Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 208
chương 12..

❊ ❊ ❊

Bị An Hoằng Hàn nhìn đến tâm hốt hoảng, Tịch Tích Chi giơ tay lên muốn đẩy hắn ra.

Bàn tay vừa mới vươn ra, chính nàng liền ngây ngẩn cả người. Các ngón tay như cành cây được gọt giũa này là của ai? Xương cánh tay thon dài hơn trước kia nhiều.

Trước kia ngoại hình Tịch Tích Chi chỉ có ** mấy tuổi, vóc người hơi mập, vuốt có cảm giác rất có thịt. Mà sau khi xương cốt trở nên thon dài, vóc người ngược lại thon thả không ít.

Nhưng là...... những thứ này cũng không khiến Tịch Tích Chi xem nhẹ một vấn đề!

Tại sao sớm không biến thân, muộn không biến thân, cố tình phải lựa chọn lúc đang chen chúc với An Hoằng Hàn trong một cái thùng tắm chứ? Đây không phải là làm cho người phạm tội sao!

Thừa dịp Tịch Tích Chi mất hồn không đề phòng, An Hoằng Hàn đã đưa tay đè lại đầu vai của nàng, cúi người ở bên tai nàng nhẹ nhàng thổi hơi. Hơi thở ấm áp lướt qua tai Tịch Tích Chi, giống như một chiếc lông vũ, không ngừng gãi ngứa ở đó

Bàn tay An Hoằng Hàn theo đầu vai Tịch Tích Chi, từ từ vòng qua sau lưng nàng, men theo sống lưng, vuốt ve da thịt bóng loáng trắng nõn của Tịch Tích Chi.

Phàm là nơi bàn tay An Hoằng Hàn đi qua, Tịch Tích Chi cảm thấy giống như bị người đốt lửa, s tới mức co cổ lại. Trường hợp ái muội mê người như vậy, nếu như Tịch Tích Chi không biết An Hoằng Hàn muốn làm gì, đó chính là đồ ngốc trong đồ ngốc.

"Ngươi buông ra!" Tịch Tích Chi đỏ mặt, quát An Hoằng Hàn. Cả đời nàng chưa từng trải qua trường hợp này lần nào, không biết nên xử lý như thế nào, nhưng tất cả mọi thứ này không nên tiến hành thêm nữa!

Nếu cùng An Hoằng Hàn ấy ấy rồi, sau này nàng còn có thể an tâm tu hành ư? Nên dùng thái độ gì đối mặt với An Hoằng Hàn đây!

"Trên người nàng có chỗ nào mà trẫm chưa xem qua? Trẫm vuốt lông cho nàng, chẳng lẽ không thoải mái sao?" Bàn tay An Hoằng Hàn tiếp tục di chuyển trên da thịt Tịch Tích Chi, không có chút dấu hiệu dừng lại.

Con mẹ nó, toàn thân ta có lông ở chỗ nào! Muốn chấm mút thì nói thẳng! Còn tìm lý do đường hoàng.

Gương mặt của Tịch Tích Chi không khác gì con cua bị nấu chín, ít nhất con cua còn có hai cái càng lớn, có thể kẹp người. Mà mình không có gì hết, chỉ có thể giống như cá nằm trên thớt, mặc cho An Hoằng Hàn xâm lược.

Đánh, lại đánh không lại An Hoằng Hàn. Trốn, lại trốn không thoát ma chưởng của An Hoằng Hàn.

Đôi mày thanh tú như hai chiếc lá liễu của Tịch Tích Chi nhíu chặt lại.

Sau một hồi trầm mặc, Tịch Tích Chi cắn môi, không đếm xỉa gì nặn ra một câu: “cái đó... Chàng sẽ phụ trách chứ?”

Vừa nói xong, cả khuôn mặt Tịch Tích Chi đã hồng đến tận cổ, muốn giơ tay lên tát mình một bạt tai.

An Hoằng Hàn đang bận rộn trêu đùa Tịch Tích Chi, đột nhiên nghe được câu này suýt nữa không phản ứng kịp. Sau đó, ánh mắt càng thêm thâm thúy, khóe miệng cũng dần dần hiện lên nụ cười.

Hỏi ngược một câu: “Nàng cứ nói đi?”

Tịch Tích Chi cắn chặt răng, ai biết tâm tư của hắn chứ? Nàng cũng không phải là giun đũa trong bụng hắn.

Trong thùng tắm nhỏ hẹp, hai người áp sát vào nhau.

An Hoằng Hàn ấn xuống một nụ hôn trên mặt Tịch Tích Chi, “tất cả chuyện trẫm làm lúc trước, chẳng lẽ không đủ để nói rõ tâm ý của trẫm sao?”

Kể từ sau khi con chồn nào đó đi tới bên cạnh hắn, hắn liền không đặt chân vào hậu cung một bước, ngay cả cử hành chọn phi ba năm một lần cũng bị An Hoằng Hàn qua loa tắc trách bỏ qua. Nếu những hành động này đều không đủ để nói rõ trong lòng An Hoằng Hàn rất yêu thích người nào đó, vậy cần như thế nào mới tính?

