Là cái mùi bánh bao mà bất kể mùa hè nóng bức hay mùa đông giá rét, đầm mưa đãi gió, thậm chí là ngày bão bùng, chỉ cần Tiệm Ăn Sáng Tần Gia mở cửa thì mọi người đều sẵn lòng xếp hàng chờ đợi!
Là cái mùi bánh bao mà chỉ cần ngửi thấy hương thơm, nước bọt sẽ tự động ứa ra, não bộ sẽ tự động vẽ ra viễn cảnh, bánh bao còn chưa kịp cầm trên tay mà đã có cảm giác như đang thưởng thức trong miệng rồi!
Đáng tiếc, cái cảm giác này chỉ có những cư dân quanh Tiệm Ăn Sáng Tần Gia mới hiểu được, khách khứa của Vân Trung Thực Đường thì xác định là sẽ không bao giờ hiểu.
Bởi vì bánh bao do Tần Hoài và Tần Tòng Văn bán ở Vân Trung Thực Đường vốn dĩ không cùng một mức giá, họ bán tách riêng ra.
Khi mọi người mua bánh, căn bản không thể trải nghiệm được niềm vui sướng như lúc mở hộp mù.
Tần Hoài nhanh nhẹn gắp từng chiếc bánh bao ra xếp lên đĩa, hắn không rõ sức ăn của từng nhân viên là bao nhiêu, nhưng hắn biết hôm nay mọi người chắc chắn sẽ ăn nhiều hơn bình thường. Dù sao thì cũng làm việc quần quật lâu như vậy, sức ăn có nhỏ đến mấy cũng phải đói lả rồi.
Cho nên lúc Tần Hoài gói mẻ bánh cuối cùng, hắn đã dựa theo sức ăn của Tần Lạc để chuẩn bị, đồng thời cũng tính luôn cả phần ăn thêm của Âu Dương, Trần Huệ Hồng, Trần Tuệ Tuệ, La Quân, Khuất Tĩnh, thậm chí là phần của Trần Anh Tuấn.
Phần bánh bao của Tần Lạc không chung với mẻ này, vì phải đến chập tối Lạc Lạc mới tan học về, lúc đó Tần Hoài sẽ gói bánh mới cho em ấy.
Tần Hoài gắp cho mỗi người một đĩa bánh bao đầy ụ, ăn kèm với Trà Trần Bì rót thoải mái và món bồ câu hầm thiên ma nhìn có vẻ rất bổ dưỡng, khiến tất cả mọi người đều sinh ra ảo giác như đang đón Tết.
Trước mặt chỉ đặt một đĩa bánh bao to đùng nhìn qua thì có vẻ bần hàn, nhưng trên thực tế lại cực kỳ thịnh soạn.
Có rất nhiều nhân viên phục vụ ở Vân Trung Thực Đường từ lúc vào làm đến nay, chưa bao giờ được ăn nhiều Tam Đinh Bao đến vậy.
Phải biết rằng, hôm nay Tam Đinh Bao bị giới hạn số lượng mua. Nhà ăn không thể thực sự kiểm soát mỗi người mỗi ngày chỉ được mua 5 cái, nhưng có thể quy định mỗi lượt chỉ được mua 5 cái, rất nhiều người dân quanh đây đã phải xếp hàng từ sáng đến trưa chỉ để mua thêm được vài cái bánh bao.
Thế nhưng bây giờ trong đĩa trước mặt mọi người đang có bao nhiêu cái?
Có chễm chệ tận 12 cái!
Đây không phải là 12 cái Tam Đinh Bao bình thường, đây là phúc lợi đặc biệt tượng trưng cho đặc quyền của nhân viên Vân Trung Thực Đường!
Xách 12 cái bánh bao này lượn một vòng quanh Vân Trung Tiểu Khu, bạn sẽ là người bảnh nhất cả khu, ngay cả bà Đinh xách hai túi Bánh Bao Tửu Nhưỡng to đùng cũng chẳng thể làm lư mờ đi vầng hào quang của bạn.
"Mọi người bận rộn cả ngày vất vả rồi, ăn chút đồ tẩm bổ đi." Tần Hoài cười nói.
Căn bản chẳng cần Tần Hoài phải mời mọc, đã có người lao vào ăn trước rồi.
Nhanh nhảu nhất đương nhiên phải kể đến An Du Du, tốc độ vớ lấy bánh bao nhét thẳng vào miệng của cô nàng thậm chí còn nhanh và dứt khoát hơn cả Âu Dương.
Trong lúc các nhân viên khác vẫn đang ngập ngừng suy tính xem đĩa này rốt cuộc là suất một người hay suất dành cho nhiều người, nên ăn một hai cái rồi gói chỗ còn lại mang về cho người nhà, hay là cứ mặc kệ tất cả ăn cho thật đã cái bụng đã, thì bánh bao của An Du Du đã yên vị trong miệng rồi.
An Du Du hôm qua đã được ăn Tam Đinh Bao rồi.
Nhưng cô nàng cảm thấy chưa đủ, vẫn còn thiếu xa.
Cái loại bánh bao ngon cỡ này thì có ăn bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ.
Đợi sau này có tiền rồi, mỗi buổi sáng cô nàng phải quất một cái Tam Đinh Bao, một cái Ngũ Đinh Bao, một cái Tứ Hỉ Giảo, một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, nhà ăn có món gì thì ăn món đó, ngày nào cũng phải ăn một bữa no nê sảng khoái rồi mới đi làm.
Rất nhanh sau đó, từng nhân viên Vân Trung Thực Đường vốn đang mệt mỏi nằm bẹp dí trên ghế, ngả ngớn xiêu vẹo, giờ đây tất cả đều tay bưng bánh bao, sung sướng ăn ngấu ăn nghiến, cứ một ngụm bánh bao lại hớp một ngụm Trà Trần Bì, vẻ mặt vô cùng say sưa.
Khuất Tĩnh vừa bước vào nhà ăn thì bắt gặp ngay cảnh tượng này.
Là một bác sĩ chuyên khoa thần kinh, phản ứng đầu tiên của Khuất Tĩnh là muốn báo cảnh sát.
Sau đó Khuất Tĩnh liếc nhìn xem mọi người đang ăn cái gì.
Tam Đinh Bao, Trà Trần Bì.
Không sao cả.
Lúc Khuất Tĩnh đi vào, Tần Hoài đang ăn bồ câu hầm thiên ma.
Món bồ câu hầm thiên ma bình thường và món Tam Đinh Bao ngon tuyệt hảo tạo thành một sự đối lập rõ rệt, Tần Hoài ăn một ngụm thịt bồ câu lại cắn một miếng Tam Đinh Bao, trong lòng sâu sắc cảm thấy Cung Lương quả nhiên là chân ái của mình.
Đã ăn qua Tam Đinh Bao cấp S- mà vẫn có thể nuốt trôi món bồ câu hầm thiên ma cấp D, lại còn dăm bữa nửa tháng lại đòi ăn một lần.
Không hổ danh là nhân viên sale tài ba!
"Tần Hoài, lâu rồi không gặp." Khuất Tĩnh bước vào cười cười tháo khẩu trang xuống, "Cậu vừa về là đã gây chấn động rồi đấy, sáng nay tôi đi đến đâu cũng ngửi thấy mùi bánh bao thơm phức. Chủ nhiệm khoa Ngoại thần kinh còn chạy sang khoa tôi tìm tôi, hỏi xem tôi có thể mua hộ Tam Đinh Bao được không nữa kìa."
Tần Hoài đành phải hỏi: "Cô ăn chưa?”
Khuất Tĩnh lắc đầu, Tần Hoài liền đẩy đĩa bánh bao trước mặt về phía cô: "Ăn chút đi."
Khuất Tĩnh cũng chẳng khách sáo, kéo ghế ngồi xuống ăn Tam Đinh Bao.
Tần Hoài thoáng đánh giá Khuất Tĩnh một chút, rất tốt, sắc mặt hồng hào, màu môi bình thường, khí huyết sung mãn.
Trong thời gian ngắn không chết được.
LVQ8371