Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 220
chương 24..

❊ ❊ ❊

"Hắn nói với vi thần, lần hồng tai này chính là có một con Giao Long cố ý làm. Chỉ cần vi thần xây một tòa cầu, hắn tự nhiên có biện pháp áp chế nó ở dưới cầu, khiến nó không có biện pháp tiếp tục gây sóng gió. Người nọ còn cố ý phân phó vi thần, muốn ở dưới cầu treo một thanh đại đao, nhưng nếu con Giao Long kia muốn tiếp tục hại dân chúng, cây đao kia sẽ ghim vào trong huyết nhục của nó, chém rụng đầu của nó”.

Trong lòng Tịch Tích Chi giật mình, trái tim hung hăng đập một nhịp. Từ trong lời nói của Tư Đồ Phi Du, nàng ngửi được một cỗ mùi vị âm mưu.

Nhưng nếu thật giống như Tư Đồ Phi Du từng nói, như vậy phải giải thích lời của sư phụ nói như thế nào? Nếu cây đao kia thật có thể chém Giao Long, sư phụ còn cần phải tân tân khổ khổ đối nghịch đọ sức với Giao Long sao? Nếu đánh gãy cầu, Giao Long ra biển, như vậy sinh linh nhất định đồ thán.

“Cây cầu kia sắp sụp đổ:. Cách hồi lâu, An Hoằng Hànchậm rãi phun ra những lời này.

Lưu Phó Thanh phải phản ứng kịp trước, “Như vậy chẳng phải Giao Long sắp ra ngoài ư?”

An Hoằng Hànkhông lên tiếng, chỉ là gật đầu với ông ta.

Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể trước đố̀i phó Giao Long kia.

“Trẫm nói cho vài người các ngươi biết, chỉ là muốn các ngươi chuẩn bị sẵn sàng. Kẻ địch lần này của chúng ta không phải là người, có lẽ thương vong sẽ rất lớn”.

Lâm Ân nghe tới sửng sốt, đầu óc giống như không có biện pháp suy tư.

Sau, đám người bọn họ lại một lần trở lại ngọn núi kia.

Bọn họ dò xét đê đập, tốn toàn bộ một buổi chiều. Mới vừa trở lại đỉnh núi, sắc trời đã nhá nhem xuống,

Sau khi biết chuyện về Giao Long, mấy người Lưu Phó Thanh và Tư Đồ Phi Du đều biến thành hết sức trầm mặc. Đêm xuống, liền chui vào xe ngựa đi nghỉ rồi.

Vậy mà lúc này, Tịch Tích Chi và An Hoằng Hànlại không ngủ được.

Ngoải cửa xe truyền đến âm thanh côn trùng kêu vang. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, dẵm lên lá cây khô vang lên tiếng xào xạc.

Tịch Tích Chi tựa trên người An Hoằng Hànkhông ngừng suy đoán rốt cuộc nửa yêu đó muốn làm chuyện gì. Rõ ràng có thể áp chế Giao Long ở dưới cầu tại sao khi đó cố tình không một đao giải quyết Giao Long? Phí khí lực lớn như vậy, lượn quanh vòng tròn là có ý gì?

Thật sự không nghĩ ra, khuỷu tay Tịch Tích Chi đụng vào thân thể An Hoằng Hàn, đưa tới sự chú ý của hắn, “An Hoằng Hàn, ta muốn đi tới chỗ cây cầy nhìn một chút”.

Thay vì ở chỗ này đoán mò, còn không bằng đi hiện trường xem một chút, làm tiếp tính toán khác.

Sau khi An Hoằng Hàntiến vào xe ngựa, một mực nghỉ ngơi, nghe Tịch Tích Chi mở miệng nói chuyện, hai mắt nhắm chặt từ từ mở ra, đôi mắt trong veo như lúc ban đầu, “Chờ trời sắc tối hơn một chút, chúng ta sẽ đi”.

Rất dễ nhận thấy, không chỉ một mình Tịch Tích Chi muốn đi cây cầu kia nhìn một chút, An Hoằng Hànsớm có ý định này rồi.

Càng tiếp cận chân tướng sự việc, Tịch Tích Chi càng thấy phức tạp. Toàn thân nửa yêu đó đều là một bí ẩn, mà chuyện hắn ta làm, càng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Hai người Tịch Tích Chi và An Hoằng Hànở trong toa xe, yên lặng ngây người thật lâu.

Cho đến khi đám dân chạy nạn bên ngoài đều đã tiến vào mộng đẹp, bọn họ mới bắt đầu hành động.

Tịch Tích Chi và An Hoằng Hànlén lút chạy ra khỏi xe ngựa, người phụ nữ phụ trách gác đêm bên ngoài là Hồ Khuất, hai người nhanh chóng biến mất ở trong đêm tối.

Hai người đều không phải là người bình thường, tốc độ nhanh như một trận gió, không đến chốc lát liền cách xa đám người giữa sườn núi.

“Cảm giác lén lút thật không thoải mái”. Nhìn bốn phía mấy lần, sau khi xác định không có ai, Tịch Tích Chi che trái tim nhỏ của mình nhỏ giọng nói.

Mới vừa rồi lúc chạy ra, Tịch Tích Chi sợ bị người phát hiện, cảm giác kia không khác làm tặc lắm, đều là lo lắng đề phòng.

“Đi nhanh một chút, người ta cần chạy về trước khi trời sáng”. Nếu bị người bắt được cái chuôi, vậy liền không xong.

Bước hân của Tịch Tích Chi dừng lại, có chút hoài nghi hỏi “An Hoằng Hàn, chàng biết đường sao?”

Theo Tịch Tích Chi biết, An Hoàng Hàn cũng giống như mỉnh, đều là lần đầi tới Phong Châu!

An Hoằng Hàngiống như sớm đoán được nàng sẽ hỏi cái này, tiến gần bên tai nàng, nhẹ nhàng thổi mấy hơi, làm cho Tịch Tích Chi cảm thấy lỗ tai rất nhột, giơ tay lên gãi mấy cái.

“Trẫm nhớ bản đồ rồi, chỗ đó không khó tìm lắm”. Nói xong, An Hoằng Hànliền ôm hông của nàng, mang theo nàng cùng nhau nhảy tới phái trước.

Muốn đi tới cây cầu, đê đập là đường phải đi qua.

Vì vậy, hai người lần nữa đi tới địa phương đó.

Mặc dù trời đã tối đen rồi, nhưng binh lính của nơi này không có đi nghỉ ngơi. Đốt đuốc như ban ngày, không ngừng lấp vào chỗ hổng trên đê đập.

Tịch Tích Chi âm thầm bội phục cống hiến của những binh lính này cho dân chúng, thuận miệng nói ra một câu” “Đợi sau khi trở về, chàng nên thưởng cho bọn họ thật tốt”.

Không có bọn họ, có lẽ Phong Châu đã bị lũ lụt bao phủ từ rất nhiều ngày trước.

“Này còn cần nàng nói sao?” Từ trước đến giờ An Hoằng Hàn đều thưởng phạt phân minh.

Hai người không có đưa tới chú ý của bất kỳ ai, bóng dáng nhanh chóng tránh qua con đường nhỏ bên cạnh đê đập

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện