Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 207
chương 11..

❊ ❊ ❊

Vừa nghĩ đến điểm này, hơi sức Tịch Tích Chi đẩy hắn dần dần nhỏ một chút.

"Không thể gọi Lâm Ân mang thêm hai thùng nước nóng sao?" Tịch Tích Chi cắn miệng, tiếp tục nói.

An Hoằng Hàn nâng một gáo nước lên, dội lên sau lưng Tịch Tích Chi, cọ rửa cho nàng, "Trẫm đoán tiểu nhị và Lâm Ân đều ngủ rồi, ai sẽ nấu nước cho ngươi đây? Huống chi ngươi đừng quên, bây giờ ngươi là một con con chồn, đâu cần dùng hai thùng nước? Chẳng lẽ muốn chọc người hoài nghi?"

An Hoằng Hàn nói một phen, hoàn toàn xóa bỏ tâm tư muốn nấu thêm nước nóng của Tịch Tích Chi.

Nhưng sau một khắc, Tịch Tích Chi chống thân lên từ trong bồn tắm, nhảy ra ngoài, vừa đi đến bên giường, vừa hừ một tiếng nói: "Vậy ta không tắm, vẫn không được sao?"

"Được, tại sao không?" Khóe mắt An Hoằng Hàn lóe lên ý cười, "Chỉ là toàn thân đầy mùi hôi, đừng nghĩ ngủ trên giường của trẫm."

"Người nào đầy mùi hôi chứ......" Tịch Tích Chi giơ chân, liền muốn mắng to 300 hiệp với An Hoằng Hàn, nhưng lỗ mũi không nghe theo sai khiến, tiến tới cùi chỏ hít hà, quả thật có một cỗ mùi chua nhàn nhạt. Nhìn giường hẹp mềm mại mấy lần, lại quay đầu nhìn thùng nước tắm nhỏ hẹp.

Tịch Tích Chi không ngừng làm đấu tranh trong lòng, cuối cùng vẫn khuất phục trong ổ chăn ấm áp, lại một lần nữa trở lại thùng nước tắm trước mặt, từ từ trèo vào.

Nước nóng bao bọc thân thể Tịch Tích Chi, mặt nước vừa vặn ngập đến cổ của nàng.

An Hoằng Hàn ngồi ở trong thùng tắm, bởi vì thùng nước tắm quá nhỏ, Tịch Tích Chi chỉ có thể bị hắn ôm vào trong ngực.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch Tích Chi đỏ rừng rực như một quả táo chín.

An Hoằng Hàn nhìn liền cảm thấy cảnh đẹp ý vui. Không khí từ từ trở nên càng ngày càng mập mờ, An Hoằng Hàn nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của đối phương, nhìn hồi lâu, cuối cùng không muốn tiếp tục nhẫn nại nữa, xoay mặt của Tịch Tích Chi lại, đôi môi nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn của nàng phủ lên.

Đầu lưỡi quen đường quen lối cạy hàm răng đóng chặt của tiểu hài tử ra, trượt vào, tùy ý ở bên trong càn quét chiếm đoạt.

Hai mắt Tịch Tích Chi không khỏi trừng lớn, vô sỉ! Lại sàm sở nàng! Rốt cuộc môi của nàng có chỗ nào đáng giá để An Hoằng Hàn ưa thích như vậy chứ? Nhất định thường cách một đoạn thời gian, bắt lấy nàng hôn một lần.

Hơi thở hai người trộn lẫn, Tịch Tích Chi cảm thấy thùng nước tắm đáng chết này lại càng ngày càng nóng rồi. Hơi thở An Hoằng Hàn phả lên trên mặt của nàng, khiến cả người Tịch Tích Chi đều không được tự nhiên.

Bị An Hoằng Hàn hôn không thở nổi, Tịch Tích Chi dùng hết hơi sức, muốn đẩy hắn ra. Cũng ngay tại lúc này, chỗ môi răng tương giao của bọn họ, hơi thở càng ngày càng rối loạn. Có một cổ hơi thở nóng rực, không ngừng thông qua chỗ hai người hôn miệng, tiến vào trong cơ thể Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi kinh hãi thất sắc, cánh tay càng thêm dùng sức đẩy An Hoằng Hàn ra. Mặc dù nàng không biết tại sao lại như thế, nhưng nàng lại có thể cảm nhận được, cổ hơi thở phát tán kia giống như mùi của Long Châu.

Khi cổ hơi thở kia vừa tuôn vào trong người Tịch Tích Chi, nàng liền cảm thấy ngũ tạng lục phủ giống như bị thiêu đốt, ** vừa nóng vừa đau.

An Hoằng Hàn cũng phát hiện khác thường, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, buông tay ra, muốn thu hồi miệng. Nhưng hắn dùng sức thế nào, môi của hai người cũng dính thật chặt vào nhau, không xê dịch một phân một hào.

Tịch Tích Chi hấp thu chính là linh khí thiên địa, không giống như Ngũ Trảo Kim Long có mang theo khí chân long.

Sau khi An Hoằng Hàn nuốt vào viên Long Châu kia, mặc dù thân thể không có bất kỳ khó chịu nào, nhưng Long Châu xác thật là ở trong cơ thể hắn. Bởi vì sự tồn tại của Long Châu, thân thể An Hoằng Hàn đã bắt đầu lặng lẽ thay đổi, Long Châu đang hòa làm một thề với hắn.

Mà trong thời kỳ dung hợp, trạng thái vô cùng không ổn định, lúc hôn môi Tịch Tích Chi, hai loại hơi thở bất đồng trộn lẫn, một khi can thiệp, liền xuất hiện tình trạng hỗn loạn.

Ngoài cửa sổ cuồng phong gào thét, nước mưa ầm ầm nện xuống. Bầu trời đêm tối đen, sấm sét vang dội, chém xuống làm lòng người lo lắng.

Tịch Tích Chi giật mình, lúc chạng vạng nàng rõ ràng nhìn thấy ánh nắng chiều sáng đỏ, theo lẽ thường chắc trời sẽ không mưa? Như vậy mưa to tuôn trào dữ dội bên ngoài tới thế nào?

Tịch Tích Chi vừa phân tâm đã nhìn thấy trên trán An Hoằng Hàn xuất hiện hư ảnh hai cây long giác. Một tầng vảy thật nhỏ bao trùm toàn thân An Hoằng Hàn.

Chẳng lẽ là...?

Trong lòng Tịch Tích Chi xuất hiện một suy đoán to gan, trong sách xưa không phải ghi loại rồng có thể kêu gọi phong vũ lôi điệu ư?

Không chỉ Tịch Tích Chi hoảng sợ nhận ra đươc, ngay cả An Hoằng Hàn cũng như vậy.

Cả người hắn giống như bị lửa đốt, hắn cũng phát hiện biến hóa rất nhỏ trên da của mình. Cắn chặt môi, vô luận trên người đau hơn nữa, An Hoằng Hàn cũng không kêu một tiếng.

Long Châu chính là thần vật tổ tiên An thị phun ra, thế gian độc nhất vô nhị. Lúc ấy thiên đế đặt Long châu ở nhân gian, chính là vì để tổ tiên An thị có thể trở về thiên giơi. Tất cả những giả thiết đó đều thành lập, như vậy có lẽ viên Long Châu này có thể làm cho người ta thay da đổi thịt, thậm chí...

Nghĩ tới đây, nét mặt Tịch Tích Chi mới bắt đầu là kinh ngạc, sau đó biến thành không thể tin. Như vậy có phải An Hoằng Hàn đã sớm biết chuyện này rồi không?

Thời gian răng môi tương giao càng dài, Tịch Tích Chi càng cảm thấy khó chịu hơn, lo lắng ưỡn ẹo thân thể, muốn kéo khỏang cách của hai người ra. Đột nhiên, hình như trong đan điền của Tịch Tích Chi có vật gì đó chậm rãi bắt đầu ngưng kết...

Tịch Tích Chi kinh ngạc sững sờ trong chốc lát, lúc này lại đột phá binh cảnh, bắt đầu kết xuất nội đan?

Linh khí nồng đậm bao bọc Tịch Tích Chi, làm dịu đi đau đớn của nàng. Tịch Tích Chi nhắm mắt lại, rõ ràng cảm nhận được từng luồng linh khí trong đan điền không ngừng nén lại, biến thành một hạt châu màu lục bích trong suốt.

Mới bắt đầu chỉ lớn cỡ hạt gạo, dần dần càng biến càng lớn, cuối cùng biến thành gần bằng trái táo.

Mà Tịch Tích Chi chỉ chăm chú cảm giác tình huống ở đan điền, không có phát hiện thên thể mình cũng đang dần biến hóa.

Vốn là tóc dài đến eo, đột nhiên bắt đầu dài ra, trong nháy mắt sợi tóc ngân bạch rơi đầy cả thùng nước tắm, ướt sũng dính ở trên người của nàng và An Hoằng Hàn.

Xương cổ tay, chân từ từ bắt đầu tăng trưởng, không đến một lúc, vốn là tiểu hài tử trắng nõn hơi mập, lắc mình một cái biến thành một thiếu nữ thanh xuân.

Vui mừng nhất không phải là An Hoằng Hàn thì còn có thể là ai, hắn tận mắt chứng kiến Tịch Tích Chi biến hóa, đồng thời tán thưởng vạn vật thế gian thật thần kỳ, nhìn khuôn mặt trái xoan như hoa sen mới nở của Tịch Tích Chi không khỏi mất hồn.

Cằm của Tịch Tích Chi cũng không phải rất nhọn, hơn tròn một chút. Một đôi mắt giống như ngôi sao, nhiễm một tầng hơi nước thật mỏng. Ấn ký hình thoi ở chính giữa vô cùng kiều diễm, màu sắc còn đẹp hơn chu sa.

Đau đớn mãnh liệt qua đi, lúc này Tịch Tích Chi mới phát hiện ra mắt An Hoằng Hàn không chớp nhìn mình chằm chằm.

“Ngươi làm sao vậy? Tại sao nhìn ta như vậy?” Tịch Tích Chi hà mồm hỏi thăm, giọng nói càng thêm tuyệt vời êm tai hơn trước kia. Tịch Tích Chi phát hiện có cái gì không đúng, tóm lại là một cảm giác nói không nên lời.

Chẳng biết từ lúc nào, vảy thật nhỏ quanh thân An Hoằng Hàn đã dần dần rút đi, ngay cả hư ảnh Long Châu trên trán cũng biến mất không thấy gì nữa, giống như tất cả mọi thứ vừa rồi, chẳng qua là ảo giác, hoàn toàn chưa từng xảy ra.

An Hoằng Hàn hơi di động thân thể, môi kề sát của hai người từ từ tách ra.

Tịch Tích Chi giơ tay lên che miệng của mình, lúc nào thì có thể tách ra rồi?

“Lời nàng vừa mới nói.” Nhìn Tịch Tích Chi sợ hãi, nụ cười nơi khóe miệng của An Hoằng Hàn càng sâu hơn, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng cũng càng ngày càng sâu không lường được.

Tịch Tích Chi bị hắn nhìn đến mức dựng tóc gáy, tại sao ánh mắt An Hoằng Hàn giống như muốn ăn thịt người?

An Hoằng Hàn tự nhận mình không phải là chính nhân quân tử, càng không phải là Liễu Hạ Huệ. Đối mặt với người mình yêu thích đã lâu, toàn thân xích lõa nằm ở trong lòng mình, chỉ cần là một nam nhân bình thường, ai dám bảo đảm nói.... Mình nhịn được?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện