Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 217
chương 21..

❊ ❊ ❊

Liên tục bận rộn nửa canh giờ, Tịch Tích Chi đều chẩn qua cho các dân chạy nạn ở ngọn núi này rồi

Nàng vừa mới thu tay lại, đột nhiên liền bị một bàn tay to nắm lấy.

Không đợi nàng kịp phản ứng, liền bị An Hoằng Hàn kéo vào trong ngực.

Lâm Ân nháy mắt với Lưu đại nhân và Tư Đồ đại nhân, không tiếng động nói. Nhìn đi, bệ hạ nhất định thích vị cô nương kia rồi, cũng đã ôm vào trong ngực rồi.

Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du hiếm khi thống nhất ý kiến, trả cho Lâm Ân một ánh mắt, việc đó còn cần phải nói sao? Ôm vào trong ngực ngay trước nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, chẳng khác nào tuyên cáo quyền sở hữu?

Cả ngọn núi cộng lại có ít nhất hơn mấy ngàn người, bị mọi người nhìn chằm chằm, Tịch Tích Chi có chút ngượng ngùng, dúi đầu vào trong ngực An Hoằng Hàn, tận lực che giấu mặt của mình.

Động tác này không thể nghi ngờ nói cho mọi người biết, đây là lưỡng tình tương duyệt à?! Phải hay không!

Không ngờ bệ hạ vừa tới Phong Châu một ngày, liền cấu kết với một vị thiếu nữ trong veo như nước vậy. Cái này cần có bao nhiêu sức quyến rũ mới có thể làm được?

Lâm Ân giả bộ ho khan hai tiếng, đi tới trước mặt của An Hoằng Hàn, "Chủ tử, Đàm

Liên tục bận rộn nửa canh giờ, Tịch Tích Chi đều chẩn qua cho các dân chạy nạn ở ngọn núi này rồi.

Này vừa mới thu tay lại, đột nhiên liền bị một bàn tay to nắm lấy.

Không đợi này kịp phản ứng, liền bị An Hoằng Hàn kéo vào trong ngực.

Lâm Ân nháy mắt với Lưu đại nhân và Tư Đồ đại nhân, không tiếng động nói. Nhìn đi, bệ hạ nhất định thích vị cô nương kia rồi, cũng đã ôm vào trong ngực rồi.

Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du hiếm khi thống nhất ý kiến, trả cho Lâm Ân một ánh mắt, việc đó còn cần phải nói sai? Ôm vào trong ngực ngay trước nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, chẳng khác nào tuyên cáo quyền sở hữu?

Cả ngọn núi cộng lại có ít nhất hơn mấy ngàn người, bị mọi người nhìn chằm chằm, Tịch Tích Chi có chút ngượng ngùng, dúi đầu vào trong ngực An Hoằng Hàn, tận lực che giấu mặt của mình.

Động tác này không thể nghi ngờ nói cho mọi người biết, đây là lưỡng tình tương duyệt à?! Phải hay không!

Không ngờ bệ hạ vừa tới Phong Châu một ngày, liền cấu kết với một vị thiếu nữ trong veo như nước vậy. Cái này cần có bao nhiêu sức quyến rũ mới có thể làm được?

Lâm Ân giả bộ ho khan hai tiếng, đi tới trước mặt của An Hoằng Hàn, “chủ tử, Đàm thống lĩnh chờ ngài đã lâu, lát nữa chúng ta còn phải đi đê đập nhìn một chút đúng không?”

Vừa qua khỏi giữa trưa, thời tiết vô cùng quang đãng, thích hợp nhất để đi tuần tra.

Đám dân chạy nạn tới nơi này ở đã rất nhiều ngày, cho nên thỏ hoang, con hoẵng gần đây gần như đều bị săn bắn hết, chỉ có thể đi chỗ xa hơn mới có thể săn được đồ.

Nếu đã tới Phong Châu, mấy người An Hoằng Hàn dĩ nhiên không thể nào tự mình đi ra ngoài săn bắt.

Vừa tới thời gian ăn cơm, trong tay thống lĩnh hộ quân- Đàm Hải nắm hai con thỏ hoang, đi tới chỗ bọn họ.

Thống lĩnh hộ quân cười dến có chút ngốc nghếch, gọi về phía bọn họ:”bệ....”

Một chữ phía sau còn chưa hô ra ngoài, Lưu Phó Thanh bên cạnh trừng mắt nhìn hắn,”như chúng ta gọi ‘chủ tử’ thôi.”

Đàm Hải hậu tri hậu giác ý thức được mình thiếu chút nữa kêu lỡ miệng, lập tức hiểu Tư Đồ đại nhân là đề phòng tiểu mỹ nhân đang ngồi bên cạnh bệ hạ. Chẳng lẽ không phải là người cùng đi trên đường sao? Mới vừa rồi hắn còn cho là nữ nhân mà bệ hạ mang theo.

“chủ tử, nơi này của chúng ta không có gì có thể chiêu đãi ngài, kính xin ngài đừng trách.”

