Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 219
chương 23..

❊ ❊ ❊

"Nơi này có cầu sao?" Dù gì Đàm Hải cũng ở Phong Châu giữ vững hơn một tháng, chưa bao giờ nghe aiqua có chuyện này, hơi kỳ quái.Tư Đồ Phi Du kiên định nói ra: "Đương nhiên là có, cây cầu kia chính là ta giám sát hoàn thành, tốn gần nửa tháng."Lần này, Đàm Hải không còn lời nào để nóiSau khi nghiêm túc nhìn bản đồ xong, ánh mắt An Hoằng Hàn bay về hướng đê đập, mày kiếm nhíu lạichặt, "Tòa cầu kia...... ở bên kia đê đập, chúng ta không có biện pháp đi qua."Dòng nước chảy siết, mặc dù thân thể những binh lính này rất cường tráng, cũng biết bơi, nhưng...... trong những đợt sóng mãnh liệt này, chỉ có thể bị xông đến trôi giạt khắp nơi.Tịch Tích Chi dựa vào bả vai An Hoằng Hàn, đôi lông mày thanh tú cũng hơi nhíu lại, khó trách lúc đi sư phụ không nói tiếng nào...... Chỗ cây cầu kia, trừ bọn họ là người tu hành nên có thể vượt qua, còn ai có thể có bản lãnh kia?"Chủ tử, cây cầu kia có vấn đề gì?" Lưu Phó Thanh mở miệng hỏi thăm.Ông làm quan mấy chục năm, rõ ràng tính tình bệ hạ. Người này hiếm khi có biểu cảm, chuyện có thể làm cho hắn cau mày, tuyệt đối vô cùng khó giải quyết.Trái tim của Tư Đồ Phi Du đã treo lên rồi, e sợ cây cầu mình mới xây kia thật có vấn đề.An Hoằng Hàn đưa mắt quét sang bốn người bọn họ một lần. Mấy người bọn họ đều là trọng thần của Phong Trạch quốc, sớm muộn gì cũng sẽ biết chuyện về Giao Long, thay vì lừa gạt thêm nữa, cònbằng trước thông báo bọn họ một tiếng, để cho bọn họ chuẩn bị tâm lý cũng tốt."Qua bên kia rồinói." An Hoằng Hàn chỉ rừng cây bên cạnh.Nơi này nhiều người nhiều miệng, rấtrõràng An Hoằng Hàn cũngkhôngmuốn quá nhiều người biết.Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du cũng ý thức được lời bệ hạ sắp sửanóira vô cùng quan trọng, mỗingười đều rất coi trọng.Rừng cây nơi này tương đối sum xuê, chỉ làtrênthân cây dính vào hoặc nhiều hoặc ít bùn nhão, nhìn vô cùng hỗn loạn."khôngcần đề phòng nàng, nàng biết thân phận của trẫm." Bàn tay An Hoằng Hàn khoác lêntrênđầu vai Tịch Tích Chi, ném lờinóinày ra, tránh cho mấy đại thần nàynóichuyện luôn là che che giấu giấu."Tư Đồ Phi Du, trẫm cho ngươimộtcơ hội,nóira đầu đuôi gốc ngọn chuyện cây cầu kia trấn giữ." Ánh mắt lợi hại của An Hoằng Hàn quét về phía Tư Đồ Phi Du.Tư Đồ Phi Du bị sợ đến rùng mìnhmộtcái,khôngdám nhìn thẳng ánh mắt của đối phương, lại dựa theomở miệng: "khôngbiết bệ hạ có nghenóiqua truyền thuyết ‘Giao Long di chuyển' của dân giankhông?"Tịch Tích Chi hơi sững sờ, ánh mắt nhìn Tư Đồ Phi Du trở nên khác trước. Người này lại biết truyền thuyết về ‘Giao Long’, cây cầu kia là xảy ra chuyện gì?