổ chức một hội chợ triển lãm, xưởng dệt lựa năm ngoái vốn có suất tham gia, nhưng do doanh số lẹt đẹt quá nên năm đó bị cắt suất. Cung bác vốn định bụng tham gia triển lãm để kiếm chút tiền công tác phí, kết quả cơ hội đi công tác cũng tan thành mây khói."
"Rồi sao nữa?" Tần Hoài đã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện.
Theo lẽ thường, khi cốt truyện tiến triển đến giai đoạn này thì nam chính chuẩn bị lật ngược thế cờ, một bước lên mây rồi đây.
"Nghe kể là sư công tôi đã khuyên Cung bác phải cố gắng nắm bắt cơ hội, bảo rằng cơ hội là do con người tạo ra, xưởng dệt lụa năm ngoái làm ăn bết bát không có nghĩa là sau này cũng thế."
"Thế rồi Cung bác quyết tâm đi giành cơ hội, cùng với Trưởng phòng và phó giám đốc xưởng kỳ kèo năn nỉ ỉ ôi mãi lãnh đạo cấp trên mới nhả cho một suất tham gia triển lãm, bị phân vào một góc nghe đâu là xó xỉnh tồi tàn lắm."
Tần Hoài thầm nghĩ cái motif này quen lắm, mấy bộ truyện điền văn thời bao cấp mà Tần Lạc hay cày cơ bản toàn chung một khuôn thế này.
LVQ8371