Tần Hoài soát vé lên tàu, đến lúc yên vị mới chợt nhận ra mình và Trần trợ lý tán gẫu suốt dọc đường, thế mà đến cái tên của người ta cũng chẳng biết.
Chuyện này cũng chẳng thể trách hắn được, chủ yếu là do tài ăn nói của Trần trợ lý quá đỉnh, tuổi còn trẻ mà vốn sống đã sâu sắc. Mang danh trợ lý tổng tài được sếp trọng dụng, quanh năm bay nhảy khắp chân trời góc bể, kiến thức uyên bác nên chủ đề nào anh ta cũng chém được.
Ngay từ lúc mở lời Trần trợ lý đã mang theo mục đích rồi, toàn bộ nhịp độ cuộc trò chuyện đều nằm trọn trong tay anh ta. Tần Hoài tuy đang ở cấp độ Bậc Thầy Nói Dối, nhưng xét về kỹ năng giao tiếp xã hội thì còn lâu mới sánh bằng dân chuyên nghiệp như anh chàng này. Hắn vui vẻ buôn dưa lê với Trần trợ lý suốt quãng đường mà chẳng mảy may suy nghĩ gì, đến tận lúc nhận ra anh ta chỉ muốn dò hỏi thông tin nhà hàng, hắn còn thấy anh chàng này đúng là cẩn thận thái quá.
Muốn hỏi xem có nhà hàng Điểm Tâm nào ngon thì cứ việc thẳng thắn hỏi luôn trên máy bay, bèo nước gặp nhau, được xếp ngồi cạnh cũng coi như là có duyên rồi. Hắn cũng đâu phải cái loại lầm lì ít nói, Trần trợ lý mà hỏi thẳng thì hắn chắc chắn sẽ trả lời.
Cất công rào trước đón sau cả một vòng lớn như thế rồi mới dám hỏi, Tần Hoài chỉ biết cảm thán cái bọn làm trợ lý này quả nhiên làm việc luôn kín kẽ, cẩn thận từng li từng tí.
Tần Hoài ngồi trên tàu cao tốc gửi tin nhắn cho Hoàng Gia, báo rằng mình sắp đến Cô Tô rồi, ngày mai chắc chắn sẽ đi làm đúng giờ, lát nữa cất hành lý xong hắn sẽ qua Hoàng Kí.
Hoàng Gia bảo Tần Hoài không cần vội, cứ ở nhà nghỉ ngơi, mai hẵng đến Hoàng Kí cũng được.
40 phút sau, Tần Hoài mở cửa căn nhà trọn gói, đập vào mắt là trọn bộ nội thất thông minh quen thuộc, phòng khách sạch bong không một hạt bụi, trái cây đã rửa sạch đặt trên bàn trà cùng khay đồ ăn vặt được xếp ngay ngắn, khiến hắn bất giác dâng lên một niềm vui sướng hệt như được về nhà.
Chút tiếc nuối duy nhất là trong tủ lạnh không có phô mai que.
Tần Hoài dứt khoát cầm điện thoại gọi ship.
Trong lúc chờ đồ ship tới, Tần Hoài ngồi ườn trên sofa lướt vòng bạn bè.
Đập vào mắt đầu tiên chính là bài đăng của Cung Lương, chẳng biết nhà hàng nào ở Bắc Bình đã hớp hồn hắn, mà hắn mải miết ăn uống quên cả lối về. Ngày nào hắn cũng dắt vợ con đi ăn chơi nhảy múa, check-in chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, giờ vẫn đang cắm chốt ở Bắc Bình chưa chịu vác xác về, nhìn cái đà này chắc phải ăn dầm nằm dề thêm cả tuần lễ nữa.
Suốt một tuần tới, nhà hàng xóm sát vách Tần Hoài xác định là vườn không nhà trống rồi.
Tần Hoài âm thầm thả một cái like.
Bài đăng thứ hai là của Trần trợ lý, một chiếc status đậm chất công sở chuẩn mực, chia sẻ link quảng bá sản phẩm.
Tần Hoài liếc mắt nhìn qua, nước tương Hảo Vị Đạo, cái tên nghe thật mộc mạc, hắn chưa từng nghe tới bao giờ.
Cũng thả luôn một like.
Bài đăng thứ ba là của Âu Dương, Âu Dương rất hiếm khi đăng bài, bình thường rảnh rỗi hắn cũng chỉ share link như Trần trợ lý, kiểu như chăm sóc người già neo đơn trong khu dân cư, hay chung tay xây dựng thành phố văn minh sạch đẹp các kiểu.
Cơ mà bài đăng lần này lại khác, nó cứ cụt lủn chẳng đầu chẳng đuôi.
[Lần này, tôi sẽ lấy lại tất cả những gì mình đã mất.]
Tần Hoài đọc mà chả hiểu mô tê gì, nhưng vẫn tiện tay nhấn like.
Lướt thêm xuống dưới thì chẳng còn gì thú vị nữa, mấy đứa bạn đại học thì rên rỉ than vãn đi làm khổ quá đi mất, ly Americano đá còn đắng hơn cả cái mạng quèn của mình.
Like.
Mấy bà hàng xóm ở khu dân cư Tam Mã Lộ thì đăng bài gom like đổi giấy vệ sinh.
Bà nội Tần thì chụp hình con gà thả rông ngoài sân.
Tần Tú Lệ đăng ảnh bảng điểm thi tháng thảm không nỡ nhìn của thằng con trai xưi xẻo.
Li... thôi bỏ đi, cái này thì không like.
Tần Hoài lướt vòng bạn bè thả like điên cuồng hệt như đang phê duyệt tấu chương, đến lúc lướt tới bài check-in tan làm tối qua của Đổng Sĩ, thì đơn ship phô mai que cũng vừa vặn giao tới.
Tần Hoài bóc hai que ăn trước, nhét phần còn lại vào tủ lạnh, rồi dọn dẹp qua loa định bụng sang Hoàng Kí ngó nghiêng một chút.
Sẵn tiện xem tối nay ăn gì luôn.
Vừa bước ra khỏi cửa, hắn đã đựng ngay vị khách quen của Hoàng Kí sống trong khu dân cư.
"Tiểu Tần sư phụ đi Sơn Thị về rồi đấy à!" Vị khách quen vừa nhìn thấy Tần Hoài đã đon đả chào hỏi, "Sơn Thị thế nào, có vui không cháu?"
Cái giọng điệu này, ai không biết chắc lại tưởng Tần Hoài đi Sơn Thị du lịch nghỉ dưỡng cơ đấy.
"Dạ vui lắm bác, cháu hết phép nên phải về thôi, ngày mai cháu lại đi làm bình thường. Bắt đầu từ mai cháu không làm Ngũ Đinh Bao nữa mà chuyển sang Tam Đinh Bao, nếu bác thích thì trưa nhớ ghé mua bánh nhé."
"Chắc chắn rồi, chỉ cần là bánh do Tiểu Tần sư phụ cháu làm thì loại nào chúng tôi cũng ưng, Ngũ Đinh hay Tam Đinh đều ngon như nhau cả."
Đến lúc Tần Hoài lết được tới cửa Hoàng Kí thì đã là chuyện của 20 phút sau.
Hết cách thôi, hàng xóm láng giềng nhiệt tình quá mà.
Tần Hoài vừa nhấc chân định bước vào, thì chợt có người gọi giật lại.
"Tần sư phụ, khéo thật đấy, vừa mới chia tay đã lại đụng mặt anh ở đây rồi. Tôi đang định ghé Hoàng Kí tìm anh, không ngờ lại gặp ngay trước cửa."
Tần Hoài quay đầu lại, nhận ra đó là Trần trợ lý.
Tần Hoài hơi ngạc nhiên: "Anh tìm tôi à?”
LVQ8371