“sao có thể trách móc đây?” Lưu Phó Thanh sờ sờ râu mép của mình.

Mấy ngày nay bọn họ đều là gặm lương khô sống qua ngày, có thể ăn được thỏ hoang đã rất tốt.

Ông và Tư Đồ Phi Du có thể làm được thừa tướng, đều là dựa vào bản lãnh thật sự của mình, điểm khổ mệt ấy còn không làm khó được hai người.

An Hoằng Hàn không lên tiếng, ánh mắt ý bảo Lâm Ân đi hỗ trợ.

Lâm Ân không hổ là đại tổng quản, gần như chuyện vặt gì cũng sẽ biết một chút. vừa lấy gia vị từ trong buồng xe ra, Đàm Hải bên kia đã cạo sạch sẽ lông thỏ, đang cắm ở trên nhánh cây nướng.

Lâm Ân ngồi xỗm bên cạnh hắn, cầm lấy một cây trong tay hắn,”nô tài tới giúp ngài, nướng thỏ cần rắc thêm ít hạt tiêu.”

Củi đốt cháy rừng rực, ngọn lửa bay tới trên thịt thỏ hoang nên tạo ra tiếng vang. Thỏ hoang rất nhanh liền nướng thành một màu cháy sém, một mùi hương toả ra.

Cũng không lâu lắm, thịt thỏ liền chín.

Lâm Ân dẫn đầu bẻ xuống một cái chân thỏ, đưa cho An Hoằng Hàn,”chủ tử, ngài dùng.”

Ai biết sau khi An Hoằng Hàn đưa tay nhận lầy, nhìn cũng không nhìn liên đưa cho người thiếu nữ bên cạnh.

Lâm Ân và mấy người khác đều nhìn ở trong mắt, tất cả đều không lên tiếng. Chỉ là trong lòng nói, hình như bệ hạ rất để ý người thiếu nữ kia? Thật sự có ý nhét nàng vào hậu cung sao?

Sau đó, Lâm Ân lại đưa tới một chân thỏ, lúc này bệ hạ mới bắt đầu ăn.

Thời điểm thỏ còn đang nướng, nghe mùi thơm đó, Tịch Tích Chi đã sớm thèm ăn rồi. Lúc này chân thỏ nướng cháy vàng sém, đâu còn cố kỵ gì khác. Trời mới biết nàng đã vài ngày không ăn thịt rồi?! Nàng là động vậy ăn thịt, không thịt không vui. Miệng cắn đầy thịt thỏ cháy sém, Tịch Tích Chi nhai mấy cái, cực kỳ mỹ vị.

Có lẽ là quá thèm ăn, sau khi Tịch Tích Chi gặm thêm một miếng thịt mới hài lòng vỗ vỗ bụng mình.

Chờ bọn hắn dùng bữa xong, mấy người liền cưỡi lên ngữa thì Tư Đồ Phi Du rốt cuộc không nhịn được nữa,”chủ tử, chúng ta đây là đi làm chuyện nghiêm túc, để vị cô nương này đi theo, hình như có chút không ổn đâu.”

An Hoằng Hàn chậm rãi xoay người, nhìn chằm chằm Tư Đồ Phi Du.

Ánh mắt lạnh lẽo không hề có nhiệt độ đáng nói,”sau này nàng là người của trẫm.”

Mặc dù trước đó mấy người bọn họ đã đoán được hình như bệ hạ rất thích nữ tử này. Thế nhưng sau khi bệ hạ chính miệng nói ra, bọn họ vẫn có chút không dám tin.

Lúc này bệ hạ mới chỉ quen biết nửa ngày, có phải quá qua loa rồi không?

Không quản chuyện như thế nào, Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh luôn để tâm với thiếu nữ không hiểu xuất hiện từ đâu này.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Tịch Tích Chi ngồi ở trước mặt của An Hoằng Hàn, bị hai cánh tay hắn ôm. Thừa dịp người khác không để ý, hung hăng nhéo hắn một cái.

Choáng nha, người này quá không biết xấu hổ rồi? Tuyên bố khắp nơi nàng là nữ nhân của hắn?

Trước nói với sư phụ, làm hại mình không có mặt mũi.

Hôm nay lại vẫn nói với đám người Tư Đồ Phi Du....

♣ ♣ ♣

trong lòng Tịch Tích Chi bi thương nghĩ đến, hôm nay nhất định là ngày bi thông nhất của nàng. Nhưng tại sao lúc An Hoằng Hàn nói câu nói kia, đáy lòng luôn sẽ lan ra từng tia ngọt ngào?

Nơi này cách đê đập cũng không xa, ra roi thúc ngựa chỉ cần một canh giờ liền có thể đến nơi.

Càng đi về phía trước, có thể nhìn thấy càng nhiều binh lính.

Đại đa số binh lính đều khiêng đá lớn, hoặc là khiêng một túi vải rất dày, không ngừng đi về phía đê đập.

Nước đọng dưới chân càng ngày càng nhiều, trộn lẫn một chỗ với bùn đất, đặc sánh giống như cháo nhão.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện