Bây giờ có tuổi rồi không còn bôn ba khắp nơi nữa, thi thoảng Hứa Thành cũng đi ăn cùng bạn bè, nhưng phần lớn thời gian ông vẫn thích ăn một mình hoặc đi cùng trợ lý như ngày hôm nay.
Người không quen Hứa Thành sẽ rất khó nhìn biểu cảm lúc ăn của ông để phán đoán xem ông có hài lòng với món ăn hôm nay hay không. Nhưng trợ lý của ông thì lại có thể bắt sóng được tâm trạng của sếp nhờ vài động tác nhỏ nhặt.
Trợ lý cảm thấy nhìn chung hôm nay Hứa Thành khá hài lòng.
Bất ngờ thì chưa tới mức, Hứa Thành sành ăn bao năm nay, trời Nam đất Bắc, gần như đã càn quét hết mọi ngóc ngách trên thế giới mới ăn ra được cái địa vị ngày hôm nay. Chuyện ăn bừa một món của gã đầu bếp vô danh tiểu tốt nào đó mà khiến ông chấn động tâm can, vỗ bàn tán thưởng ầm ầm, loại tình tiết ấy chỉ có trong mấy bộ tiểu thuyết sảng văn mà thôi.
Nhìn chung, chỉ cần khiến Hứa Thành cảm thấy ưng ý, ăn sạch sành sanh một món mặn hay một món Điểm Tâm thì đã được coi là cực kỳ xuất sắc rồi.
Hiện tại Hứa Thành đã xơi gọn cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao, đang thong thả thưởng thức Trần Bì Trà, còn mấy món Sóc Quế Ngư, Hưởng Du Thiện Hồ với Rau Theo Mùa Xào Nhạt gọi ra ông chưa hề động đũa miếng nào, toàn là trợ lý cắm cúi ăn.
Trợ lý vừa uống Trần Bì Trà vừa nhai tóp tép.
Đang yên đang lành một bát Canh Hạt Sen Trần Bì Ngân Nhĩ, sao tự dưng lại gọi là Trần Bì Trà cơ chứ?
Cậu trợ lý tỏ vẻ vô cùng khó hiểu.
Làm gì có loại trà nào mà lại dùng thìa múc ăn cơ chứ? Nhân viên phục vụ của Hoàng Kí chắc không đến mức phạm cái lỗi sai cơ bản là gõ nhầm tên món ăn đâu nhỉ?
Trợ lý rón rén liếc trộm sếp mình một cái.
Món Trần Bì Trà này tuy mùi vị chỉ tàm tạm, nhưng uống vào quả thực vô cùng dễ chịu.
Đồ hầm mà, có được hương vị này cũng đã là rất đỉnh rồi. Nhìn thái độ của sếp là biết ông cực kỳ ưng ý món Trần Bì Trà này, một bát nhỏ đã húp sạch quá nửa, thế mà đũa thì vẫn chưa chịu cầm lên.
Thực tế thì trợ lý đoán không sai chút nào, Hứa Thành quả thực rất hài lòng với Điểm Tâm hôm nay.
Với tư cách là một nhà phê bình ẩm thực chuyên nghiệp, Hứa Thành thừa hiểu mỗi đầu bếp khác nhau đều phải có tiêu chuẩn đánh giá khác nhau.
Ví dụ như Bành Trường Bình, người đứng đầu Danh Trù Lục đã nghỉ hưu nhiều năm, nếu món ăn ông làm ra không bỏ xa đám đầu bếp còn lại cả một quãng đường dài, không khiến thực khách ngon đến mức muốn nuốt cả lưỡi, không làm mọi người ăn no ứ hự đến tận cổ họng mà vẫn thèm thuồng muốn liếm sạch đĩa, thì coi như món đó không đạt chuẩn.
Nhưng Bành Trường Bình thì chỉ có một, Danh Trù Lục cũng vĩnh viễn chỉ có một vị trí đầu bảng, Hứa Thành không thể vác cái tiêu chuẩn đệ nhất thiên hạ ấy đi áp đặt cho tất cả các đầu bếp được.
