Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 218
chương 22..

❊ ❊ ❊

"Chủ tử, đê đập đang ở đằng trước rồi. Con đường phía trước, ngựa không qua được." Đàm Hải tung người xuống ngựa, cột dây cương ở trên thân cây.

An Hoằng Hàn cũng làm theo hắn, nhất thời, chân mấy người đều đạp trong bùn nhão.

Lưu Phó Thanh nhíu mày, nhưng mà ông cũng không nói thêm cái gì.

Đàm Hải sớm đã quen hoàn cảnh như vậy, bước ở trong bùn nhão, đạp vang lên từng tiếng.

Con đường trơn mượt như vậy, đi vô cùng không dễ dàng.

An Hoằng Hàn lo lắng Tịch Tích Chi ngã xuống, một tay ôm hông của nàng, chỉ cần nhìn thấy nàng bước không vững, liền đưa tay giúp nàng ổn định.

Ước chừng đi hai dặm đường, cuối cùng bọn họ đã nhìn thấy đê đập rồi.

Không đợi bọn họ đi tới trước mặt đê đập, từng đợt sóng lớn mãnh liệt đột nhiên lướt qua đê đập, giột về phía bên

“chủ tử, đê đập đang ở đằng trước rồi. Con đường phía trước, ngựa không qua được.” Đàm Hải tung người xuống ngựam cột dây cương ở trên thân cây.

An Hoằng Hàn cũng làm theo hắn, nhất thời, chân mấy người đều đạp trong bùn nhão.

Lưu Phó Thanh nhíu mày, nhưng mà ông cũng không nói thêm cái gì.

Đàm Hải sớm đã quen hoàn cảnh như vậy, bước ở trong bùn nhão, đạp vang lên từng tiếng.

Con đường trơn mượt như vậy, đi vô cùng không dễ dàng.

An Hoằng Hàn lo lắng Tịch Tích Chi ngã xuống, một tay ôm hông của nàng, chỉ cần nhìn thấy nàng bước không vững, liền đưa tay giúp nàng ổn định.

Ước chừng đi hai dặm đường, cuối cùng bọn họ đã nhìn thấy đê đập rồi.

Không đợi bọn họ đi tới trước mặt đê đập, từng đợt sóng lớn mãnh liệt đột nhiên lướt qua đê đập, giột về phía bên này.

An Hoằng Hàn thân thủ linh hoạt, dễ dàng ôm lấy Tịch Tích Chi nhảy lui về phía sau, tránh thoát một kiếp này.

Mấy người kia không có vận số tốt như hắn, bị sóng lớn tưới đến toàn thân ướt đẫm.

Lâm Ân ‘phốc’ phun ra một ngụm nước, toàn bộ tóc ướt sũng dán ở sau lung,”đây là sóng gì vậy? Sao lại lớn như thế.”

Hình như Đàm Hải sớm đã quen sóng lớn như vậy, thỉnh thoảng sẽ tới một lần, dùng tay áo xoa mặt một chút, “loại sóng lớn này ngày nào cũng có, nếu không phải bởi vì những đợt sóng lớn này tới ác như vậy, đê đập làm sao có thể dễ dàng bị tạo ra những lỗ thủng như thế?”

Theo phương hướng của ngón tay Đàm Hải, tất cả mọi người nhìn sang.

Chỉ thấy đê đập mới sửa xong không bao lâu, lỗ hổng lồi lõm ở phía trên đã được sửa lại, nhưng vẫn còn mới. Nước không ngừng tràn đê đập, tạo ra lỗ hổng, văng tung toé ra.

Tư Đồ Phi Du vừa nhìn liền trợn tròn mắt, ngón tay run rấy chỉ vào đê đập,”sao đê đập sẽ biến thành như vậy? Lúc ta đi, không phải còn rất tốt ư?”

Cái này cần có bao nhiêu nước chảy mới có thể xông phá đê đập đến loại trình độ này.

Binh lính khuân đồ không ngừng lấp lại những lỗ hổng kia, tận lực sửa chữa.

Nhưng đê đập trải qua những cơn sóng xông thẳng vào như vậy, sớm bị làm cho trăm ngàn vết thương.

Khó trách Đàm Hải nói.... đê đập này chỉ có thể kiên trì nhiều nhất là năm ngày.

Đê đập ước chừng cao ba mươi thước, bên trong có thể chứa được nước nhiều đến đáng sợ. Nếu như đê đập thật bị xông huỷ, chỉ là nhiều nước như vậy liền có thể xông huỷ tất cả.

An Hoằng Hàn nhíu chặt hai hàng lông mày lại, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt! Đặc biệt hồng tai lần này có liên quen tới Giao Long.

“chủ tử, đê đập này.... vi thần tuyệt đối không có ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, vi thần dám thề với trời, nếu như có nói lời giả dối, không được chết tử tế.” Tư Đồ Phi Du giơ tay phải lên, đã nói một đóng lớn lời chết không toàn thây.

An Hoằng Hàn bị ông làm phiền không chịu nổi, quát miệng nói:” trẫm có trách cứ ngươi sao? Sóng lớn tới mãnh liệt như vậy, mặc dù đê đập này tu sửa chắc chắn hơn nữa, cũng sẽ bị tàn phá không chịu nổi.”

Đến lúc này rồi, sau khi Lưu Phó Thanh thấy rõ thế tới của sóng lớn, cũng tin tưởng lần này Tư Đồ Phi Du thật không có nói láo.

Nếu như không phải là hiện tại có người ở đây, Tịch Tích Chi thật muốn nhảy đến giữa không trung, đi xem một chút nước tuôn ra dũng mãnh từ đâu.

Đột nhiên nhớ tới cây cầu trong lời sư phụ, Tịch Tích Chi kéo kéo áo bào An Hoằng Hàn, nhón chân lại gần bên tai của hắn.

Động tác thân mật của hai người rơi vào trong mắt những người khác.

Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh đều thầm than, thiếu nữ này thật là lớn gan, đối đãi với bệ hạ lại không có quy củ như vậy.

“Phong Châu có mấy cây cầu?” An Hoằng Hàn vừa nghe lời nói của Tịch Tích Chi liền hiểu ý của nàng.

Nếu sư phụ nói có một cây cầu đè ép con Giao Long kia. Khả năng lớn nhất chính là nơi đó có vật mà con Giao Long kia muốn bảo vệ, mà.... có lẽ được giấu ở chỗ nguồn nước.

Vừa nhắc tới chữ ‘cầu’ này, Tư Đồ Phi Du bị sợ đến rùng mình một cái.

Đàm Hải là sau khi phát sinh hồng tai mới bị điều đến pc tới xử lý chuyện hồng tai, cho nên trừ ở chỗ đê đập, có rất ít bước chân đến chỗ khác.

Chỉ là trên bản đồ, ngược lại có đánh dấu mấy cây cầu. Hắn lấy bản đồ Phong Châu ra, đưa cho bệ hạ xem qua,”chủ tử, ngài nhìn.... mấy chỗ này đều có xây cầu.”

Đàm Hải chỉ ra mấy nơi ở trên bản đồ.

An Hoằng Hàn vừa nhìn sang, ghi nhớ mấy chỗ đó vào trong đầu.

Tư Đồ Phi Du quét mắt nhìn bản đồ, vừa nhìn liến phát hiện chỉ không có cây cầu mình phân phó người xây vào ba tháng trước.

An Hoằng Hàn vừa nhìn vẻ mặt ấp a ấp úng của ông ta, liền đoán được ông ta khẳng định có chuyện lừa gạt.

Lưu Phó Thanh cũng am hiểu quan sát người, đặc biệt người kia còn là đối thủ một mất một còn với ông, đối phương vừa nhếch mông lên, ông liền biết Tư Đồ Phi Du muốn làm gì.

Hơi tức giận nói:”Tư Đồ đại nhân, đến lúc liên quan đến sinh mạng rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn bởi vì tư dục của mình mà lừa chủ tử sao?”

Tư Đồ Phi Du đỏ bừng cả khuôn mặt, nhìn bệ hạ một chút, lại nhìn Lưu Phó Thanh một chút, cuối cùng bất đắc dĩ mở miệng nói:”chủ tử, không phải vi thần không muốn nói, mà là.... chunh1 vi thần cũng không quá tin tưởng lời nói của người kia. Cho nên về chuyện này, không biết có nên nói hay không?”

Ngón tay ông vừa nhấc, liền rơi vào một chỗ trên bản đồ,”thật ra ở chỗ này còn có một cây cầu. Chắc tấm bản đồ này được vẽ vào lúc trước, cho nên không có đánh dấu thêm trong mấy tháng gần đây.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện