"Hoàng Kí trước khi lên ẤTri Vị) thì không hề quy định thời gian mở cửa." Trịnh Tư Nguyên đột nhiên bắt đầu kể chuyện, "Khi đó sư bá ỷ vào việc còn trẻ sức khỏe tốt, cảm thấy khách khứa lặn lội đường xa đến một chuyển chăng để dàng gì, sẵn sàng đến Hoàng Kí ăn cơm chính là nể mặt Hoàng Kí, nên có muộn đến mấy cũng phải tiếp đãi."
"Sau đó Hoàng Kí lên 《Tri Vị》."
"Sư bá kiên trì được một tuần, thật sự là trụ không nổi nữa nên đành sửa lại thời gian mở cửa, lúc này mới thoát khỏi cảnh phải vào bệnh viện vì làm việc quá sức."
"Trong một tuần đó, Hoàng Kí mỗi ngày mới năm, sáu giờ sáng đã có khách xếp hàng chờ mở cửa ở bên ngoài, mãi cho đến hai, ba giờ sáng hôm sau vẫn còn khách đứng xếp hàng. Cho dù trong bếp đã hết sạch nguyên liệu, chỉ còn lại hai bó rau xanh, khách hàng cũng sẵn lòng ăn một đĩa rau xanh rồi mới đi."
"Đây chính là sức ảnh hưởng của Hứa Thành."
"Trong thời đại thông tin liên lạc chưa phát triển, báo giấy lên ngôi, sức ảnh hưởng của Hứa Thành lớn đến mức vượt quá sức tưởng tượng của cậu đấy."
"Chỉ cần một bài bình luận ẩm thực, vài câu khen ngợi, fan của ông ấy sẽ không ngại đường xá xa xôi, cho dù phải ngồi máy bay vượt đại dương cũng lặn lội ngàn dặm tìm đến, chỉ vì muốn thưởng thức một món ăn từng được Hứa Thành khen ngợi."
Tần Hoài nghe Trịnh Tư Nguyên nói như vậy, trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy hơi kinh ngạc.
Biết nói thế nào nhỉ, hắn biết Hứa Thành rất đỉnh, nhưng không ngờ lại đỉnh đến mức này.
Cùng một lời nói nhưng thốt ra từ miệng Hoàng An Nghiêu, từ miệng Đổng Sĩ, hay từ miệng Trịnh Tư Nguyên thì mang lại hiệu quả hoàn toàn khác nhau.
Hoàng An Nghiêu mang bộ lọc của fan hâm mộ, Đổng Sĩ là trùm hóng Bát Quái, còn Trịnh Tư Nguyên lại là lời bảo chứng vàng mười.
"Vậy hôm qua anh không cho Hứa Thành nếm thử tay nghề của mình chẳng phải là chịu thiệt thòi sao?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài cảm thấy tay nghề tổng thể của Trịnh Tư Nguyên vẫn nhỉnh hơn hắn.
Trịnh Tư Nguyên xuất thân từ trường lớp bài bản, phát triển toàn diện, đích thị là một Lục Biên Hình Chiến Sĩ.
Dạo gần đây Tần Hoài đang tiến bộ với tốc độ chóng mặt, Trịnh Tư Nguyên thực ra cũng nâng cao trình độ không kém, khoan nói đến những món khác, chỉ riêng Sô Sa Hoành Thánh và Phao Hoành Thánh, sự tiến bộ đã vô cùng rõ rệt.
Nếu Trịnh Tư Nguyên không cố chấp với Đại Phiên Chước, dành thời gian tập xóc chảo vào buổi chiều để luyện bạch án, thì sự tiến bộ có lẽ sẽ còn ấn tượng hơn nữa.
"Hai năm trước Hứa Thành đã nếm thử tay nghề của tôi rồi." Trịnh Tư Nguyên đáp.
"Anh từng lên 《Tri Vị》 sao? Ấn phẩm kỳ nào thế? Tôi phải mua về sưu tầm mới được!" Mắt Tần Hoài sáng rực lên.
Trịnh Tư Nguyên lắc đầu: "Chưa từng lên, lúc đó tôi chỉ muốn bán Điểm Tâm ở cổng khu dân cư, không muốn nổi tiếng cũng chẳng muốn lên 《Tri Vị》, cho nên đã khéo léo từ chối cuộc phỏng vấn của Hứa Thành."
"Vậy bây giờ anh tính sao?"
"Vẫn không muốn, hiện tại thắt lưng của sư bá cũng đã đỡ nhiều rồi, chắc khoảng nửa tháng nữa sẽ chính thức đi làm lại. Dịp Tết Hoàng Kí không thể thiếu sư phụ Điểm Tâm, tôi dự định sẽ ở lại giúp đỡ cho đến qua rằm tháng Giêng, sau đó sẽ quay về tiệm bánh tiếp tục bán bánh ngọt.”
"Tôi cảm thấy tay nghề của mình vẫn chưa đủ tốt." Trịnh Tư Nguyên nói tiếp, "Có lẽ đợi đến một ngày nào đó tôi cảm thấy tay nghề đã đủ lông đủ cánh, lại tình cờ có một nhà hàng quy mô kha khá ngỏ ý mời tôi qua làm đại sư phụ gánh vác một phương, lúc đó tôi sẽ rời tiệm bánh ngọt để đổi chỗ làm."
Tần Hoài vừa nhào bột vừa tặc lưỡi: "Chuyện này e là hơi khó đấy, trước đây tôi từng nghe Hoàng An Nghiêu kể, hiện tại các nhà hàng nổi tiếng chuyên về bạch án trong nước chỉ có mỗi Tri Vị Cư. Hôm qua tôi có nghiên cứu qua bảng xếp hạng của Danh Trù Lục, đại sư phụ của Tri Vị Cư xếp hạng 41, người thấp nhất cũng hạng 97, nếu anh muốn đến Tri Vị Cư làm đại sư phụ thì phải đứng thứ 40 trong danh sách siêu đầu bếp mới được."
Ai cũng biết, lần duy nhất Trịnh Đạt lọt vào Danh Trù Lục là xếp hạng 53, sau đó vì bất mãn thứ hạng quá thấp nên ông đã tức giận từ chối tham gia xếp hạng luôn.
Mà tay nghề của Trịnh Đạt tuyệt đối nhỉnh hơn hẳn Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Đạt mà cũng chỉ xếp được hạng 53, Trịnh Tư Nguyên muốn leo lên hạng 40 sao...
Trừ phi anh ta cũng có một cái hệ thống giúp buff sức mạnh hay gì đó, thì may ra còn có khả năng.
"Đây chỉ là dự tính cho tương lai thôi." Trịnh Tư Nguyên nói, tay vẫn tiếp tục gói Hoành Thánh.
Gói thêm một lúc, Trịnh Tư Nguyên mới chậm chạp nhận ra, chẳng phải ban nãy hai người đang bàn chuyện của Tần Hoài sao?
Sao tự dưng lại lái sang chuyện của mình rồi?
"Sáng nay sau khi bố tôi đọc được bài Weibo của Hứa Thành, ông đã gọi điện liên lạc với vài vị sư phụ quen biết ở Tri Vị Cư, giúp cậu mượn tạm mấy phụ bếp từ bên đó qua." Trịnh Tư Nguyên kéo câu chuyện quay lại chủ đề chính.
"Phụ bếp á?" Tần Hoài giật mình, "Tri Vị Cư mà cũng cho mượn phụ bếp sao?"
Nghiệp vụ kinh doanh của Tri Vị Cư đa dạng đến thế cơ à?
Đây đúng là cái nôi nuôi dưỡng các tài năng bạch án mà.
"Thời kỳ đặc thù, phải dùng biện pháp đặc thù." Trịnh Tư Nguyên thản nhiên đáp, "Bố tôi sợ cậu... mấy ngày tới sẽ mệt ngất ngư mất."
"Hơn nữa cũng không thể coi là mượn phụ bếp được, nói chính xác hơn thì là qua giao lưu học hỏi."
Vài ngày tới cùng lắm chỉ là mệt sơ sơ, phải đợi đến lúc 《Tri Vị》 phát hành thì mới gọi là mệt bở hơi tai.
Điểm Tâm của Hoàng Kí lại bán không giới hạn số lượng, Trịnh Đạt sợ Hoàng Kí sẽ vắt kiệt sức lực cậu đồ đệ cưng tương lai của ông.
LVQ8371