"Tần sư phụ, Hoàng sư phụ bảo em nhắn với anh, bộ đao của anh được đặt ở kệ thứ hai hàng thứ ba trong kho rồi ạ."
"À ừ."
Giọng nói đầy vui sướng của Cung Bảo Châu át cả tiếng xèo xèo của đĩa Hưởng Du Thiện Hồ: "Oa, bố ơi, hôm nay bố xin được nhiều món thế cơ à! Có phải chú Hoàng đặc biệt thích bộ dao kia không bố? Hay là nhà mình mua thêm hai bộ nữa đi!"
Cung Lương chẳng còn tâm trí đâu mà ngẫm nghĩ lại lời con gái nói, bởi vì ngay lúc Cung Bảo Châu lên tiếng, Tần Hoài cũng đã mở lời.
"Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Thang Đoàn đúng không ạ? Cháu biết rồi, Cung tiên sinh cứ yên tâm, ngày mai cháu sẽ bắt đầu học, nhất định sẽ làm ra món ăn khiến chú hài lòng. Có điều phải làm phiền chú khi nào rảnh thì nếm thử giúp cháu, rồi chỉ cho cháu biết còn thiếu sót chỗ nào nhé."
"Lần trước nếu không nhờ chú giúp cháu nếm thử Giải Hoàng Thiêu Mạch, thì cháu cũng không thể tiến bộ nhanh như vậy. Sau này chú có muốn ăn món Điểm Tâm nào thì cứ nói với cháu bất cứ lúc nào nhé. Có chú giúp nếm thử Điểm Tâm, nhiều khi cháu còn có cảm giác như mình được mời thêm một giáo viên phụ đạo đứng ngay bên cạnh chỉ bảo cho mình vậy.”
Cung Lương thực sự cảm động rồi.
Một vị sư phụ bạch án chân thành đến thế, Cung Lương cảm thấy có đôi khi mình thực sự không nỡ lừa gạt thêm nữa.
Mặc dù đôi lúc Cung Lương cảm thấy Tần Hoài cũng đang diễn, nhưng ông ấy có thể nhìn ra, hắn là thật tâm thật ý muốn làm Điểm Tâm cho mình.
Lát nữa ông sẽ về tìm hết mấy hộp trà quý cất kỹ không nỡ cho Hoàng Thắng Lợi uống, buổi tối đem qua cho Tiểu Tần sư phụ.
Tặng hết!
Đưa mèo đến bệnh viện thú y cấp cứu, bác sĩ bảo tình hình vẫn ổn, không phải bị bí tiểu, kê đơn thuốc, dặn dò cho uống nhiều nước rồi tôi xách mèo về nhà.
Vừa về đến nhà, lại phát hiện một vị "tổ tông" khác trong nhà nhân cơ hội ăn luôn phần hạt của cả hai đứa, no đến mức nôn thốc nôn tháo, quanh bát ăn vương vãi khắp nơi.
(Hai con mèo đang ăn dở thì phải đi cấp cứu)
Tôi vừa nhờ mẹ đè một vị "tổ tông" ra cho uống nước mớm thuốc, vừa lau nhà, tiện tay đập cho vị "tổ tông" kia một trận.
Giải quyết xong xuôi mọi việc, tôi lại lấy hạt đặc trị ra đút cho vị "tổ tông” chưa được ăn kia.
Nó không chịu ăn trong bát, cứ nằng nặc đòi ăn chỗ hạt vương vãi trên sàn mà con kia ăn thừa.
Con kia rõ ràng đã ăn tận hai phần hạt đến mức nôn ra rồi, thế mà vẫn muốn ăn vụng trong bát.
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, thầm cảm thán trong lòng, đúng là một ngày đặc sắc mà.
Một bữa cơm ăn xong, Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu suýt chút nữa biến thành nhân viên phục vụ của Haidilao, điên cuồng rót nước cho Tần Hoài. Hắn gắp đồ ăn chưa được hai đũa, đã uống một bụng nước trà miễn phí của Hoàng Kí.
Tần Hoài ăn đến cuối cũng bắt đầu hoài nghỉ đây có phải là mưu kế của hai mẹ con này hay không, dùng cách này để khiến hắn ăn ít đi một chút.
Hoàng Thắng Lợi làm trọn vẹn 8 món, khẩu phần cũng không hề nhỏ, bàn của Tần Hoài chỉ có 6 người đương nhiên là ăn không hết.
Tuân theo nguyên tắc tuyệt đối không lãng phí, người nhà họ Cung nhiệt tình đóng gói cẩn thận, ngay cả nước canh cũng không buông tha. Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu vì giành quyền sở hữu món Đại Chử Can Ti mà suýt chút nữa hai mẹ con trở mặt thành thù.
Cung Lương ăn cơm xong liền đi đến bếp sau bàn bạc chi tiết về mâm Tam Đầu Yến ngày mai với Hoàng Thắng Lợi. Tiểu Lưu định vào can ngăn, kết quả không may bị cuốn luôn vào cuộc chiến chia đồ ăn của gia đình ông chủ. Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu bắt hắn đứng ra phân xử công bằng, chia đều phần Đại Chử Can Ti. Hắn bối rối muốn tìm thiếu gia đến cứu giá, nhưng lại phát hiện thiếu gia Cung Lập Nghiệp đã sớm lấy cớ đi thanh toán rồi chuồn mất dạng, đành phải cắn răng chia đồ ăn.
Hắn xem xong màn kịch đặc sắc này thì lặng lẽ rời đi, chuẩn bị quay lại bếp hóng chuyện một lát rồi bắt đầu luyện canh lửa.
Kết quả mới đi được nửa đường đã bị Cung Lập Nghiệp bất thình lình chặn lại.
"Tần... Tần sư phụ." Cung Lập Nghiệp hơi ngượng ngùng, lén lút dúi cho Tần Hoài một hộp trà nhỏ: "Tôi vừa nghe bố nói dạo này cậu bắt đầu uống trà, đây là loại trà ngon tôi tìm được dạo trước. Nếu cậu thích uống, chỗ tôi vẫn còn, hôm nào tôi mang qua cho cậu."
Tần Hoài nhận lấy hộp trà, nhìn Cung Lập Nghiệp chờ hắn nói tiếp.
Tần Hoài và Cung Lập Nghiệp cơ bản là không tiếp xúc gì, mới chỉ gặp nhau hai lần. Việc tặng quà vốn là của Cung Lương, bây giờ hắn lại giành mất phần việc của bố mình, chắc chắn là có chuyện muốn nói.
"Tôi còn một chuyện mạo muội muốn nhờ."
"Cậu có biết làm Bạch Đường Cao không? Hồi nhỏ tôi rất hay ăn Bạch Đường Cao do một bà cụ bày sạp bán trước cổng trường, nhưng lớn lên thì không bao giờ tìm lại được hương vị đó nữa. Tôi biết tay nghề của cậu rất giỏi, cho nên muốn nhờ cậu...
Không có âm báo của trò chơi vang lên.
Điều này chứng tỏ Cung Lập Nghiệp khả năng cao là một người bình thường thuần túy một trăm phần trăm.
"Bạch Đường Cao à, tôi biết làm. Kết bạn WeChat đi, khi nào anh rảnh qua đây thì nhắn cho tôi một tiếng, tôi sẽ làm sẵn chờ anh." Tần Hoài sảng khoái đồng ý.
Cung Lập Nghiệp không nhắc thì Tần Hoài cũng quên mất, hắn còn biết làm loại bánh ngọt dân dã quen thuộc này.
Hồi còn nhỏ xíu, Tần Lạc rất thích ăn mấy loại bánh đơn giản như Bạch Đường Cao. Sau này lớn lên, con bé bắt đầu mê mẩn phim cung đấu, thế là Bạch Đường Cao bị tống luôn vào lãnh cung. Đã nhiều năm rồi Tần Hoài chưa làm lại món này.
Vừa hay có thể mang ra luyện tập một chút.
LVQ8371