Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3519 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 221
chương 25..

❊ ❊ ❊

Cảnh tượng phía sau đê đập ngoài dự liệu của hai người.

Lũ lụt gần như bao trùm hết tất cả, liếc nhìn lại, đều là những cơn sóng lớn tới rất mãnh liệt.

Dưới hoàn cảnh như vậy, rất khó phân biệt lộ tuyến đánh dấu trên bản đồ. An Hoằng Hàn chỉ có thể dựa vào trí nhớ trong đầu, mang theo Tịch Tích Chi chạy theo phương hướng đại khái.

Thân thể của hai người trôi lơ lửng ở trên mặt nước, một đường chạy không có dính vào một giọt nước.

Tốc độ cực nhanh, sau thời gian một nén nhang, lỗ tai Tịch Tích Chi khẽ động, ánh mắt nhìn sang phía bên phải.

"An Hoằng Hàn, dường như bên kia có người nói chuyện. Cách quá xa, ta nghe không rõ ràng lắm." Tịch Tích Chi giơ ngón tay lên, chỉ vào nơi xa xa.

Bước chân của An Hoằng Hàn dừng lại, bọn họ đã đi hết một đoạn đường thuyền bè ở trong hoàn cảnh này cũng không thể phân biệt phương hướng rõ ràng, chớ nói chi là hai người bọn họ.

“Qua bên kia tìm xem một chút”. An Hoằng Hàn lập tức thay đổi phương hướng, chạy tới nơi đó.

Tịch Tích Chi theo sát phía sau.

Cự ly càng ngày càng gần, âm thanh kia càng ngày càng rõ ràng.

Từng trân âm thanh vang lên, truyền thẳng vào lỗ tai Tịch Tích Chi, làm nàng chấn động đến mức hận không thể che lỗ tai lại, không muốn nghe nữa. Nhưng nàng lại không dám làm như vậy, sợ bỏ qua tin tức gì quan trọng.

Chịu đựng sự hành hạ của âm thanh này, hai người Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn rốt cuộc tìm được nơi phát ra âm thanh.

Mới vừa đến gần, một đạo sóng lớn đột nhiên đánh tới.

Hai người An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi đều không phải người bình thường, một trái một phải tránh sang hai bên, mới không bị nước bắn tung toé làm ướt sũng.

“Nhân loại đáng hận, đợi ta cuốn sập cây cầu kia, nhất định phải để các ngươi chết không toàn thây”. Giọng nó đầy khí thế, trong đó xen lẫn hận ý và lửa giận nồng đậm.

Ầm ầm một tiếng, lại một lần va chạm kịch liệt.

Lũ lụt rung chuyển, nhiều đợt sóng lớn khổng lồ tản đi xung quanh.

Chẳng lẽ chính là chỗ này?

Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn không hẹn mà cùng nghĩ thầm.

“Thât sự cho rằng chỉ dựa vào một cay cần liền có thể áp chế ta sao? Nhân loại ngu xuẩn”. Lại có nhiều đợt sóng lớn, tiếng nói truyền ra từ đầu nguồn.

Từng đợt sóng lớn không ngừng vọt tới.

Nước lũ đã bao phủ tất cả, nơi này trừ nước. Chỉ nhìn nhìn thấy một cây cầu lớn. Cầu lớn đã bị bao phủ một nửa, chỉ lộ ra nửa cây cầu ở bên ngoài.

Tịch Tích Chi vừa nhìn liền biết rõ cây cần kia chính là do Tư Đồ Phi Du – lão gia hoả kia làm ra.

Khoảng cách quá xa, sóng nước đánh tới một đợt lại một đợt, làm hại tầm nhìn Tịch Tích Chi cũng không được quá rõ ràng. Nhưng nàng lại rõ ràng xác thực nhìn thấy trên một nửa cây cầu kia có một lão đầu mặc một bộ y phục màu xám trắng, chính là sư phụ của nàng.

“Sư phụ.....” Tịch Tích Chi cất giọng hô một câu.

Hình như lão đầu ngồi đó nghe thấy, ngẩng đầu nhìn tới phương hướng của bọn hắn.

Ở xung quanh Tích Chân là một tầng ánh sáng nhạt màu trắng lấp lánh lấy ông làm trung tâm tản ra xung quanh, bọc lại cả cây cầu. Nếu không phải Tịch Chân hết sức che chở cây cầu kia, có lẽ thân cầu sớm bị sóng lớn mãnh liệt xông huỷ.

“Sao các ngươi lại tới đây? Đừng gào to lung tung, ngàn vạn lần không thể để Tịch tiền bối phân tâm”. Một giọng nói vô cùng quen thuộc từ từ vang lên ở bên tai Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn.

Hai người theo tiếng nói nhìn sang, lập tức nhìn thấy Phùng chân nhân.

“Tham kiến bệ hạ”. Ánh mắt Phùng chân nhân rơi vào trên người An Hoằng Hàn, ngược lại quan sát hồi lâu, ông nói: “Bệ hạ, quả nhiên không có làm lão phu thất vọng, Long Châu đã ở trên tay người rồi đúng không?”

“Nhân loại đáng hận, ta vì các ngươi làm tất cả, bỏ ra giá quá cao”. Một tiếng giận nặng nề tràn đầy mặt nước, đinh tai nhức óc.

“Ta sẽ huỷ diệt tất cả nơi này”.

♣ ♣ ♣

Từng đạo gầm rú căm thù đến tận xương tuỷ, liên tục không ngừng.

“Đây chính là Giao Long kia?” Vừa nghe tiếng nói của nó, đã biết rõ không phải đồ tốt.

Chỉ là tại sao nó sẽ thống hận loài người như vậy?

“Không sai, chính là nó. Các ngươi cũng nhìn thấy nó tràn đầy thù hận với nhân loại, vẫn không ngừng va chạm cây cầu, muốn xông phá cây cầu ra ngoài báo thù”. Ngón tay Phùng chân nhân chỉ hướng cây cầu kia.

An Hoằng Hàn nhíu mày một cái, “Biết tại sao nó thống hận loài người như thế không?”

Từ cổ chí kim, không phải chỉ xuất hiện một con Giao Long này, nhưng chưa từng phát động công kích loài người. Hận ý của nó với loài người, phải có có nguyên nhân chứ? Trên thế giới không có hận ý vô duyên vô cớ, hắn dám khẳng định, nơi này nhất định có chân tướng không muốn người biết.

Tịch Tích Chi cũng nghĩ như vậy, một đôi mắt nhìn chằm chằm Phùng chân nhân, chờ đợi ông cho ra đáp án.

“Thời gian trước lão phu theo dõi Bạch Hồ, cuối cùng tìm tới Phong Châu này. Sau đó trong một đêm, đột nhiên nước lũ đại phát, bất chấp tất cả đánh thẳng vào đê đập. Vào thời điểm kia, lão phu cảm thấy chuyện có chút kỳ quái. Sau lại theo hướng nước chảy, tìm được cây cầu kia. Mới đầu, lão phu cũng không còn nhìn ra nguyên cớ, cho đến khi nghe thấy tiếng rống giận kia..........”

“Bạch Hồ? Như vậy Phùng chân nhân bắt được nó chưa? Đúng rồi, ông có tung tích của Từ lão đầu không?” Tuy nói bọn họ tới Phong Châu là bởi vì chuyện hồng tai, nhưng.......... cũng phải tìm tung tích của Từ lão đầu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện