Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 223
chương 27..

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Tịch Chân chuyển sang Tịch Tích Chi, thật ra thì bình đan dược này ban đầu là chuẩn bị cho Tịch Tích Chi. Bởi vì ông và Tịch Tích Chi trời nam đất bắc, ông lo lắng lấy tính tình lười biếng của Tịch Tích Chi, tốc độ tu luyện không nhanh, mới cố ý chuẩn bị mang bình đan dược này đến.

Vậy mà khi gặp mặt một lần nữa, Tịch Tích Chi lại cho ông một kinh hỉ thật lớn. Kinh là đứa bé một tay mình nuôi lớn, đảo mắt biến thành một con sủng vật lông lá; vui chính là nha đầu này rốt cuộc biết chăm chỉ tu luyện, đã kết xuất được nội đan rồi.

Ông liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấu tu vi Tịch Tích Chi, chỉ cần nàng kết xuất nội đan, sau này tốc độ tu luyện liền tăng nhanh hơn trước kia rất nhiều. Tin tưởng không lâu nữa, tu vi của nàng có thể khôi phục lại dáng vẻ trước kia.

Bình tiên dược này đối với tu luyện của Tịch Tích Chi cũng chỉ là thứ yếu thôi, ăn vào bụng cũng không có quá nhiều tác dụng. Ngược lại đối với An Hoằng Hàn lại là một trợ lực không nhỏ.

"Nếu như mà ta không có đoán sai, thân thể của ngươi đang dung hợp với Long Châu, ngươi ăn những đan dược này, mới thật sự có lợi." Đôi mắt Tịch Chân khóa chặt

Đôi mắt Tịch Chân khóa chặt An Hoằng Hàn, giống như đang đánh chủ ý gì.

An Hoằng Hàn đã trải qua quan trường, loại người nào mà chưa từng thấy qua? Vừa nhìn thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của Tịch Chân, liền biết ông có lời quan trọng muốn nói với mình. Hắn cũng không thúc giục, vô cùng nhẫn nại chờ đợi, vuốt vuốt bình nhỏ trong tay mấy cái, cuối cùng bỏ vào trong túi áo của mình.

Cuối cùng vẫn là Tịch Chân bại trận, trong lòng nói người trước mắt này là người không có chút tò mò nào sao? Dưới tình huống này, không phải hắn nên mở miệng hỏi thăm trước ư?

“Chúng ta muốn đánh bại Giao Long, chỉ có một biện pháp”. Vẻ mặt Tịch Chân hiếm khi nghiêm túc.

Tịch Tích Chi khẩn trương dẫm chân tại chỗ nghe, mặc dù sư phụ không có nói rõ, nhưng nàng biết…..chuyện này nhất định sẽ dính líu tới An Hoằng Hàn.

“Cần như trẫm làm gì?” An Hoằng Hàn giơ tay, nhẹ nhàng vén mái tóc như tơ ở bên tai Tịch Tích Chi lên, cỗ cảm giác mềm mại quen thuộc này khiến cho hắn không nỡ buông tay.

Tịch Chân nhìn cử động thân mật của hai người, hỏa khí lên cao một chút, nhưng lại không thể không áp xuống. Trong lòng nghĩ đứa bé lớn, cánh cứng cáp rồi, sớm muộn cũng muốn bay đi! Nữ nhi đã gả ra ngoài chính là nước đã tát ra ngoài.

Lại nói dựa theo quan sát của ông, An Hoằng Hàn cũng coi như là một đối tượng có thể giao phó.

“Giao vĩnh viễn thấp hơn Long một bậc, đây là sự thực xưa nay không đổi”. Tựu giống thỏ, hồ ly nhìn thấy cọp, từ trong đáy lòng sẽ sinh ra một cỗ thần phục. Giao gặp Long, cũng giống như vậy.

An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi không nói gì, mơ hồ hiểu được ý Tịch Chân muốn nói.

Quả nhiên, Tịch Chân tiếp tục nói tiếp: “Ngươi phải vào lúc trước khi Giao Long độ kiếp, hoàn toàn khống chế được Long Châu, dung hợp với Long Châu. Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể thừa kế đầy đủ lực lượng của Long Châu. Hiện tại, đây là biện pháp cuối cùng của chúng ta. Nhưng nếu ngươi không thể hoàn thành, như vậy Giao Long sẽ bao phủ tất cả Phong Châu.” Nói không chừng Giao Long tà ác kia còn có thể vươn ma chưởng về phía nhưng địa phương khác.

Đến lúc đó, cũng không chỉ là tai nạn của một Phong Châu, mà là cả Phong Trấn quốc.

Tình thế nghiêm trọng cỡ nào, người có chút đầu óc liền có thể suy nghĩ ra.

Nhưng…….chuyện này nói thì đơn giản, làm lại rất khó khăn.

Cũng giống như một người tu tiên, tất cả đều phải nhìn kỳ ngộ của hắn, nếu vận khí không tốt, có lẽ cả đời cũng không thể có thành tựu.

Muốn An Hoằng Hàn trong thời gian thật ngắn hoàn toàn sử dụng được Long Châu, Tịch Tích Chi cảm thấy đây là một vấn đề cực kỳ khó khăn.

Hai lông mày thanh tú nhíu lại một chỗ, nếu không phải hiểu rõ tính tình sư phụ mình, có lẽ Tịch Tích Chi còn có thể cho là ông cố ý làm khó An Hoằng Hàn.

“Không có biện pháp khác sao? Chỉ có thời gian mấy ngày, làm sao có thể……” Nàng chỉ là bước cơ bản đã mất rất nhiều thời gian, chớ nói chi là An Hoằng Hàn mới vừa bước vào lĩnh vực không rõ này.

Sức lực bên hông đột nhiên gia tăng, Tịch Tích Chi cảm giác được nhiệt độ truyền tới từ bàn tay của An Hoằng Hàn, biết đó là hắn đang an ủi mình.

Tịch Chân bất đắc dĩ thở dài, lắc đầu mà nói: “Chỉ có một phương pháp, có được hay không đều phải xem tạo hóa của ngươi rồi.”

Ông vốn không phải người ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ về Thiên giới, lần này tới chỉ vì đặc biệt tìm kiếm đồ đề của mình. Tai họa ở Phong Châu, ông cũng chỉ là nghe những người khác nghị luận mới muốn tới đây tham gia náo nhiệt. Có thể giúp, dĩ nhiên đã giúp, nhưng nếu không thể ra sức, đó là trời đã định.

Suy nghĩ vừa chuyển, Tịch Tích Chi liền nghĩ đến đây cũng là việc Phùng chân nhân cầu xin An Hoằng Hàn làm ư? Nếu không làm sao ông ta sẽ nói bí mật Thanh Nguyên Trì cho An Hoằng Hàn.

“Trẫm sẽ làm hết sức.” An Hoằng Hàn vẫn nhíu lông mày núi, không có buông ra. Lúc nói lời này, hắn không nắm chắc bao nhiêu đây là chuyện rất ít gặp trong cuộc đời hắn.

Suy nghĩ một chút trước kia, vô luận làm chuyện gì, hắn đều đã nắm chắc. Mà duy chỉ có chuyện này, An Hoằng Hàn không dám tin chắc liệu mình có thể làm được hay không?

Hắn thật sự biết thân thể của mình đang không ngừng biến hóa.

Nhưng tốc độ đó lại vô cùng chậm chạp.

“Ta tin chàng.” Tịch Tích Chi nắm lòng bàn tay của hắn lên, chậm rãi viết xuống ba chữ này.

Đến tận bây giờ, An Hoằng Hàn chưa từng khiến mình thất vọng! Lần này khẳng định cũng sẽ không ngoại lệ.

Tịch Chân cố ý coi thường mờ ám giữa hai người, xoay người nhìn về phía cây cầu kia. Trước đó, Phùng chân nhân đã ở nơi này giằng co một ngày một đêm với Giao Long, Tịch Chân là giữa trưa hôm nay mới chạy tới nơi này thay phiên, sợ ông ta kiên trì không nổi, Tịch Châncất bước chạy như bay về phía bên kia, không bao lâu lại thay thế Phùng chân nhân.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện