Tiếng kêu lên của Hoàng An Nghiêu đã phá vỡ bầu không khí gượng gạo: "Ái chà, hóa ra là ở phía đối diện, cháu ghim sai vị trí rồi. Chú Trịnh, chú đừng vội, để cháu gọi điện thoại. Giờ này chắc không tắc đường đâu nhỉ? Không đâu không đâu... Nhưng đạo này buôn bán tốt thế, lỡ mà tắc đường thì biết làm sao?"
Trịnh Đạt nhìn Hoàng An Nghiêu, chỉ có thể nói đôi khi ông thực sự rất đồng cảm với sư huynh vì sinh ra cậu con trai báo thủ này.
Chẳng bù cho ông, con trai ngoại trừ việc không chịu đi xem mắt ra thì cái gì cũng tốt, đặc biệt là cái thiên phú bạch án bẩm sinh kia, quả thực là kế thừa hoàn hảo từ ông bố ruột này.
Đợi đến khi Trịnh Đạt và Hoàng An Nghiêu dẫn 6 người của Tri Vị Cư đến Hoàng Kí thì đã là 9 giờ rưỡi. Đoàn người đứng từ đằng xa đã nhìn thấy hàng người xếp chờ dài dằng dặc trước cửa Hoàng Kí.
Một đầu bếp vô danh của Tri Vị Cư nhỏ giọng thốt lên: "Đông người thế, Hoàng Kí chẳng phải buổi trưa mới mở cửa sao? Một bài Weibo của Hứa Thành mà có sức ảnh hưởng lớn đến vậy cơ à, lẽ nào tin đồn là thật, trang bìa ấn phẩm đầu năm sang năm chính là Hoàng Kí."
"Cổ Lực, bố cậu chăng phải là Bếp Trưởng của Quan Hạc Lâu sao? Đều ở Cô Tô cả, cậu có hóng được tin tức gì không?”
Bị réo tên, Cổ Lực chỉ im lặng không nói lời nào.
"Lại không nói gì rồi, cậu lúc nào cũng thế, thảo nào người khác đều bảo cậu..." Tên đầu bếp vô danh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng liếc thấy Đàm Duy An liền nín bặt.
Đàm Duy An đi ở phía trước nhất nói chuyện với Trịnh Đạt: "Việc làm ăn của Hoàng Kí đợi đến kỳ tiếp theo của tạp chí 《Tri Vị》 phát hành, chỉ sợ sẽ khiến rất nhiều người kinh ngạc đến rớt cằm. Trong khoảng thời gian này, ở Tri Vị Cư có rất nhiều người bàn tán về Tần sư phụ, còn có người nhân dịp nghỉ phép lén lút đến Cô Tô mua Điểm Tâm do Tần sư phụ làm, ai ăn xong cũng khen không dứt miệng."
"Mấy ngày trước cháu còn nghe Chu sư phụ nhắc tới, bảo mầm non tốt như vậy sao lại chạy đến Hoàng Kí giao lưu, đáng lẽ nên đến giao lưu với Tri Vị Cư chúng cháu, chú ấy nhất định sẽ dìu dắt thật tốt."
Chu sư phụ chính là đại sư phụ xếp hạng 41 trong Danh Trù Lục, người có thứ hạng cao nhất ở Tri Vị Cư.
Nghe Đàm Duy An nói vậy, Trịnh Đạt suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Cái gì mà dìu dắt thật tốt, Tiểu Đàm chú nói cho cháu biết, lần này cháu tới đừng có mà giở trò. Chú đã bảo Tô Danh làm sao có thể hào phóng như vậy, một lần cho chú tận sáu người lại còn phái cả cháu và Cổ Lực tới. Tần Hoài chính là quan môn đệ tử ván đã đóng thuyền của chú rồi, muốn cướp người chú đồng ý, sư huynh của chú cũng không đồng ý đâu!"
Đàm Duy An cười nói: "Sao lại thế được ạ? Trịnh sư phụ chú nghĩ nhiều rồi, Chu sư phụ và Tô sư phụ là người khá nhiệt tình, chỉ muốn giao lưu nhiều với các sư phụ bạch án ở khắp nơi trên cả nước thôi."
Ánh mắt Trịnh Đạt nhìn Đàm Duy An lúc này đã chẳng khác gì nhìn phường kẻ cướp.
Đoàn người thay quần áo xong, đi vào bếp sau.
Trịnh Đạt nghiêm mặt giới thiệu với Tần Hoài về sáu tướng tài đắc lực trong tháng tới của hắn, giới thiệu xong liền kéo Vương Tuấn sang một bên, nhỏ giọng đặn dò Vương Tuấn nhất định phải quản lý cho tốt, đừng để đối thủ có cơ hội lợi dụng.
Làm Vương Tuấn nghe mà không hiểu mô tê gì, chỉ muốn gãi gãi mái tóc vốn đã thưa thớt của mình, tự hỏi bản thân từ lúc nào đã từ một phụ bếp thái thịt biến thành nhân viên quản lý rồi.
Trịnh Đạt dặn dò Vương Tuấn xong, lại kéo Hoàng Thắng Lợi đến cửa nhà kho thương lượng đối sách.
Nghe Trịnh Đạt căng thẳng lên tiếng, Hoàng Thắng Lợi có chút cạn lời: "Ông sợ cái gì? Với cường độ làm việc của Tri Vị Cư, cho dù Tiểu Tần có bị lừa qua đó giao lưu thì nhiều nhất ba ngày cậu ấy cũng sẽ chạy về thôi."
"Hơn nữa rốt cuộc ông đang khẩn trương cái gì? Ông quên Tiểu Tần cũng là đến chỗ chúng ta giao lưu sao? Trước Tết Tiểu Tần phải về nhà rồi, ra Giêng cũng không quay lại đâu, người ta có cơ ngơi riêng của mình, đến chỗ chúng ta làm thuê làm gì."
Trịnh Đạt bừng tỉnh ngộ.
Trịnh Đạt quay lại nhàn nhã nhào bột, liếc nhìn sang phía Tần Hoài, phát hiện người của Tri Vị Cư quả nhiên làm việc rất nhanh nhẹn, phân công rõ ràng.
Hắn đến Hoàng Kí lâu như vậy, khu vực làm việc đã sớm không chỉ còn là một góc nhỏ được phân chia tạm thời như lúc trước nữa.
Bếp sau của Hoàng Kí cũng đủ lớn, mặc dù phương án marketing của Hoàng An Nghiêu không ra gì, năng lực cũng chẳng cao, nhưng nếu thật sự giao việc cho hắn thì hắn vẫn có thể hoàn thành.
Dưới sự cải tạo theo kiểu kiến tha lâu cũng đầy tổ của Hoàng An Nghiêu, bếp sau của Hoàng Kí hiện tại đã được phân chia rõ ràng thành khu vực bếp món mặn và khu vực bạch án. Trang thiết bị cũng được nâng cấp rất nhiều, tủ hấp, lồng hấp đều được thay mới, số lượng tăng lên chóng mặt.
Để tiện cho Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên làm Điểm Tâm, khu vực bạch án được thiết kế rất lớn, tạm thời nhét thêm người vào cũng không thấy chật chội, bàn bếp lại càng dư dả.
Có thể nói Hoàng An Nghiêu vì được ăn Điểm Tâm mà cũng đã dốc toàn lực rồi.
Đám đầu bếp của Tri Vị Cư vừa bắt tay vào việc đã khiến Tần Hoài cảm nhận được thế nào là đãi ngộ mà một đại sư phụ chân chính nên có.
Không cần phải mở miệng phân phó, chỉ cần một ánh mắt, mọi người đã biết nên làm cái gì.
LVQ8371