Hứa Thành biết rõ trong dân gian vẫn ẩn chứa rất nhiều cao nhân ẩn dật chưa màng danh lợi.
Giống như hồi ông đi chu du khắp Đông Nam Á những năm về trước, từng cất công tìm đến ăn tại một quán vỉa hè nức tiếng. Nghe đồn phàm là ai đã ăn qua đều nhớ nhung khôn nguôi, dân quanh đó mà một ngày không được ăn là y như rằng ngứa ngáy khó chịu.
Hứa Thành ăn thử xong, liền nhận ra đồ ăn vặt của cái quán này hình như đã được "độn" thêm chút nguyên liệu không nên có.
Chuyện một ngày không ăn liền ngứa ngáy khó chịu e rằng không đơn thuần chỉ là yếu tố tâm lý đâu.
Đương nhiên ngoại trừ những thành phần dị hợm hiếm có khó tìm này ra, Hứa Thành cũng quả thực từng nếm thử tay nghề ở không ít quán ăn nhỏ giấu mình trong dân gian. Có những đầu bếp trình độ tổng thể không cao, nhưng cả đời họ chỉ mài giũa đúng một món, và đẩy món ăn đó lên đến đỉnh cao của sự hoàn mỹ.
Đối với những vị danh trù được định sẵn là không bao giờ có cơ hội góp mặt trong Danh Trù Lục này, Hứa Thành chưa bao giờ keo kiệt những lời ngợi khen.
Hồi tạp chí «Tri Vị» vẫn còn phát hành hàng tháng, thi thoảng Hứa Thành sẽ dành riêng một kỳ chỉ để giới thiệu món ăn chứ không nhắc đến đầu bếp, dùng toàn bộ thời lượng bài viết để miêu tả cặn kẽ những món ăn này, nhằm giới thiệu cho độc giả biết đến những tinh hoa ẩm thực đang lưu lạc trong dân gian.
Đương nhiên, «Tri Vị» hiện tại sẽ không xuất bản riêng rẽ những ấn phẩm kiểu này nữa. Bởi lẽ những gì có thể giới thiệu đều đã lên báo gần hết rồi, đào đâu ra đủ bài để lấp cho kín mặt giấy nữa chứ.
Hứa Thành cảm thấy Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng hôm nay dẫu chưa thể sánh ngang với Bát Bảo Lật Hương Cáp để chễm chệ trên chuyên mục ảnh bìa, nhưng nếu là một bài review đề cử ngắn gọn, chiếm cỡ nửa trang hay một trang lọt thỏm giữa cuốn tạp chí thì vẫn hoàn toàn xứng đáng.
Cứ coi như là để khích lệ người mới đi.
Suy cho cùng thì vị Tiểu Tần sư phụ này nghe đâu mới ngoài đôi mươi, tuổi đời còn rất trẻ, tương lai xán lạn.
Hiện tại mảng Bạch Án Điểm Tâm của ẩm thực Trung Hoa đang dần mai một, những mầm non triển vọng hầu hết đều tề tựu ở Tri Vị Cư, Điểm Tâm của không ít tửu lâu lớn cũng chỉ dừng ở mức ăn tạm cho xong bữa.
Hiếm hoi lắm mới xuất hiện một vị đầu bếp Bạch Án trẻ tuổi có thể nâng tầm Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao lên đẳng cấp này, Hứa Thành cảm thấy cực kỳ xứng đáng để được vinh danh trên «Tri Vị» nhằm cổ vũ và lan tỏa rộng rãi.
Đó là còn chưa kể Điểm Tâm ở đây giá cũng chăng đắt đỏ gì.
18 tệ một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, 56 tệ một cái Tam Đinh Bao, với Hứa Thành mà nói thì hương vị này hoàn toàn xứng đáng với mức giá đó.
LVQ8371