Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 211
chương 15..

❊ ❊ ❊

"Vị gia này, van cầu ngài cứu con trai của ta đi. Nó sốt cao ba ngày, đến bây giờ còn chưa giảm sốt, ta sợ...... ta sợ còn sốt như vậy nữa, đứa bé sẽ......" Mặt phụ nhân trung niên đầy nước mắt, trên mặt tràn đầy van xin.

Nhưng nếu bà ta cầu là một người khác, người nọ ít nhất cũng sẽ có chút biểu cảm, mà từ đầu đến cuối, An Hoằng Hàn vẫn không có bất kỳ cảm xúc gọi là đồng tình nào.

"Ta không biết xem bệnh." Ngụ ý, hắn cũng không phải đại phu, không cứu được đứa bé.

Nhưng mà phụ nhân trung niên nghe được những lời này, lại là một tầng ý tứ khác. Không phải hắn không muốn giúp, mà là hắn không giúp được.

Phụ nhân trung niên lau lau nước mắt, khấu đầu hai cái với An Hoằng Hàn, "Vị gia này, ngài giúp ta mời một vị đại phu được không? Chúng ta đến đỉnh núi này vài ngày rồi, ta sợ nhi tử không chờ được, van cầu ngài, van cầu ngài."

Lại dập đầu hai cái, không bao lâu, cái trán phụ nhân trung niên đã đỏ một mảnh.

An Hoằng Hàn là người có suy nghĩ lạnh lùng, ánh mắt nhìn phụ nhân trung niên vẫn không thay đổi.

Ngược lại con chồn nhỏ trong ngực hắn không nhìn nổi nữa, lay móng vuốt, kéo mạnh tay áo của hắn.

Mặc dù con chồn nhỏ không có mở miệng nói chuyện, An Hoằng Hàn lại có thể hiểu ý của nàng là muốn hắn đồng ý. Từ trước đến giờ, con chồn này luôn mềm lòng, hiện tại có người cầu hắn, hơn nữa tình huống lại thảm như vậy, nàng không thể nào ngồi yên không ý đến.

"Người kia ở đâu?" An Hoằng Hàn giơ tay lên nhéo lỗ tai con chồn trong ngực, mềm nhũn, vô cùng thoải mái.

Phụ nhân trung niên giống như nhìn thấy cứu tinh, vui mừng mà khóc, "Ở phía đỉnh núi đối diện, ta nghe nói này hôm nay đại phu đi vào trong đó."

An Hoằng Hàn không tiếp tục dây dưa với phụ nhân trung niên, cất bước liền đi xuống núi. Mặc dù hắn chưa nói đáp ứng, nhưng phụ nhân trung niên biết hắn nhất định là đồng ý giúp đỡ rồi, hiếm khi có được người tốt bụng như vậy, bà không ngừng nói cảm ơn với bóng lưng rời đi của An Hoằng Hàn.

Nhưng bà không biết, người bà nên chân chính cảm tạ không phải An Hoằng Hàn, mà phải là con sủng vật ở trong ngực hắn.

Nếu không phải Tịch Tích Chi muốn xen vào chuyện bao đồng, An Hoằng Hàn nói gì cũng sẽ không nhúng tay vào, bởi vì hắn trải qua quá nhiều sinh tử. Đối với hắn, thêm một người chết cũng chỉ là chuyện râu ria thôi.

Hai ngọn núi có khoảng cách khoảng năm dặm, cũng không tính là quá xa.

Bất quá lên núi và xuống núi thì có chút vất vả.

Cũng may An Hoằng Hàn có võ công, sử dụng khinh công nên tốc độ này, người bình thường không thể so sánh được.

Chỉ tốn thời gian một nén nhang, An Hoằng Hàn đã ôm Tịch Tích Chi đến giữa sườn núi của ngọn núi đó.

Tình huống ở nơi này không khác với ngọn núi kia lắm, các nạn dân phân tán xung quanh, tập trung thành từng nhóm. Chỉ là so sánh với nhau, mặc dù sắc mặt của các nạn dân ở nơi này không tốt, nhưng không có phát sinh hiện tượng sốt ho khan.

An Hoằng Hàn nhìn quanh mấy lần, tùy tiện tìm một người hỏi thăm đại phu kia ở chỗ nào.

Có lẽ đám người này không biết tên quay lại lúc trước, nhưng mà đối với đại phu giúp người trị bệnh xung quanh trong mấy ngày nay thì người người đều biết.

“Ngươi đến tìm Tịch đại phu sao?” Người nọ vừa nghe An Hoằng Hàn hỏi thăm, lập tức hỏi.

Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn nghe sự xưng hô này, đồng thời sửng sốt.

Họ Tịch!?

Tịch Tích Chi kích động quơ múa móng vuốt, không ngừng kêu chít chít.

“Ông ta đang ở nơi đó?” An Hoằng Hàn tiếp tục hỏi.

Bàn tay người nọ chỉ vào phương hướng xa xa kia nói: “Ở bên đó, may mà ngươi tới kịp, bằng không đợt lát nữa Tịch đại phu đi, các ngươi lại không tìm được người.”

“Ông ta muốn đi?” An Hoằng Hàn nhíu nhíu mày.

“Chẳng lẽ ngươi không biết ư? Mấy ngọn núi này chỉ có Tịch đại phu biết trị bệnh, ông ta gần như đều là mỗi ngày đổi một đỉnh núi, chạy chữa xem bệnh cho chúng ta.”

Không đợi người nọ nói tiếp xong, Tịch Tích Chi đã không dằn lại được tính tình, nhảy xuống từ trong ngực An Hoằng Hàn.

Mấy dân chạy nạn nhìn thấy con chồn mũm mĩm như vậy, đều mơ tưởng bắt được nó, sau đó ăn no nê. Mới vừa rồi lúc nó ở trong ngực An Hoằng Hàn đã bị người đói khát theo dõi, nhưng ngại vì nó ở trong lòng người khác, lại có binh lính nhìn, bọn họ không dám cướp đoạt lộ liễu.

Vừa nhìn thấy con chồn kia chạy ra ngoài, mỗi một người đều giống như là sói đói nhào tới.

Nhưng đám người kia không đầy đủ dinh dưỡng thời gian dài, tay chân không linh hoạt như trước.

Mà tốc độ Tịch Tích Chi lại rất nhanh, thoải mái chạy qua từ bên chân bọn họ, một đường chạy về phía Tịch đại phu.

An Hoằng Hàn ở phía sau nhìn, ánh mắt lạnh lẽo giống như sương lạnh.

Hắn cất bước từ từ theo sau, nhìn thấy đám người muốn bắt con chồn kia, nhấc chân đá một cước.

Võ công của hắn tuyệt không phải hời hợt, hắn đá qua một cước, dễ dàng đá người đó ra xa hơn ba mét. Có mấy người quá gầy, lúc đó liền không bò dậy nổi.

Mọi người nhìn thấy vẻ ngoan độc này liền rùng mình một cái, cũng không ai dám đánh chủ ý lên Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi chạy một đường, rất nhanh liền nhìn thấy phía trước có một nơi bị rất nhiều người bao quanh.

Tịch Tích Chi còn chưa có chạy đến đó, liền ngửi được một cỗ linh khí.

Đúng! Chính là cỗ linh khí này, là sư phụ!

Không có từ ngữ nào có thể hình dung tâm tình giờ khắc này của Tịch Tích Chi, tròng mắt màu xanh thẳm của nàng lập tức ươn ướt.

Lòng bàn chân nhanh như chớp chạy xuyên qua đám người đến bên cạnh người kia.

Ở giữa nơi đó có một ông lão tóc hoa râm, mặc y phục màu xám trắng, cả người nhìn qua vô cùng có tinh thần.

Tịch Tích Chi đưa móng vuốt ra, dùng sức lôi kéo ống quần ông, muốn thu hút sự chú ý của ông.

Sư phụ của Tịch Tích Chi tên là Tịch Chân,là người thân quen thuộc nhất trong đời này của Tịch Tích Chi.

Tịch Chân đang nắm tay của một lão phụ nhân, tựa hồ đang bắt mạch cho người khác. Mà Tịch Tích Chi lại biết sư phụ của nàng đâu biết bắt mạch chữa bệnh? Thật ra là đang dùng linh lực trị liệu giúp đám người kia. Chỉ là giả làm bộ dáng cho đám người dân chạy nạn nhìn mà thôi, tránh cho rước lấy hoài nghi không đúng.

“Ai … Ai kéo quần của ta, sắp rớt rối!” Tịch Tân quay đầu ra sau lưng quát.

Ai biết vừa quay đầu, thế nhưng nhìn thấy một con chồn mập ra sức xé rách ống quần của mình. Vật liệu mau quần của ông cũng không phải rất bền chắc, đã bị Tịch Tích Chi kéo ra một vết rách rồi. Mặt ông có vài nếp nhăn, lập tức mừng rỡ cười lên, nhìn muốn có bao nhiêu gian trá thì có bấy nhiêu gian trá, “A …. Tối nay có thể có thêm thức ăn rồi.”

Tịch Tích Chi cứng đờ toàn thân, tay dừng động tác.

Tức giận tới mức cắn răng, ăn …..ăn……ăn, lão ngoan đồng chỉ biết ăn!

Tịch Tích Chi giận dữ mắng ở trong lòng.

Hoàn toàn không nhớ tới nàng nhìn thấy thức ăn cũng nhấc chân đi không được? Có sư phụ thế nào, tất cả phải có đệ tử thế ấy.

Chít chít …… Sư phụ.

Tịch Tích Chi vẫn ôm ống quần của Tịch Chân không buông tay, có chút tư thế la lối om sòm ăn vạ.

Nhưng mà ở trong mặt Tịch Chân, đây chính là một món ăn ngon đó! Nhìn bốn phía không ai tranh con chồn này, đưa tay liền bắt nó vào trong ngực. Động tác của ông không có chút dịu dàng, trực tiếp nắm được cổ Tịch Tích Chi, nhấc lên.

“Không tệ, còn rất mập, đủ để ta ăn một bữa.”

Không đợi chuỗi tiếng cười của Tịch Chân kết thúc, đột nhiên An Hoằng Hàn giơ tay lên liền đánh về phía Tịch Chân.

Một chiêu kia của An Hoằng Hàn có thể nói là vừa nhanh, ác, chuẩn, trực tiếp chém về phía cổ tay Tịch Chân. Sau khi nuốt Long Châu, cả người An Hoằng Hàn đều thay da đổi thịt, chiêu thức võ học sử dụng càng thêm như cá gặp nước.

Tịch Chân cũng không phải là người bình thường, ông lại là một người đã phi thăng thành tiên! Rốt cuộc không phải ngồi không, thân thể nhẹ nhàng lập tức nhảy ra.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện