^ ` . ^ Là ⁄ ⁄ - la + AJ_ ` Ở thời đại này, tôm cua cá chắc chăn là đồ rẻ tiền, dưới sông nhưng nhúc, muốn ăn thì cứ ra vớt. Nhưng muốn nấu mấy thứ này cho ngon thì tốn gia vị, mà tốn gia vị tức là tốn tiền, chứ luộc nước lã thì nhạt toẹt, quan trọng nhất là không có tí đầu mỡ nào, ăn vào chắng bð bèn gì so với thịt lợn.
Dù bây giờ đang là mùa cua béo ngậy nhất, nhưng cả cái chậu cua bò lổm ngổm kia gộp lại khéo còn chẳng đắt bằng miếng thịt ba chỉ bé tẹo trên thớt.
"Cua à, mùa này cua đúng là ngon thật, béo ngậy, gạch lại nhiều. Để chú nghĩ xem cua làm món gì được nhỉ, nấu mặn thì hơi cầu kỳ quá, dễ bị người ta lời ra tiếng vào bảo chú lợi dụng việc công làm việc tư."
"Hay là làm Điểm Tâm đi, Giải Hoàng Tiểu Long Bao cháu thấy sao?" Tỉnh Ly Hương hỏi.
Cung Lương lắc đầu nguầy nguậy, hắn biết Giải Hoàng Tiểu Long Bao phải trộn thêm thịt lợn, đắt đỏ quá.
Tỉnh Ly Hương cũng nhìn thấu tâm tư của Cung Lương, bất đắc dĩ cười bảo: "Nếu hôm nay Tiểu Lương không thích ăn nhân thịt lợn, vậy đổi sang Giải Hoàng Thiêu Mạch nhé, nhân tôm trộn gạch cua, tuy làm hơi cách rách tí nhưng nguyên liệu sẵn có, chẳng tốn xu nào."
Cung Lương ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật đầu.
Tỉnh Ly Hương bắt tay vào làm món Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Món này Tần Hoài quá quen rồi, quy trình làm quen thuộc đến độ có nhắm mắt lại hắn cũng biết bước tiếp theo phải làm gì.
Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tần Hoài là do Trịnh Đạt dạy, Giải Hoàng Thiêu Mạch của Trịnh Đạt lại do Tỉnh Ly Hương truyền thụ, thế nên Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tần Hoài và Tỉnh Ly Hương suy cho cùng cũng là cùng một lò đào tạo mà ra.
Từng động tác của Tinh Ly Hương, Tần Hoài đều thấy vô cùng quen mắt, nhưng lại có chút gì đó là lạ.
Phải diễn tả thế nào đây nhỉ, trình độ Bạch Án của ông ấy quá đỉnh.
Nếu không xét đến yếu tố thể lực, trình độ của đầu bếp Bạch Án về mặt lý thuyết là càng luyện càng lên tay.
Bạch Án không đòi hỏi sự kiểm soát khắt khe về sức lực và kỹ pháp như Hồng Án. Đầu bếp Hồng Án qua thời kỳ sung mãn là phong độ sẽ tụt dốc dần, kinh nghiệm tuy có dày dặn hơn nhưng sức vóc lại không theo kịp cái đầu. Đặc biệt nấu Hồng Án lại tốn rất nhiều sức lực, có tuổi rồi thì căn bản không gánh nổi cường độ làm việc trong bếp.
Nghề Bạch Án thì đỡ hơn nhiều, đây cũng là lý do tại sao đầu bếp nữ ở mảng Hồng Án lại lác đác vài người, trong khi bên mảng Bạch Án lại đông đảo hơn hẳn.
Hiện tại Tỉnh Ly Hương tuy đã ngoài 50, lại còn thọt một chân, nhưng trình độ Bạch Án của ông vẫn đang ở độ chín muồi nhất. Đứng cạnh quan sát, Tần Hoài chỉ biết há hốc mồm cảm thán đúng là xách dép chạy theo cũng không kịp, chăng biết đến năm tháng nào bản thân mới đạt được cảnh giới đỉnh cao nhường này.
Động tác của ông mượt mà đến mức không thể chỉ dùng mấy từ như "nước chảy mây trôi" hay "liền mạch trơn tru" để hình dung được nữa.
Tần Hoài cảm thấy Tỉnh Ly Hương có lẽ là người nấu ăn giỏi thứ hai mà hắn từng gặp, người giỏi nhất chính là Giang Thừa Đức trong cái video dạy nấu ăn xem mãi cũng chẳng hiểu mô tê gì kia.
Còn tay nghề của Tỉnh Ly Hương thì ít nhiều vẫn có thể nhìn ra được chút manh mối.
"Tối qua về nhà trằn trọc suy nghĩ cả đêm đúng không?" Tỉnh Ly Hương lúc nhào bột vẫn có thể phân tâm trò chuyện với Cung Lương.
"Có ngộ ra được gì không?”
Cung Lương im lặng, im lặng tức là không có.
"Có những lúc quá trình đưa ra quyết định rất giằng xé, nhưng đợi đến khi cháu thực sự bắt tay vào làm cái việc mà cháu cho là khó nhằn ấy, thường nó lại chẳng khó đến thế." Tỉnh Ly Hương nói: "Giống hệt như lần đầu tiên Thắng Lợi thái vào tay, từ đó về sau thằng bé luôn nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng rón rén chỉ sợ lại đứt tay lần nữa."
"Nhưng thực tế thì con người đâu phải cứ ngã một lần là sẽ ngã mãi, cũng đâu phải học dùng dao thái trúng tay một lần là sẽ bị đứt tay liên tục đâu."
"Khi vấp ngã người ta sẽ rút ra được bài học và biết cách sửa sai, sửa sai chính là để không đi vào vết xe đổ nữa."
"Nếu đến cả dũng khí để thử nghiệm mà cũng không có, thì cháu sẽ đánh mất luôn cả cơ hội được sửa sai."
Cung Lương đứng lặng lẽ bên cạnh, không nói lời nào.
Tỉnh Ly Hương bật cười thành tiếng: "Lại thấy Tỉnh sư phụ của cháu đang rao giảng đạo lý, nói suông có phải không?"
"Dạ không có." Cung Lương vội vàng phủ nhận: "Cháu chỉ là... bây giờ nghĩ mấy chuyện này cũng vô ích thôi, suất đi hội chợ cũng bay mất rồi, cháu đến cơ hội để thử cũng chẳng còn nữa."
"Cơ hội lúc nào mà chẳng có."
"Đến tận bây giờ chú vẫn nhớ như in cái vẻ mặt hớn hở của bố mẹ cháu hồi năm ngoái, lúc kể cho chú nghe cháu đã chốt được đơn hàng đầu tiên như thế nào đấy.”
"Xưởng dệt lụa không có đơn hàng, cháu cứ lên báo tìm các nhà máy có ý định mua, rồi gọi điện thoại cho từng nơi. Trần Khoa Trưởng thấy cháu gọi điện nhiều, cước điện thoại cao tốn kém, thì cháu chuyển sang viết thư, chờ người ta hồi âm."
"Những người khác đi công tác Kim Lăng, đi đi về về chỉ ghé thăm những nơi đã định sẵn. Còn cháu thì chuẩn bị bài vở từ trước, đi thăm nhiều nhà máy hơn người khác, cho dù bảo vệ không cho vào, phải chịu cảnh đóng cửa cài then ở ngoài, cháu vẫn ngồi xổm ở cổng chờ lãnh đạo bên thu mua của người ta."
"Đơn hàng đầu tiên của cháu chẳng phải là nhờ ngồi xổm chầu chực như vậy mà có sao?"
Cung Lương không ngờ Tỉnh Ly Hương lại nhớ rõ chuyện này, mà còn nhớ rành rọt đến vậy.
LVQ8371