Đầu tiên phải kể đến, kỹ năng dùng dao của Tỉnh Ly Hương cực kỳ xuất sắc.
Mặc dù là một đầu bếp Hồng Án, nhưng tay nghề Bạch Án của ông lại vô cùng xuất chúng, mảng Bạch Án thì đào tạo ra được một bậc thầy không màng thế sự như Trịnh Đạt, mảng Hồng Án thì có Hoàng Thắng Lợi kế thừa y bát trở thành đại sư giới ẩm thực. Kỹ năng dùng dao của ông mà ném vào giới đầu bếp Bạch Án thì tuyệt đối là vô đối, nhắm mắt múa dao cũng dư sức xưng hùng xưng bá.
Ban đầu Tần Hoài cứ đinh ninh rằng làm Tam Đinh Bao thì chẳng cần đến kỹ năng dùng dao.
Phần nhân của Tam Đinh Bao chủ yếu là thịt gà thái hạt lựu, thịt lợn và măng tươi. Chỉ cần thái nguyên liệu thành hình hạt lựu là xong, độ khó cực kỳ thấp, người bình thường có tay là làm được. Thực tế thì dù thái không ra hình hạt lựu chuẩn, chỉ cần xắt nhỏ cỡ đó là cũng xài được rồi.
Nhưng Tỉnh Ly Hương đã chứng minh cho Tần Hoài thấy, làm Tam Đinh Bao có thể không cần kỹ năng dùng dao thượng thừa, nhưng nếu có thì chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh, dệt hoa trên gấm.
Tần Hoài cũng luôn cho rằng làm Tam Đinh Bao không đòi hỏi khắt khe về canh lửa. Tam Đinh Bao đúng là cần xào nấu nhân, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức xào chín là được.
Tỉnh Ly Hương lại một lần nữa dạy cho Tần Hoài một bài học: Đúng là không cần canh lửa quá khắt khe, nhưng nếu làm chủ được ngọn lửa thì hương vị sẽ đạt đến cảnh giới cực kỳ bá đạo.
Nhân bánh do đầu bếp tay nghề bình thường xào ra thì cũng chỉ là nhân bánh tầm thường. Còn nhân bánh do đầu bếp bậc thầy về canh lửa xào ra, thì chỉ cần đứng cạnh nhìn thôi là đã muốn vồ lấy cái muỗng múc ngay một miếng để nếm thử rồi.
Vỏ bánh thì càng không cần phải bàn cãi, mặc dù Tần Hoài không được chứng kiến quá trình nhào bột, nhưng hắn đã tận mắt thấy khối bột thành phẩm.
Quá đỉnh, không cần nói nhiều.
Độ khó của Giải Hoàng Thiêu Mạch không hề thấp, nhưng kỹ năng mà Tỉnh Ly Hương có thể phô diễn qua món này thực sự rất có hạn. Giải Hoàng Thiêu Mạch chủ yếu chú trọng vào khâu nêm nếm gia vị, không có nhiều đất dựng võ cho kỹ năng nhào bột và canh lửa.
Nhưng qua món Tam Đinh Bao này, Tần Hoài đã được chiêm ngưỡng sự toàn năng của Tỉnh sư phụ.
Toàn năng đến mức khiến người ta có cảm giác ông chẳng có gì là không làm được.
Tần Hoài cạn lời, hắn cảm thấy bản thân nên quỳ xuống dập đầu bái lạy Tỉnh Ly Hương một lạy mới phải phép.
Tần Hoài xem video dạy nấu ăn của Giang Thừa Đức mà cứ như vịt nghe sấm, nên hắn chỉ biết là Giang Thừa Đức rất đỉnh, nhưng lại chẳng thể chỉ ra cụ thể ông đỉnh ở chỗ nào, tóm lại chỉ là cực đỉnh, đỉnh đến mức vượt quá tầm hiểu biết.
Còn sự lợi hại của Tỉnh Ly Hương lại thuộc đắng cấp có thể nhìn thấu được.
Đối với trình độ hiện tại của Tần Hoài mà nói, đây mới là sự lợi hại đích thực.
Tần Hoài đứng bên cạnh nhìn mà thầm cảm thán, chỉ hận không thể bắt Cung Lương nhích sang một bên. Hắn đứng sát Tỉnh sư phụ quá, che khuất tầm nhìn quan sát kỹ thuật của Tần Hoài.
Tần Hoài liếc xéo Cung Lương một cái.
Hay lắm, cái tên này lại đang thẫn thờ suy nghĩ vẩn vơ rồi, chắc mẩm là đang vắt óc tính kế xem làm thế nào để đàm phán chốt đơn, bắt đầu lại từ con số không đây mà.
Giai đoạn hiện tại của Cung Lương chính là: hắn thừa biết Tinh Ly Hương rất giỏi, nhưng lại chăng thể hiểu nổi ông giỏi đến mức độ nào, bởi vì hắn có xem cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Tần Hoài: Cung Lương, tôi hận cậu đúng là đồ đầu đất!
Cái tên đầu đất này hoàn toàn mù tịt trước sự bá đạo của Tỉnh Ly Hương đang đứng sờ sờ ngay trước mặt, hắn cứ đứng đực ra đó nhìn với ánh mắt vô tri, mãi cho đến khi Tam Đinh Bao được gói ghém cẩn thận rồi xếp vào lồng hấp, tỏa ra mùi thơm nức mũi, thì hắn mới bừng tỉnh như vừa trải qua một kiếp người, bắt đầu nuốt nước bọt ực ực.
Ngửi thấy mùi thơm quyến rũ cỡ này, nuốt nước bọt đã trở thành bản năng cơ bản của con người rồi.
Tần Hoài thật sự không tưởng tượng nổi, ý chí của một người phải kiên định đến mức nào thì mới có thể cưỡng lại mùi hương này mà không thèm nuốt nước bọt cơ chứ.
Kẻ không nuốt nước bọt chắc là hỏng mất vị giác rồi sao?
Sau hai phút ròng rã đứng nuốt nước bọt, cuối cùng bánh bao cũng ra lò.
Trong bếp hơi sương bốc lên mù mịt, nhưng hơi nước có dày đặc đến mấy cũng chẳng thể che giấu nổi ánh mắt rực lửa khát khao của Cung Lương.
Ai bảo dạo này Cung Lương toàn ủ rũ như đưa đám, hồn siêu phách lạc, tâm thần bất định đâu? Tần Hoài thấy hắn đang hừng hực tinh thần đấy chứ.
Nhìn cái ánh mắt hắn dán chặt vào Tam Đinh Bao kìa, nóng bỏng đến mức chỉ hận không thể dùng mắt nuốt chửng luôn mấy cái bánh.
"Ăn đi." Tỉnh Ly Hương cười ha hả bảo.
Cung Lương không chút do dự, há to miệng cắn phập một miếng rõ to vào cái bánh bao nóng hổi.
Bị bỏng đến mức giãy nảy dậm chân bình bịch, suýt chút nữa là múa điệu clacket ngay tại chỗ.
Nhưng nhất quyết không nỡ nhả ra.
Chẳng những không nỡ nhả ra mà còn ra sức nhai ngấu nghiến, nhả không đành mà nuốt cũng chẳng xong.
Quả thực đây chính là một màn biểu diễn ăn bánh bao chuẩn mực đẳng cấp sách giáo khoal
Trong lúc Cung Lương đang nhai ngấu nhai nghiến, Tỉnh Ly Hương đứng cạnh lại hỏi: "Ngày mai cháu muốn ăn món gì?"
Tần Hoài: Không phải chứ, còn được ăn tiếp à? Vừa phải thôi chứ, hết Giải Hoàng Thiêu Mạch lại đến Tam Đinh Bao. Cung Lương mà cứ ăn uống kiểu này thì một kẻ đứng xem ký ức như hắn cũng phải ghen tị đỏ mắt mất thôi.
Khoảnh khắc này, giá trị của việc Cung Lương ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch liên tục một tháng càng thêm tăng cao.
LVQ8371