Nhẫn nại hơn nửa năm, cuối cùng trông chờ một con chồn nào đó lớn lên, tâm tình An Hoằng Hàn khó nói nên lời.

“Vậy.... Vậy cũng không thể ở trong thùng tắm....” Tịch Tích Chi quật cường giương mắt, ánh mắt giận dự bất mãn.

Chỉ là ở trong mắt An Hoằng Hàn, ánh mắt ngày càng giống như đang hờn dỗi, An Hoằng Hàn nhìn đến miệng khô lưỡi khô, hận không được lập tức bổ nhào về phía Tịch Tích Chi, nuốt nàng vào trong bụng.

Vốn An Hoằng Hàn cũng chưa từng nghĩ Tịch Tích Chi có thể nhanh lớn ên như vậy, toàn bộ việc tối nay đều là ngoài ý muốn. Lúc mới bắt đầu, An Hoằng Hàn cũng định bá vương ngạnh thượng cung, cường bạo Tịch Tích Chi, hoàn toàn nhốt nàng ở bên mình. Nhưng sau khi lấy được sự chấp thận của Tịch Tích Chi, đây không thể nghi ngờ là đốt thêm lửa ở trong lòng An Hoằng Hàn.

Ngọn lửa điên cuồng cuốn lấy, cuối cùng cháy càng mạnh, dập không được.

Ngoài cửa sổ mưa to rơi xuống ào ào, giọt mưa nện tí tách ở trên mái ngói, cả trấn nhỏ bị mưa gió bao vây, trừ tiếng mưa rơi thì không nghe được âm thanh nào khác.

Nước nóng trong thùng tắm dần dần mất đi nhiệt độ, tiếp tục ở chung như vậy nữa thì quả thật không được, có lẽ còn có thể lạnh đến sinh bệnh.

Theo yêu cầu của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn ôm nàng đi tới bên giường.

Trái tim nhỏ của Tịch Tích Chi nhảy thình thịch, đầu chôn ở trước ngực An Hoằng Hàn, không chịu nâng lên.

An Hoằng Hàn nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của Tịch Tích Chi, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, hận không được lập tức làm nàng. Còn chưa đi đến bên giường, đôi môi An Hoằng Hàn liền áp lên, hôn từng chút lên gò má của Tịch Tích Chi, một đường đến sau tai, sau đó đi xuống.

Phàm là nơi đôi môi An Hoằng Hàn đi qua, đều nhanh chóng ấn xuống một miếng dâu tây.

An Hoằng Hàn thuận thế liền áp người ta trên giường, hai người đều là toàn thân xích lõa, không có chút trở ngại nào.

Hai tay An Hoằng Hàn không ngừng vuốt ve toàn thân Tịch Tích Chi, nhỏ giọng nói ở bên tai Tịch Tích Chi: “Sau nay nàng trốn không thoát rồi.”

Hơi thở của Tịch Tích Chi càng ngày càng gấp rút, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, hai má bị nhuộm thành màu hồng không bình thường. Cũng không nghe được quá rõ ràng lời nói của An Hoằng Hàn, mơ màng giao toàn bộ quyền chi phối thân thể cho An Hoằng Hàn.

Trong nháy mắt khi An Hoằng Hàn tiến vào, Tịch Tích Chi đau đến mở miệng cắn lấy đầu vai hắn.

Giờ phút này An Hoằng Hàn đã dớm bị cảm giác hạnh phúc làm cho hôn mê, chút vết thương nhỏ ở đầu vai này, sao có thể làm trở ngại tâm tình vui vẻ của hắn? Hắn vừa ra sức rong ruổi ở trên thân Tịch Tích Chi, vừa tận lực khống chế tốc độ đánh sâu vào của mình, để thiếu nữ mới trải mùi đời nào đấy thoải mái một chút.

An Hoằng Hàn liên tục ép buộc Tịch Tích Chi mấy lần, cho đến khi một thiếu nữ nào đấy mệt mỏi đến bất tỉnh mới thôi.

Đêm nay ngay cả ngủ, khóe miệng An Hoằng Hàn cũng mang theo nụ cười nhạt. Hai cánh ta vẫn ôm Tịch Tích Chi, để cho nàng ngủ ở bên trong khuỷu tay của mình, cho đến khi trờ sáng, tư thế này cũng chưa từng thay đổi.

Từng tia nắng chiếu vào rơi trên sàn nhà, chói sáng đến nỗi khiến Tịch Tích Chi không thể không mở mắt ra, đập vào mắt chính là một mảnh da thịt màu lúa mì. Tịch Tích Chi cả kinh, trong đầu ầm ầm nổ tung.

Từng màn tối qua giống như những hình ảnh không ngừng quay vòng ở trong đầu Tịch Tích Chi, khiến Tịch Tích Chi hận không thể đào một cái lỗ chui vào.

Động tĩnh của Tịch Tích Chi rất nhanh đánh thức An Hoằng Hàn.

Ngón tay An Hoằng Hàn khoác ở bên hông Tịch Tích Chi giật giật, Tịch Tích Chi sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện