"Xin hỏi ở đây có Tam Định Bao không?”
Đám người lớn tuổi ngồi gần quầy bán hàng ngay lập tức hiểu ra, lại thêm một người mộ danh mà đến, chắc chắn sẽ phải thất vọng ra về rồi.
Chẳng đợi nhân viên phục vụ trả lời, một ông bác nhiệt tình ngồi gần người đàn ông trung niên nhất đã cất lời: "Cậu đến muộn rồi, Tiểu Tần sư phụ đã đi Cô Tô, nghe đâu phải qua năm mới mới về cơ."
"Muốn ăn Tam Đinh Bao thì ít nhất phải chờ qua Tết."
"Cô Tô sao?" Người đàn ông trung niên hơi giật mình: "Tiểu Tần sư phụ... là sư phụ Bạch Án chuyên làm món Tam Đinh Bao đúng không? Cậu ấy đi Cô Tô là để..."
"Nghe bảo là đến cái tửu lâu họ Hoàng gì đó để học hỏi giao lưu, haizz." Ông bác đau lòng thở dài một hơi.
Người đàn ông trung niên tiếp lời: "Là Hoàng Ký Tửu Lâu ở Cô Tô đúng không?"
"Đúng vậy ạ." Hoàng Tịch bước tới: "Nhà ăn chúng cháu chỉ có Tiểu Tần sư phụ là làm được Tam Đinh Bao thôi. Chú từ nơi khác đến đúng không ạ, nếu hôm qua chú đến thì vẫn còn kịp, chứ hôm nay Tiểu Tần sư phụ đã xuất phát đi Cô Tô rồi, tầm này chắc vẫn đang ngồi trên máy bay đấy ạ."
"Thật không may, khiến chú phải mất công đi một chuyến rồi."
"Hoàng Kí mà lại có đầu bếp Bạch Án đến giao lưu sao, đúng là chuyện lạ." Người đàn ông trung niên lẩm bẩm, ông ta bước đến cạnh ông bác vừa nãy rồi hỏi: "Xin hỏi hương vị Tam Đinh Bao do Tiểu Tần sư phụ làm thế nào?"
Nghe người đàn ông trung niên hỏi vậy, ông bác suýt chút nữa vỗ bàn đứng phắt dậy: "Ngon, tất nhiên là ngon rồi, ngon không bút nào tả xiết”
"Hôm nay cậu đến không kịp thôi, tôi nói cho cậu biết, nếu cậu đến vào hôm qua, đừng nói là chen chân vào được nhà ăn, cái hàng chờ mua bánh nó còn xếp dài ra tận góc ngã tư đằng kia kìa!"
"Tiểu Tần sư phụ 8 giờ sáng mới đến nhà ăn, thế mà người ta đã xếp hàng mua bánh bao từ tận 6 giờ rồi. Mấy người ông Hứa Đồ Cường ấy, xếp hàng từ 6 giờ sáng đến 1 giờ chiều, một ngày mà mua tận bốn lượt!"
"Mua nhiều bánh bao như thế liệu bọn họ có ăn hết không cơ chứ? Ấy ngại quá tôi lại nói lan man rồi, người anh em à, tôi nói cho cậu hay, tay nghề của Tiểu Tần sư phụ tuyệt đối không chê vào đâu được. Mấy ngày nay cậu ấy vừa từ Cô Tô về nên chỉ làm mỗi Tam Đinh Bao thôi. Cậu là người từ nơi khác đến nên không rõ, chứ Tiểu Tần sư phụ còn làm được vô khối loại Điểm Tâm ngon tuyệt cú mèo, ngay cả Ngân Nhĩ Trần Bì... phui phui phui, Trà Trần Bì, cũng là một ly khó cầu đấy!"
"Mỗi ngày chỉ giới hạn hơn 1000 ly thôi, muốn uống là phải tranh cướp đấy. Ngày nào tôi cũng vì muốn uống một ly Trà Trần Bì mà sáng sớm tinh mơ đã phải ra nhà ăn chầu chực xếp hàng."
"Nếu qua Tết cậu có thời gian ghé lại đây, nhất định phải nếm thử Tam Đinh Bao do Tiểu Tần sư phụ làm, rồi cả Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Bánh Bao Hòe Hoa, Giang Mễ Niên Cao, Giải Xác Hoàng..."
Ông bác bắt đầu thi nhau đọc tên các món ăn, khiến người đàn ông trung niên nghe mà ngớ cả người, ông ta đành ghi nhớ một đống tên Điểm Tâm rồi rời đi.
Ông bác đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên rời đi, sau đó tâm mãn ý túc ngồi xuống, cảm thấy hôm nay mình thể hiện thực sự quá xuất sắc.
Tuy vị thực khách từ nơi khác mộ danh mà đến này không may mắn, chưa thể nếm thử được Điểm Tâm do chính tay Tiểu Tần sư phụ làm, nhưng ông đã giúp Tiểu Tần sư phụ giữ chân được vị người hâm mộ giàu có này, củng cố vững chắc đẳng cấp của Tiểu Tần sư phụ!
Ông bác không hề hay biết trong lúc mình đang khoác lác, chém gió tung trời, thì hai vị sư phụ đáng lẽ phải đang lặng lẽ làm Điểm Tâm trong bếp đã đứng hình từ bao giờ.
Hai người họ buông thõng tay, lặng lẽ đứng trước bàn bếp, mặt mày đờ đẫn nhìn chằm chằm người đàn ông trưng niên bên ngoài.
Đợi người đàn ông trung niên đi khuất, Bùi Hành mới chậm rãi lên tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khó tin: "Người vừa nãy là..."
"Người sáng lập tạp chí Tri Vị, Hứa Thành?!"
"Hình như vậy." Lý Hoa vẫn còn đang chìm trong khiếp sợ.
"Hứa Thành thế mà lại cất công tới nhà ăn của chúng ta một chuyến, chỉ để ăn Điểm Tâm của Tần sư phụ!" Bùi Hành nói đến mức lạc cả giọng, "Đây là tình tiết bình thường tôi nằm mơ mới thấy đấy!"
"Có phải nhà ăn chúng ta sắp được lên tạp chí Tri Vị rồi không?!"
"Có phải giá trị con người của tôi sắp nước lên thì thuyền lên rồi không!"
Lý Hoa rất muốn bảo Bùi Hành tỉnh lại đi, Tần sư phụ lên tạp chí Tri Vị thì có liên quan gì đến chúng ta?
"Chúng ta có nên nhắn tin cho Tần sư phụ, báo cho anh ấy biết chuyện này không?" Bùi Hành hỏi.
Lý Hoa ngẫm nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Tôi thấy không cần đâu."
"Vừa nãy Hoàng Tịch chắng bảo là Tần sư phụ đã đến Hoàng Kí học tập giao lưu rồi sao. Nếu Hứa Thành thật sự có hứng thú với Tần sư phụ, ông ta sẽ tự tìm đến Cô Tô."
"Cái tình tiết Hứa Thành đẩy cửa bước vào, cười nói với cậu rằng ông ta mộ danh mà đến, muốn nếm thử món tủ của cậu ấy, tốt nhất là cứ để Tần sư phụ tự mình trải nghiệm trong tình trạng không có bất kỳ sự chuẩn bị nào thì hơn."
Lý Hoa liếc nhìn Bùi Hành, cảm thấy hắn đã tự đặt mình vào vị trí của Tần Hoài mất rồi.
Lý Hoa thầm nhủ trong lòng một câu:
Đây cũng là tình tiết mà tôi nằm mơ mới thấy được.
Thật sự là...
Ghen tị chết đi được.
Tần Hoài mới quen một người bạn trên máy bay.
Một trợ lý của vị tổng tài bá đạo nào đó.
Nói sao nhỉ.
Trong khoang hạng nhất đúng là loại người kỳ quái nào cũng có.
LVQ8371