"Xong rồi à? Mới được bao lâu đâu? Ồ, cũng gần hai tiếng rồi đấy, sư huynh này, hồi trước Hứa Thành phỏng vấn ông mất bao lâu thế? Tôi nhớ là cả một buổi chiều cơ mà, thế này thì thiên vị quá rồi!" Trịnh Đạt bắt đầu tính toán thời gian.
"Phỏng vấn vẫn chưa xong đâu ạ." Tần Hoài nói, "Tôi đang định đi tìm hai vị đây, Trịnh sư phụ ngài cũng đến thật là tốt quá, vừa rồi tôi còn lo ở trong đó không tiện gọi điện thì ngài không tới kịp."
"Người tiếp theo Hứa tiên sinh muốn phỏng vấn là hai vị đấy, mau vào đi ạ." Tần Hoài ngại không dám nói thật là Hứa Thành chỉ muốn phỏng vấn mỗi Hoàng Thắng Lợi, còn Trịnh Đạt là do hắn tiện tay nhét thêm vào.
Mặc kệ, đằng nào cũng đến rồi, nhét vào cùng luôn.
Trịnh Đạt & Hoàng Thắng Lợi: ?
"Tôi đã bàn bạc với Hứa tiên sinh rồi, trọng điểm của bài bình luận ẩm thực này không phải là tôi, mà là Hoàng
"Hơn nữa còn là trang bìa của ấn phẩm đầu năm sang năm đấy!"
Hoàng Thắng Lợi: !
Hoàng Thắng Lợi cảm thấy cái lưng của mình đã hoàn toàn khỏi hẳn rồi, không còn bất cứ vấn đề gì nữa, ông bật thẳng dậy, hùng dũng oai vệ bước sang căn phòng đối diện.
Trịnh Đạt - người đang có dự cảm mình là kẻ được nhét kèm vào: ...
Trịnh Đạt bám sát theo sau.
Mặc kệ có bị nhét kèm hay không, đây chính là trang bìa của ấn phẩm đầu năm đấy, đến lúc đó chắc chắn phải mang ra mộ đốt cho sư phụ xem mới được.
Một bài báo quan trọng như vậy, sao có thể chỉ có một mình Hoàng Thắng Lợi lên hình được!
Hắn mới là đầu bếp bạch án do đích thân sư phụ đào tạo ra cơ mà!
Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt, hai người vốn dĩ đang ngồi trong phòng bao đối diện hóng hớt, cứ như vậy bị xách vào phỏng vấn.
Tần Hoài cũng không nhàn rỗi, vốn dĩ hắn định vào bếp xem còn bữa ăn nhân viên nào không, nhưng trước khi ăn hắn phải gửi tin nhắn cho Trần Công để xin lỗi một tiếng.
Cốt truyện đã phát triển đến nước này rồi, có ai còn nhớ rõ kế hoạch ban đầu hôm nay của Tần Hoài là mời Trần Công đến thử món không?
Hôm nay Tần Hoài thậm chí còn chưa hề chạm mặt Trần Công.
Tần Hoài bắt đầu soạn tin nhắn.
Tần Hoài: Trần trợ lý, thật sự rất ngại quá, hôm nay gặp phải nhiều tình huống đột xuất. Vốn dĩ tôi nên đợi sau khi anh ăn xong để trao đổi về những món Điểm Tâm mà anh đã thưởng thức, kết quả bây giờ đến mặt anh tôi cũng chưa gặp được. Trưa nay anh ăn có vừa miệng không? Có món Điểm Tâm nào anh đặc biệt thích không? Khoảng khi nào anh đi Hàng Châu, trưa mai anh còn thời gian ghé qua ăn một bữa nữa không?
Trần Công không trả lời tin nhắn.
Nhưng cánh cửa phòng bao 777 bên cạnh lại mở ra.
Trần Công mặc âu phục chỉnh tề bước ra từ phòng 777, cười nói: "Tần sư phụ, tôi biết cậu đang bận nên vẫn luôn đợi trong phòng. Vừa nãy nghe thấy cậu nói chuyện bên ngoài, đoán là cậu đang có việc chính sự nên tôi không ra làm phiền, nếu bây giờ cậu rảnh thì chúng ta có thể trò chuyện một lát."
Tần Hoài hơi muốn vò đầu, nhưng hắn vẫn kiềm chế lại, đi theo Trần Công vào trong phòng bao, liền phát hiện Âu Dương thế mà cũng ở trong này.
Thậm chí Âu Dương còn đang ngồi bên bàn ăn, trước mặt đặt một bát Trà Trần Bì.
Chăng nhẽ người anh em này ngồi ăn từ trưa đến tận bây giờ sao?
Âu Dương trao cho Tần Hoài một ánh mắt mang ẩn ý kiểu "cậu cứ yên tâm, những gì cần chém gió tớ đã chém giúp cậu xong hết rồi".
Tần Hoài cẩn thận ngồi xuống, Trần Công liền chuyển sang chế độ làm việc, nụ cười cũng mang đậm chất xã giao thương mại.
"Tần sư phụ, tình hình của cậu và mức giá đi nấu tiệc bên ngoài, bạn của cậu vừa nãy đều đã bàn bạc với tôi rồi."
Tần Hoài: ...Giá nấu tiệc bên ngoài gì cơ?
Hắn từng đi nấu tiệc bên ngoài bao giờ à?
Nếu coi việc đến Hoàng Kí là nấu tiệc bên ngoài, thì cũng đâu đến lượt Âu Dương báo giá cho Trần Công, trên thực đơn đều đã niêm yết giá rõ ràng rồi mà.
"Trước đây cậu từng làm riêng một lô Diện Quả Nhi cao cấp cho công ty bất động sản của Trần Anh Tuấn tiên sinh, đơn giá là 288 tệ một chiếc." Trần Công nói.
"Đây là mức giá ưu nghị dành cho người quen trong vùng, Hàn tổng của chúng tôi muốn mời cậu đến thành phố A, là đi ngoại tỉnh, nên giá cả chắc chắn phải tăng lên, quy luật thị trường này tôi rất hiểu."
"Sau đó vừa rồi ở ngoài cửa tôi cũng có nghe lỏm được vài câu tán gẫu của nhân viên phục vụ, là Hứa Thành tiên sinh tới đây đúng không?"
"Anh biết Hứa Thành sao?” Tần Hoài hơi kinh ngạc.
Hắn cũng mới biết Hứa Thành là ai dạo gần đây thôi, Trần Công chẳng qua chỉ là trợ lý tổng giám đốc của một công ty niêm yết, hơn nữa còn là trợ lý sinh hoạt, về mặt lý thuyết thì anh ta sẽ không quan tâm đến một nhà bình luận ẩm thực.
Lẽ nào Trần Công là fan hâm mộ của Hứa Thành?
Dưới vỏ bọc cuồng công việc của anh ta lại ẩn chứa niềm đam mê mãnh liệt với ẩm thực sao?
"Đương nhiên rồi, Hứa tổng là bạn của Hàn tổng chúng tôi." Trần Công gật đầu, "Hàn tổng của chúng tôi biết đến cậu chính là qua lời kể của Hứa tổng, thật không giấu gì cậu, trước khi tìm đến cậu, Hàn tổng của chúng tôi cũng đã liên hệ với người phụ trách của vài nhà hàng nổi tiếng, hỏi xem Bếp Trưởng của họ có thể đi nấu tiệc bên ngoài không."
"Hàn tổng của chúng tôi ở thành phố A, tiệc sinh nhật đương nhiên cũng phải tổ chức ở thành phố A. Ở đó lại không có nhà hàng nào quá nổi danh, nên chỉ có thể mời sư phụ từ nơi khác đến nấu tiệc. "
"Chỉ có Bát Bảo Trai ở Bắc Bình là nhận lời mời, còn các nhà hàng khác đều uyển chuyển từ chối."
LVQ8371