Đôi mắt của An Hoằng Hàn lóe lên, lạnh lùngnói: "nói tiếp."Tư Đồ Phi Du bất đắc dĩ cười khổmộttiếng, "Lần trước lúc vi thần đến nơi này,thậtrathì khôngphải trị thủy trước, mà là xây cầu trước."Lưu Phó Thanh giật mình trừng ông ta, "Cầu quan trọng? Hay trị thủy quan trọng? Tư Đồ Phi Du, ngươi hồ đồ sao!"Tư Đồ Phi Du lấy khí thế quay lại nhìn, la lớn: "Lưu đại nhân, ngươithìbiết cái gì?! Ta phái mấy đội nhân mãđitrị thủy, vậy mà nước chảykhôngnhữngkhônggiảm, ngược lại càng lúc càng lớn. Sau đó lại cómộtngười lặng lẽnóicho ngươi biết, nước nàykhôngphải ngẫu nhiên, mà là có Giao Long gây sóng gió, ngươisẽtin là có hay vẫn tin làkhông? Dù sao lúc đó takhôngnghĩ nhiều, phânmộtnhóm nhân mã ra ngoài,đitới chỗ người kia, xây dựngmộtcây cầu.""Sau khi xây cầu xong, dòng nước quả nhiên từ từ ở giảm bớt, sau đó công việc trị thủy càng ngày càng thuận lợi." Lúc mới bắt đầu, chính Tư Đồ Phi Du cũngkhôngquá tin tưởng lờinóicủa người kia..., thế nhưng sau khi xây cầu xong, hiệu quả trị thủy lại vô cùngrõrệt.Chân mày Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn càng nhíu chặt hơn, gần như là đồng thời trăm miệngmộtlời, "Ngườinóicho ngươi biết trong sông có Giao Long tác quái là ai?"Tư Đồ Phi Du khó xửmộthồi mới ấp úngnói: "mộtngười mặc cẩm bào màu đen, mang mặt nạ màu bạc, ta cũng chưa từng thấy qua diện mạothật sựcủahắn. Lúc ấychỉ lưu lại mấy câunóiđó rồi rời."Làhắn!NửayêucứuđiAn Vân Y.Mặc dù Tư Đồ Phi Dukhôngcó miêu tả đầy đủ dáng ngoài của người kia, nhưng trực giác của Tịch Tích Chinóicho nàng biết, người áo đen kia tuyệt đối làhắn.Tại sao mỗi lần gặp chuyện phiền toái,sẽdính líu quan hệ với người kia?Tịch Tích Chikhôngtin người kiasẽtốt bụng giúp đỡ Phong Châu trị thủy, khẳng định ôm mục đích ám muội nào đó.Ngón tay An Hoằng Hànnhẹnhàng vén sợi tóc bên tai Tịch Tích Chi lên, đôi môi khẽ nhúc nhích lại lần nữa lạnh giọngnói: "Giao Longthật sự tồn tại."Bốn người Tư Đồ Phi Du sững sờ kinh hãi tại chỗ.Lâm Ânnói: "Bệ hạ, có thể ngài nghĩ sai rồikhông? Saotrênđời này lại có Giao Long tồn tại?"An Hoằng Hàn lạnh lùng nhìn về phía ông ta, "Chuyện các ngươikhôngbiết còn có rất nhiều, vậythìtại sao Giao Longkhôngthể tồn tại?"Tư Đồ PhiDu tin tưởng hơn phân nửa, bởi vì trước kia ông từng thỉnh một vị vu sư, động tay động chân vào một cái vòng tay, sau đó đưa cho tôn tử của Lưu Phó Thanh. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, tôn tử của Lưu Phó Thanh trừ khóc một trận, một chút cũng không có.

Ông đương nhiên không biết, nguyên nhân là vì có một con chồn nào đó xen vào việc của người khác, lén tháo vòng tay xuống từ cổ tay đứa bé.

Nếu không, chỉ sợ tôn tử Lưu Phó Thanh sau bữa tiệc đầy tháng sẽ phải chết đi rồi.

Về phần Lưu Phó Thanh, mặc dù ông là một lạo ngoan cố, nhưng cũng hiểu trời đất bao Lâm Ân, chuyện cổ quái ly kỳ gì cũng có, cũng có thể xảy ra. Vả lại, có thể để cho bệ hạ tự mình nói ra, chuyện nhất định có 80% căn cứ.

“người kia còn từng nói qua cái gì với ngươi?” An Hoằng Hàn tiếp tục hỏi, không chịu bỏ qua một chút đầu mối.

Ít nhất nhìn vào bố cục mà người kia hao phí hết tâm tư, có lẽ chuyến đi Phong Châu lần này là hắn ta cố ý thiết kế, dụ dỗ mình tới đây.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện