Cưng Lương tiếp tục im lặng.
Lúc này thanh niên mới sực nhớ ra bố của Cung Lương hai tháng trước vừa mới phải nghỉ bệnh vì tai nạn, bèn ảo não bụm miệng lại, rồi lại tiếp tục chữa cháy: "Tớ còn nghe nói tháng sau công đoàn sẽ tổ chức xem mắt..."
Tần Hoài đã tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, cậu thanh niên này đúng là quá biết cách nói chuyện, toàn lôi mấy chuyện xát muối vào tim người ta ra mà nói.
"Lưu Hải, nếu cậu thực sự không có việc gì làm thì đi gọi điện thoại, viết thư đi, xem ngoại tỉnh còn xưởng may hay xưởng chăn ga nào cần lụa không. Cho dù là mấy cái xưởng nhỏ xíu ở xó xỉnh nào đó chỉ có vài chục người làm quạt lụa thì cũng hỏi thử xem sao." Người đàn ông trung niên trong văn phòng lên tiếng.
"Dạ vâng." Lưu Hải vội vã chuồn lẹ.
"Cung Lương, đừng nghe Tiểu Lưu nói linh tinh, cái cậu này ăn nói chăng biết giữ mồm giữ miệng gì cả. Tháng trước cháu vừa chốt được một đơn ở Quảng Lăng, tháng sau chắc chắn sẽ có tiền thưởng. Nếu sau này bố cháu phải uổng thuốc Đông y thì chú có quen một ông bác sĩ già, hôm nào chú dẫn cháu qua đó, nhờ ông ấy đến tận nhà khám cho bố cháu xem sao." Người đàn ông trưng niên nói.
"Cháu cũng đã bốc thuốc về rồi, trong phòng có chú là được, cháu về chăm sóc bố đi, một mình mẹ cháu cũng không xoay xở nổi đâu."
Cung Lương thẫn thờ đứng dậy, gật đầu hơi đờ đẫn, nói một tiếng cảm ơn rồi vật vờ bước đi.
Đúng thật là vật vờ bước đi.
Rõ ràng cả người Cung Lương đang rất mất tập trung, hồn như lìa khỏi xác, gần như viết rõ mấy chữ "Tôi đang có tâm sự, dạo này tôi sống rất đau khổ" lên mặt. Đi đường cũng không thẳng nổi, có thể thấy được hắn thực sự đã bị đả kích rất lớn.
Cưng Lương rời khỏi xưởng dệt lụa, men theo con đường đi về nhà.
Giờ này trên đường không có mấy ai, chỉ có vài đứa trẻ rõ ràng là chưa đến tuổi đi học đang nô đùa bên đường, thỉnh thoảng mới thấy mấy người phụ nữ trung niên ôm đồ vội vã lướt qua.
Tần Hoài biết xưởng dệt lụa và xưởng dệt bông đều ở gần Hoàng Kí, nhưng nếu chỉ nhìn mấy căn nhà trệt và đường phố xung quanh thì hoàn toàn không nhận ra cụ thể là ở đâu. Mấy chục năm trôi qua thay đổi quá nhiều, hắn chỉ có thể đi theo sau Cung Lương, nhìn hắn thất tha thất thểu xách túi thuốc đi loanh quanh trên phố.
Bất tri bất giác, Cung Lương đã đi tới con phố có Hoàng Kí.
Tần Hoài không biết đường phố ở đây, nhưng hắn nhận ra tiệm cơm quốc doanh, cùng với Trịnh Đạt đang ngồi xổm ở cửa tiệm rõ ràng là không có việc gì làm, cũng chẳng biết là đang đợi ai.
Trịnh Đạt lúc còn trẻ có vài nét giống Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài cảm thấy đại khái là hắn đã biết Trịnh Tư Nguyên lúc 40, 50 tuổi trông sẽ như thế nào rồi.
"Cung Lương!" Nhìn thấy Cung Lương, mắt Trịnh Đạt sáng rực lên, gần như nhảy cẫng lên chạy về phía hắn.
Cung Lương bị gọi giật lại, đợi đến khi hắn hoàn hồn thì Trịnh Đạt đã chạy đến ngay trước mặt, rõ ràng là hắn bị giật mình một phen.
"Sao thế?" Cung Lương hỏi.
"Dạo này sao cậu cứ lơ đễnh thế, cẩn thận đi đường bị xe đạp đụng đấy." Trịnh Đạt nói.
"Không đâu." Cung Lương nhạt nhẽo đáp.
"Nói cho cậu nghe một tin tốt, tớ được lên chính thức rồi! Bây giờ là nhân viên chính thức của tiệm cơm quốc doanh, hôm nay vừa mới phát lương, còn có cả phiếu đường và phiếu thịt, tớ cũng có thể mua món mặn với giá rẻ rồi!" Trịnh Đạt hớn hở nói.
"Ồ." Cung Lương nhạt nhẽo đáp, "Chúc mừng nhé."
Trịnh Đạt tặc lưỡi: "Lời chúc mừng của cậu nghe chẳng thật lòng chút nào, thôi bỏ đi, dạo này nhà cậu nhiều chuyện như vậy, tha thứ cho cậu đấy."
Cung Lương nặn ra một nụ cười khổ, chuẩn bị đi tiếp thì bị Trịnh Đạt kéo lại.
"Tớ còn phải về sắc thuốc cho bố nữa, nếu cậu muốn kể quá trình lên chính thức đặc sắc của cậu như thế nào thì ^* ` ~ ^ „ ⁄ ~ r+ tối qua nhà tớ kể được không?" Cung Lương bất đắc đĩ nói.
"Tớ là loại người đó sao? Cậu tưởng tớ là sư ca của tớ chắc, lên chính thức mà kể lể ròng rã ba ngày, hận không thể rêu rao cho từng người ở xưởng dệt lụa với xưởng dệt bông đều biết."
"Tớ có cái này cho cậu." Trịnh Đạt lấy từ trong ngực ra một hộp cơm bằng nhôm và một cái túi vải nhỏ.
Lúc này Tần Hoài mới nhận ra, thì ra Trịnh Đạt nãy giờ ngồi xổm ở cửa tiệm cơm quốc doanh, khoanh hai tay trước ngực, không phải vì tư thế đó dễ ngồi, mà là để giữ chặt hộp cơm giấu trong ngực.
"Hôm nay có món mặn, tiểu tử cậu may mắn đấy, thịt kho trứng cút do đích thân sư phụ tớ nấu, phiếu thịt vừa phát là đắp vào luôn. Tớ ăn một nửa, giành một nửa từ bát sư huynh tớ, gom lại thành một phần cho cậu."
Cung Lương ngẩn người.
"Bác sĩ chẳng phải bảo bố cậu cần bổ sung dinh dưỡng sao? Cái này tuyệt đối đủ chất!"
"Nhưng bác sĩ bảo bố tớ bây giờ không thể ăn đồ nhiều dầu mỡ hay mặn quá, hơn nữa bố tớ hiện tại bị liệt nửa người không thể tự sinh hoạt, trong thời gian ngắn chắc chắn không ăn được thịt đâu." Cung Lương yếu ớt đáp.
Trịnh Đạt: "... Vậy thì để mẹ cậu bồi bổ, tớ khó khăn lắm mới để dành được đấy. Nãy giờ ngồi xổm ở cửa tiệm chờ cậu tan làm mà có dám vào đâu, tớ sợ ngồi xuống một cái là ăn sạch thịt luôn."
Cung Lương mỉm cười, nhận lấy hộp cơm, chỉ vào cái túi vải hỏi: "Đây là gì thế?"
Trịnh Đạt đắc ý hé ra một chút, để lộ một góc, bên trong là tiền.
"Lương tháng này của tớ đấy, ngoài 10 đồng đưa mẹ, tớ giữ lại 5 đồng, còn bao nhiêu cho cậu mượn tất."
"Tối về tớ sẽ trấn lột nốt phần của sư ca tớ, bắt anh ấy cho cậu mượn luôn."
"Thuốc của bố cậu không thể ngừng được, nếu bây giờ cắt thuốc thì bác ấy sẽ liệt cả đời đấy."
LVQ8371