"Chỉ có thể giao lưu một tháng, lúc Tết Tri Vị Cư bận rộn nên người bắt buộc phải về sao. Cái lão họ Tô nhà ông cũng quá không nể mặt tôi rồi, dịp Tết thì chỗ nào chẳng bận chứ, tôi đã tình nguyện đốc lòng truyền dạy mà ông lại chỉ cho giao lưu có một tháng.”
"Cái gì, tôi không biết dạy người á?"
"Lão họ Tô kia ông đừng có ngậm máu phun người nhé, ông đừng tưởng đệ tử của ông nhiều thì ngon, đệ tử nhiều thì có ích lợi gì chứ?"
"Ông ra ngoài hỏi thăm thử xem, Giải Hoàng Thiêu Mạch của Tiểu Tần có phải do tôi dạy không? Con trai tôi Trịnh Tư Nguyên có phải do tôi đào tạo ra không, có tôi chỉ đạo cho đầu bếp của Tri Vị Cư các ông thì cứ lén lút mà ăn mừng đi, còn ở đó mà kén cá chọn canh."
"Đừng tưởng tôi không biết, tháng trước ông chắc chắn đã cải trang đến Hoàng Kí ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch rồi."
"Được được được, không nói nhảm với ông nữa, tôi bảo An Nghiêu đi đón người đây, chỗ ở tôi đều sắp xếp xong xuôi cả rồi, ngay đối diện Hoàng Kí đi làm cho tiện."
Ngoại viện của Tri Vị Cư đến rồi!
Cuộc điện thoại của Trịnh Đạt đã làm phấn chấn tinh thần của tất cả mọi người trong bếp sau Hoàng Kí.
Mọi người về cơ bản đều biết chuyện Trịnh Đạt tìm đại sư phụ Tri Vị Cư mượn người, nhưng Trịnh Đạt vẫn luôn không nói gì, liên tiếp mấy ngày cũng chẳng thấy ai tới, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên không hỏi nên mọi người cũng chẳng ai dám hỏi.
Hoàng Kí và Tri Vị Cư thực sự không hề thân quen.
Hoàng Kí là một nhà hàng bếp món mặn truyền thống chính hiệu, trước khi Tần Hoài đến thì chăng dính đáng chút nào đến bạch án. Bình thường trên thực đơn đừng nói là Điểm Tâm, ngay cả Bánh Bao Cắt Lát cũng không có.
Ngày thường các hội giao lưu đều do Hoàng An Nghiêu tham gia, hắn đi dự hội giao lưu xong, ngoại trừ việc về báo cho mọi người biết Điểm Tâm ở hội giao lưu do Tri Vị Cư tổ chức rất ngon ra, thì chẳng nói được thông tin gì hữu ích, thuần túy chỉ đi cho đủ đội hình.
Đến tận bây giờ, Hoàng An Nghiêu vẫn chưa có WeChat của ông chủ Tri Vị Cư, chỉ nằm chung một nhóm chat với ông chủ Tri Vị Cư mà thôi.
Thế nên liên tiếp mấy ngày chuyện ngoại viện không có tin tức gì, mọi người đều mặc định là kèo này toang rồi, tất cả đều ngậm miệng không nhắc tới.
Nào ngờ chẳng những không toang, Trịnh Đạt còn chốt được một vố lớn, tóm thẳng về 6 người!
Đây chính là 6 lính chính quy đấy!
Với mức độ cạnh tranh khốc liệt của Tri Vị Cư, đám người Hoàng Kí không dám tưởng tượng sau khi 6 người này đến, mọi người sẽ được nhàn nhã đến mức nào.
Mấy ngày nay Vương Tuấn suýt thì hoài nghi bản thân thật ra là một đầu bếp bạch án.
Trịnh Đạt túm Hoàng An Nghiêu cùng đi đón người, hai người vừa đi khuất, bếp sau Hoàng Kí liền náo nhiệt hẳn lên. Đổng Sĩ ỷ mình là đệ tử chân truyền, tuổi nhỏ miệng ngọt lại gan dạ không sợ chết, liền chạy tót đến trước mặt Hoàng Thắng Lợi hỏi thẳng:
"Sư phụ, sư thúc Trịnh mượn được 6 vị nào từ Tri Vị Cư thế ạ?"
"Thầy làm sao mà biết được, con ăn xong mì chưa? Ăn xong rồi thì đi làm việc đi, hai ngày nay khách đông nên buổi sáng chuẩn bị nhiều thức ăn một chút, không thấy đại sư huynh của con phải hầm thêm một nồi nước dùng so với bình thường sao?" Hoàng Thắng Lợi không trả lời, cười cười đuổi Đổng Sĩ đi, sau đó liền nhìn thấy người thứ hai chạy đến trước mặt ông hỏi thăng.
Xét theo một khía cạnh nào đó, việc Tần Hoài và Đổng Sĩ có quan hệ tốt như vậy cũng không phải là không có lý do.
"Hoàng sư phụ, Trịnh sư phụ và các sư phụ bên Tri Vị Cư có quan hệ rất tốt sao?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Bình thường." Hoàng Thắng Lợi trả lời rất khách quan, đám nhân viên Hoàng Kí bên cạnh trông có vẻ đang ăn Hoành Thánh, ăn mì hay chuẩn bị thức ăn, thực chất đều đang lén lút vểnh tai lên, chuẩn bị nghe hóng hớt.
"Trịnh sư phụ của cậu tay nghề thì không tệ, nhưng mấy năm trước tâm trí chẳng đặt vào Điểm Tâm, chỉ lo mở rộng kinh doanh kiếm tiền. Thật ra đây cũng là chuyện thường tình, nhưng Tri Vị Cư có rất nhiều lão sư phụ lớn tuổi, tính tình lại khá cổ hủ, nên không thích tác phong của Trịnh Đạt."
"Trong số các lão sư phụ của Tri Vị Cư, người có quan hệ tốt với ông ấy chắc chỉ có sư phụ Đàm Văn Nham. Đàm sư phụ tương đối bao dung hơn, cảm thấy những gì Trịnh Đạt làm cũng không tính là đi ngược lại đạo lý."
"Ít nhất ông ấy đang làm nghề kinh doanh Điểm Tâm, hơn nữa Điểm Tâm bán ra cũng rất ngon, không bị coi là chà đạp tay nghề của chính mình."
"Sư phụ Đàm Văn Nham?" Tần Hoài lục lọi trong đầu một hồi, vô cùng chắc chắn mình chưa từng nhìn thấy cái tên này trên Danh Trù Lục.
Hai ngày trước, sau khi tan làm, Tần Hoài đã về nhà nghiên cứu kỹ Danh Trù Lục. Không nói là có thể nhớ hết từng vị đầu bếp món Trung trong đó, nhưng ít nhất những người lọt top 70 hắn đều có ấn tượng.
Đại sư phụ của Tri Vị Cư không thể nào nằm ngoài top 70 được.
"Đàm sư phụ tuổi tác đã cao, sức khỏe cũng không được tốt, hai năm trước vì bệnh nên đã qua đời rồi." Hoàng Thắng Lợi khẽ nói.
Tần Hoài lập tức hiểu ra, không hỏi nữa.
Nhưng Hoàng Thắng Lợi biết Tần Hoài muốn hỏi điều gì, bèn nói tiếp: "Trịnh sư phụ của cậu mặc dù có quan hệ bình thường với các đại sư phụ của Tri Vị Cư, nhưng lại có quan hệ rất tốt với ông chủ của Tri Vị Cư."
"Ông chủ Tô Danh của Tri Vị Cư cũng là sư phụ Điểm Tâm bạch án, tay nghề không bằng mấy vị đại sư phụ trong Tri Vị Cư nhưng lại nhận không ít đồ đệ, trình độ truyền nghề cũng rất khá."
LVQ8371