Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 228
chương 32..

❊ ❊ ❊

Nhiều lần đều dẫm lên vạt áo kéo trên đất, nhờ có An Hoằng Hàn đỡ cho nàng, nếu không Tịch Tích Chi chính xác sẽ ngã úp mặt.

An Hoằng Hàn ngồi xổm người xuống, nắm lên một đoạn vạt áo quá dài của Tịch Tích Chi, roẹt một tiếng liền xé rách.

"Hiện tại sẽ không dẫm xuống nữa." An Hoằng Hàn ném mảnh vải vụn trong tay ra, lôi kéo Tịch Tích Chi đi ra ngoài.

Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh đều đã chờ ở bên ngoài rồi, vừa nhìn thấy bệ hạ ra ngoài, vội vã nghênh đón, "Bệ hạ, bây giờ nên làm gì?"

"Còn có thể làm sao? Chúng ta không có biện pháp ngăn cản nước lũ tràn lan." An Hoằng Hàn sửa sang lại vạt áo cho Tịch Tích Chi.

Bộ quần áo này thật sự là quá lớn, Tịch Tích Chi mặc lên người, tựa như một tiểu hài tử trộm mặc y phục của người lớn, nhìn có chút tức cười.

"Vị cô nương này là.....?" Tư Đồ Phi Du nói lên nghi vấn, tin tưởng có rất nhiều người muốn biết đáp án này.

Ánh mắt đám binh lính kia gần như cũng nhìn chằm chằm bên này.

Bệ hạ rất sủng ái với người thiếu nữ này, ngay cả y phục của mình cũng cho đối phương mặc, nếu như nói hai người không có quan hệ, ai sẽ tin tưởng?

"Nàng là đệ tử của một vị đạo trưởng, đồng thời cũng là nữ nhân của trẫm." An Hoằng Hàn sóng nước chẳng xao nói.

Vậy mà lời này lại làm mọi người bị đả kích cực lớn, khó trách mới vừa rồi nàng có thể sử dụng pháp thuật, đoán chừng còn có chút đạo hạnh. Về phần câu nói phía sau kia, ánh mắt của mọi người không khỏi bắt đầu quan sát mặt của Tịch Tích Chi, xác thật là một tiểu mỹ nhân, bệ hạ coi trọng nàng cũng không có gì là lạ.

"Xin hỏi danh tính của vị cô nương này?" Đã gặp mặt vài lần rồi, Lưu Phó Thanh vẫn không có nói chuyện nghiêm túc với Tịch Tích Chi, nếu không phải mới vừa rồi nhìn thấy Tịch Tích Chi cứu đám binh lính kia, đoán chừng ông còn chưa liếc mắt nhìn nàng một cái.

Tên? Tịch Tích Chi nháy mắt mấy cái, không dám báo ra tên thật của mình. Vừa định nói bừa một cái tên, đột nhiên An Hoằng Hàn bên cạnh đoạt lời nói: "Nàng là cô nhi, không có họ, chỉ có tên, gọi là Tương Tích."

An Hoằng Hàn vén một nhánh tóc của Tịch Tích Chi lên, ở trong tay vuốt vuốt. Trong lòng lại nghĩ thầm, dù sao không lâu sau, trên tên của nàng cũng sẽ có họ của mình, tạm thời không cần họ cũng được.

Nghe An Hoằng Hàn thuận miệng nói ra tên kia, Tịch Tích Chi âm thầm nghiến răng, ai muốn cùng chàng tương tri tương tích(1)!

Cái tên này ngụ ý cũng quá trực tiếp đi.

"Thì ra là Tương Tích cô nương, xin hỏi sư phụ ngươi là vị cao nhân đắc đạo nào?" Trong mắt Tư Đồ Phi Du lóe qua một đạo tinh quang, đã đánh chủ ý tới trên đầu sư phụ của nàng.

Chuyện cho tới bây giờ, Tịch Tích Chi cũng không muốn tiếp tục lừa gạt, "Ông ấy chính là Tịch đại phu giúp người trị bệnh ở mấy ngọn núi gần đây. Chẳng qua hiện nay...... ông ấy còn có chút việc bận, không phân thân ra được."

Trừ chuyện Giao Long kia, còn có chuyện gì có thể cuốn lấy sư phụ?

Nghĩ tới không biết tình huống bên kia thế nào, Tịch Tích Chi có chút nóng nảy, tiến tới bên tai An Hoằng Hàn, nhỏ giọng nói: "Ta muốn đi xem một chút."

Thật ra thì trong lòng An Hoằng Hàn cũng nghĩ như vậy, mặc dù Long Châu trong cơ thể hắn còn chưa có dung hợp, nhưng chỉ cần có thể tận dụng năng lực suy yếu của hắn, hắn sẽ không tiếc.

Làm ra một dấu tay với Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh, gọi hai người này đến một nơi cách xa đám người kia, bắt đầu nói một ít lời không muốn người biết.

"Trẫm và Tương Tích đi tòa cầu kia xem một chút, đoán chừng Giao Long sắp đi ra. Nếu như mực nước vẫn còn lên cao, các ngươi liền triệu tập toàn bộ nhân mã tiếp tục đi lên núi, hiểu chưa?"

Tư Đồ Phi Du gật đầu đáp lời: "Vi thần tuân lệnh."

"Có thể mời sư phụ của vị cô nương này rời núi, giúp trị Giao Long một tay không?" Theo quan sát của Lưu Phó Thanh, người thiếu nữ trước mắt này nhất định là có chút công phu. Như vậy sư phụ của nàng nhất định sẽ càng lợi hại hơn, nói không chừng có thể chống lại Giao Long.

Tịch Tích Chi nói thẳng, "Sư phụ ta đang giao đấu với Giao Long rồi, cho nên ta và An Hoằng Hàn mới muốn nhanh chạy tới đó."

"Chuyện nơi đây liền giao cho hai người các ngươi rồi." An Hoằng Hàn cuối cùng dặn dò xong những lời này, liền muốn mang theo Tịch Tích Chi rời đi.

Không ngờ chuyện đột nhiên xảy ra thay đổi vào lúc gặp chuyện không may, như vậy không phải bản thân mất nhiều hơn được ư?

Nhưng Tích Tịch Chi lại không muốn lãng phí thời gian nữa, di chuey63n nhanh chóng chạy về hướng kia

An Hoằng Hàn không yên lòng, gọi một đội nhân mã phân phó bọn họ đuổi thep bước chân của Tích Tịch Chi, cố gắng bảo vệ an toàn của nàng

Từ trước đến giờ Đông Phương Vưu Dực thận trọng như châm, nhìn thấy bệ hạ an bài, bước nhanh tới, “Bệ hạ, có phát hiện cái gì không?”

“Có tung tích Từ quốc sư, nếu bắt được con Bạch Hồ kia, liền có thể tìm được Từ quốc sư” An Hoằng Hàn nhìn phía xa nói việc này cho hắn biết

Đông Phương Vưu Dục kích động đến vui run rẩy hai cái, liền không ngừng nói: “Bệ hạ, để bổn điện hạ đi theo đi. Từ quốc sư đối với Luật Vân quốc ta trọng yếu bực nào, tin tưởng ngài cũng biết”

“Nhưng nếu ngươi muốn đi, liền tự mỉnh đi theo sau, trẫm còn có chuyện phải làm, liền rời đi trước đây”. An Hoằng Hàn xoay người đi xuống núi

Đông Phương Vưu Dục mang theo mấy thị vệ của mình, cùng nhau đi kiếm con Bạch Hồ kia

Không biết chuyện gì, hình như con Bạch Hồ kia cũng không nóng lòng chạy trốn, chạy một chút liền cố ý quay đầu lại nhìn Tích Tịch Chi có đuổi theo hay không?

Phía sau Tích Tịch Chi mang theo rất nhiều binh lính, binh lính cũng biết bệ hạ coi trọng vị cô nương trước mắt này, đi theo một tấc không dám rời, e sợ lạc mất người

Đông Phương Vưu Dục đi theo đại đội ngũ, hai mắt thỉnh thoảng nhìn người thiếu nữ, càng xem càng khẳng định suy đoán trong lòng mình.

Giống như là cố ý mang theo bọn hắn đi vòng vèo, Bạch Hồ chạy loạn xung quanh, vẫn chưa từng dừng lại.

Lòng Đông Phương Vưu Dục đầy hoài nghi, trong đầu nảy ra một kế, sau khi đi đến bên cạnh Tích Tịch Chi, cố ý nhỏ giọng kêu một câu: “Tịch cô nương...”

Tích Tịch Chi còn chưa thích ứng tên mới An Hoằng Hàn cho nàng, nghe xưng hô này, theo thói quen quay đầu lại nhìn về phía Đông Phương Vưu Dục, thuận miệng đáp lại: “Có chuyện gì?”

Chờ nói ba chữ này ra khỏi miệng thì Tích Tịch Chi mới ý thức được mình làm ra chuyện sai lầm gì. Gương mặt kìm nén đến đỏ bừng, cũng không dám nhìn Đông Phương Vưu Dục nữa.

Rốt cuộc từ lúc nào, mình đã đưa tới sự hoài nghi của hắn

Đối với Tích Tịch Chi làm như không thấy, thực hiện có tai như điếc, Đông Phương Vưu Dục không có đi truy cứu, dù thế nào đi nữa hắn cũng đã tháo bỏ nỗi băn khoăn trong lòng rồi. Khó trách bệ hạ sẽ coi trong người thiếu nữ này như thế, thì ra là như vậy sao?

Phía chân trời đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm, không đến một lát mây đen che trời, tia chớp cắt ngang bầu trời

Tích Tịch Chi rất giật mình, nhìn về phía chân trời vừa rồi còn sáng ngời, trong nháy mắt mây đen bao trùm.

Là Giao Long xuất hiện sao? Xem ra Thiên kiếp sắp đến

Binh lính chung quanh cũng cảm thấy sắc trời biến đổi quá nhanh, cũng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại nói không ra chút không ổn nào.

“Con Bạch Hồ kia chạy rồi, nhanh đuổi theo”

Không biết là người nào kêu một câu, gọi tỉnh Tích Tịch Chi từ trong mạch suy nghĩ. Nàng phải nhanh một chút tìm được vị trí Từ lão đầu, sau đó đi sang chỗ sư phụ!

Về phần nửa yêu đó............

Khẳng định có quan hệ thiên ty vạn lũ với chuyện Giao Long, thật không biết rốt cuộc nửa yêu kia muốn làm gỉ

Bạch Hồ thay đổi dáng vẻ nhàn nhã vừa rồi, dùng một cỗ thần khí nhanh chóng chạy lên phía trước

Tích Tịch Chi đuổi theo không rời, cho đến khi Bạch Hồ chui vào trong một cái sơn động, mới dừng bước

Cửa động rộng khoảng hai thước, chung quanh có cỏ cây tươi tốt

“Mấy người các ngươi cùng đi vào với ta”. Tích Tịch Chi ngoắc ngoắc tay với binh lính phía sau, dẫn đầu bước vào sơn động

Sơn động tối đen, đám người Tích Tịch Chi móc ra hoả chiết tử, chiếu sang cả sơn động, thận trọng đi tới.

Trong động an tĩnh đến đáng sợ, một chút âm thanh cũng không có

Cái sơn động này cũng không phải rất sâu, trong nháy mắt, đám người Tích Tịch Chi liền đi tới điểm cuối. Ngoài dự tính chính là cái sơn động này không có bất kỳ cơ quan. Vốn Tích Tịch Chi đã chuẩn bị sẵn sàng, tính gặp chiêu phá chiêu, vậy mà lần này hoàn toàn khiến nàng càng thêm đầu óc rối mù

Rầm.......... Đột nhiên có vật gì đó rơi xuống đất

Âm thanh truyền tới từ chỗ sâu nhất trong huyệt động, Tích Tịch Chi lập tức lên tinh thần, chuẩn bị ứng phó tất cả tình huống đột nhiên phát sinh trong bóng tối

“Các người là ai? Một tiếng nói chói tai từ một nữ tử, lấy giọng điệu chất vấn hô về phía mấy người Tích Tịch Chi.

Lỗ mũi Tích Tịch Chi ngửi ngửi, không có chút yêu khí nào từ trên thân người kia. Cầm hoả chiết tử, Tích Tịch Chi nhảy hai bước về phía trước, lập tức phát hiện chỗ sâu nhất trong huyệt động, thế nhưng có đứng một thiếu nữ

Mà người thiếu nữ kia......... còn là một người quen

Khăn nằm trong tay của nàng đã rơi xuống đất, dính đầy bụi bậm. Gương mặt xinh đẹp trước kia trở nên bẩn tủi, hình như tóc cũng chưa chải chuốt vài ngày rồi.

“Thập Tứ công chúa.......” Mặc dù người thiếu nữ kia rất nhếch nhác, nhưng Tích Tịch Chi liếc mắt một cái liền nhận ra nàng. Nhìn đến phía sau nàng, Tích Tịch Chi liển phát hiện Từ lão đầi mất tích đã lâu.

Hai tay, hai chân của Từ lão đầu đều bị trói, trong miệng nhét một khối vải, nhìn thấy có người tới, kích động giãy giụa mấy cáo, hình như muốn nói.

“Bắt nàng ta lại”. Đối phó một Thập Tứ công chúa tay trói gà không chặt, còn không đến mức Tích Tịch Chi tự mình ra tay.

Hai binh lính tiến lên vài bước, dễ như trở bàn tau bắt Thập Tứ công chúa lại.

“Các người buông ta ra,các người là ai, lại dám xông vào sơn động này! Chờ chủ nhân trở lại nhất định không bỏ qua cho đám các ngươi”. An Vân Y lập tức hoảng hốt trơ mắt nhìn bọn họ trói chặt mình.

Chú thích:

(1)Tương tri Tương Tích: hiểu nhau tiếc nhau

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện