"Theo tôi thấy thì La tiên sinh thế là sống quá tử tế rồi, vợ hắn mù chữ lại còn xuất thân là phường xướng ca, có làm lẽ thì cũng đã là trèo cao lắm rồi, thế mà cưới nhau ngần ấy năm trời vẫn tịt ngòi, tám phần mười là điếc không đẻ được.”
"La tiên sinh chưa rước thẳng vợ bé về nhà, mà chỉ tòm tem bên ngoài, tôi đoán mười mươi là hắn định kiếm đứa con rơi rồi bế về cho vợ chính danh nuôi dưỡng. Người ta cư xử đến cái tầm đấy rồi thì còn đòi hỏi cái quái gì nữa, bà bớt lải nhải mấy chuyện linh tinh trước mặt vợ lão La đi, chiều nay ngồi sòng mạt chược thì liệu mà khóa cái mồm lại, nhớ chưa hả." Bộ trưởng Tào gắt gỏng.
Bà Tào dẫu ấm ức nhưng cũng đành gật đầu.
"Chuyện La tiên sinh kiếm tôi mượn cớ bàn làm ăn cũng cấm tiệt không được lỡ mồm tuồn ra ngoài, cái chuỗi ngọc trai đang tòng teng trên cổ bà cũng là lộc lá của người ta đút lót đấy, tém tém cái mỏ lại giùm."
Bà Tào bực dọc rảo bước đi thẳng.
Bỏ lại Tần Hoài đứng ngây như phỗng giữa đường.
Với sự hiểu biết của Tần Hoài về La Quân, thì phần trăm rất cao là hắn đéo bao giờ rảnh háng đi bao nuôi vợ bé bên ngoài. Lão già này vốn chẳng ưa cái trò lươn lẹo nói dối, cái thói hếch ngược mũi lên trời, liếc xéo người khác của hắn đã là phước ba đời lắm rồi, dăm ba cái trò xạo sự này hắn căn bản chả thèm đụng tay vào.
Thế nhưng hắn lại thực sự đang nói dối.
Liễu Đào bảo dạo này La Quân toàn tót ra ngoài, cứ hễ còi báo động phòng không rú lên là lại lặn mất tăm, kêu là đi bàn chuyện làm ăn với Bộ trưởng Tào.
Nhưng rành rành là La Quân đâu có hú hí làm ăn gì với Bộ trưởng Tào, thế nên vợ chồng ông ta mới đoán mò là hắn lén lút lập phòng nhì bên ngoài.
Thế thì vấn đề là đây, cớ gì La Quân lại phải xạo sự với Liễu Đào, bản thân hắn cũng có phải cái loại thích lông bông ngoài đường đâu.
Nhớ lại cái thuở La Quân còn chưa nếm mùi tình yêu, trừ những lúc bắt buộc phải xách dao đi đâm chém thị uy, thời gian còn lại hắn toàn ru rú trong khách sạn cày tiểu thuyết, đến bữa cũng toàn sai người làm chân chạy vặt mua đồ ăn.
Hay là dạo này La Quân kẹt tiền, kèo làm ăn bên ngoài nổ nhiều quá, lại toàn mấy phi vụ đẫm máu cần phải phi tang dấu vết, nên mới mượn cớ đi gặp Bộ trưởng Tào để diễn tuồng lừa Liễu Đào?
Nhưng kèo thơm làm quái gì mà nhiều đến mức đấy cơ chứ.
Tần Hoài ôm một bụng nghi ngờ, dùng thuật xuyên tường bay tọt về nhà.
La Quân vẫn đang ngồi dính trên sô pha đọc báo, còn Liễu Đào đã lau dọn từ tủ sang tận bàn ăn rồi.
Lát sau, chú Trương và Trần Bình - hai người chạy đôn chạy đáo đi tìm La Quân hồi sáng - cũng đã vác mặt về, bộ dạng hai người trông khá chật vật, mặt mũi lấm lem bùn đất. La Quân cũng chẳng thèm nói năng gì, sai thẳng hai người đi làm việc luôn.
Một người thì lóc cóc chạy đi mua báo, người còn lại thì phi ra tửu lâu xách đồ ăn về.
Buổi chiều, Liễu Đào sang nhà Bộ trưởng Tào tụ tập đánh mạt chược, La Quân cũng viện cớ lên chính phủ tìm ông Tào để chuồn ra ngoài.
"Bá Ngôn." Liễu Đào khựng lại đôi chút trước khi ra cửa, nhưng rồi vẫn quyết định mở lời: "Bây giờ bên ngoài loạn lạc thế này, ngày nào anh cũng chạy ra ngoài bàn chuyện với Bộ trưởng Tào đã nguy hiểm lắm rồi, hay là cái vụ tìm bố mẹ em cứ gác lại tạm đi anh."
"Như thế anh cũng đỡ phải ra ngoài hơn."
"Anh ở cạnh Bộ trưởng Tào thì em còn yên tâm phần nào, chứ cứ như cái tình cảnh đêm qua làm em sợ muốn rớt tim ra ngoài."
La Quân nhìn khuôn mặt đầy vẻ âu lo của Liễu Đào, dẫu trong lòng hơi miễn cưỡng nhưng vẫn gật đầu đáp ứng: "Anh biết rồi, chuyện tìm người sau này anh sẽ giao cho tụi đàn em lo liệu, tối nay anh sẽ không ra ngoài nữa đâu."
Lúc này Liễu Đào mới trút được gánh nặng trong lòng, yên tâm bước ra khỏi cửa.
La Quân chưa vội đi ngay, hắn lết lên lầu gấp gọn ghẽ 26 tờ báo, nhét căng phồng cả hai túi áo rồi mới chịu lượn ra đường.
Thế là Tần Hoài lại lẽo đẽo bám đuôi La Quân, nhìn hắn băng qua khu nhà giàu, lướt qua quán cà phê, lách qua mấy gánh hàng rong, đi dạo lòng vòng qua những con ngõ chẳng chịt ngã rẽ. Cuối cùng hắn dừng chân tại một bãi đất trống trải không bị tòa nhà cao tầng nào che khuất, tầm nhìn thoáng đãng, ánh nắng chan hòa rực rỡ, không khí cũng chẳng sặc mùi máu tanh hay xú uế, tóm lại là một cái view khá chill. Hắn móc tờ báo đã được gấp vuông vức ra, giở tung ra, và bắt đầu chuyên mục đọc báo.
Ảo ma thật sự, La Quân thông đồng với người khác xạo sự với Liễu Đào, lại còn bạo chi cúng hẳn một chuỗi ngọc trai xịn xò, báo hại bà Tào tưởng hắn cắm sừng vợ nuôi tiểu tam bên ngoài nên cay cú ra mặt điên cuồng ra ám hiệu cho Liễu Đào. Bày binh bố trận phức tạp như thế, tốn bao nhiêu công sức cũng chỉ để moi cho ra một cái góc đủ sáng để... đọc báo.
Ánh sáng ở nhà bộ cùi bắp lắm hay sao?
Đọc tiểu thuyết thì mút mùa phải ra đường ngồi đọc mới ngấm được chắc?
Mấy lão đàn ông có vợ rồi toàn khó ở dở hơi như thế này à?
Cái xó này còn chả bằng cái khoảnh sân nhỏ nhà hàng xóm sát vách Giang Vệ Minh, ít ra ở cái sân đó La Quân còn được chễm chệ ngồi ghế mà đọc, chứ ở đây chỉ có nước đứng chôn chân một chỗ.
La Quân cứ thế đứng trời trồng cày báo suốt nguyên một buổi chiều, chân đếch mỏi, lưng cũng đếch đau, cứ thế dán mắt vào báo cho đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, ánh sáng yếu dần đi, hắn mới miễn cưỡng gấp gọn đống báo nhét lại vào túi rồi lết xác về nhà.
LVQ8371