"Thực ra chúng tôi cũng từng liên hệ với Hoàng Kí, nhưng hình như thắt lưng của sư phụ Hoàng Thắng Lợi không được tốt cho lắm."
"Sư phụ Bùi Thịnh Hoa của Trình Phường Cư thì có ý định nhận lời, nhưng giữa tháng 3 ông ấy lại phải ra nước ngoài giao lưu không rút được thời gian, nên đã tiến cử người bạn tốt của mình là Tang Mục cho chúng tôi. Tang sư phụ tỏ ý không có vấn đề gì, hơn nữa còn rất sẵn lòng hợp tác với sư phụ Đồng Đức Yến của Bát Bảo Trai."
"Vấn đề duy nhất là hai vị sư phụ này đều là đầu bếp món mặn thuần túy, không hề tinh thông bạch án. Tang sư phụ đã gợi ý Hàn tổng của chúng tôi tìm thêm một đầu bếp bạch án tinh thông nghề để phụ trách phần Điểm Tâm trong tiệc sinh nhật, suy cho cùng thì xét theo một khía cạnh nào đó, Điểm Tâm trong tiệc sinh nhật còn quan trọng hơn cả Điểm Tâm trong tiệc cưới."
"Hàn tổng của chúng tôi và Hứa tổng vốn là bạn bè, ngài ấy ban đầu chỉ định hỏi thăm Hứa tổng xem trong nước có những sư phụ Điểm Tâm bạch án nào sẵn sàng đi nấu tiệc bên ngoài, thì liền nghe Hứa tiên sinh nhắc tới cậu là một sư phụ Điểm Tâm bạch án vô cùng xuất sắc, còn nói muốn đến Sơn Thị để nếm thử tay nghề của cậu một lần."
"Thế nên ngài ấy mới sai tôi đến tìm cậu."
"Tay nghề của cậu trưa nay tôi đã nếm thử rồi, tuyệt đối không có vấn đề gì, dư sức để phụ trách tiệc sinh nhật luôn, cậu cũng là vị đầu bếp nhận lời sảng khoái nhất trong số những người tôi từng liên hệ đấy!"
"Tần sư phụ cậu cứ yên tâm, về mặt giá cả thì Hàn tổng của chúng tôi tuyệt đối mang mười phần thành ý, nhất định sẽ trả cao hơn mức giá trần của thị trường 20%!"
"Tuyệt đối không để cậu phải chịu thiệt thòi đâu!"
Tần Hoài đã cảm nhận được thành ý từ Hàn Quý Sơn - vị sếp của Trần Công mà hắn chưa từng gặp mặt. Quá đủ rồi, thậm chí là hơi quá mức.
Hắn cũng có thể đoán được Trần Công nói với mình một tràng dài như vậy là để thể hiện Hàn tổng rất coi trọng bữa tiệc sinh nhật, ám chỉ hắn phải dốc toàn lực.
Nhắc đến mấy cái tên vừa rồi là để phô trương đội hình đầu bếp hoành tráng của bữa tiệc sinh nhật.
Nhưng Tần Hoài hơi muốn hỏi, những người vừa được nhắc tới kia, ngoại trừ Bùi Thịnh Hoa ra thì đều là ai vậy?
Bùi Thịnh Hoa thì hắn biết, là ông chú họ xa của Bùi Hành, một đầu bếp có thứ hạng cao trong Danh Trù Lục.
Nhưng vị này lại không mời được.
Thế Đồng Đức Yến và Đường Mục được mời tới là ai?
Tần Hoài cảm thấy về nhà phải lật Danh Trù Lục ra xem lại. Số lượng đầu bếp món Trung xếp hạng sau 30 trong Danh Trù Lục, đặc biệt là từ top 30 đến 60 không hề ít. Lần trước hắn chỉ tập trung xem mấy người đứng đầu là ai, đoạn giữa thì nhìn lướt qua, chủ yếu dán mắt vào thứ hạng của Hoàng Thắng Lợi và Hoàng Gia. Hắn còn thắc mắc sao không thấy Trịnh Đạt, rồi tiện miệng hỏi đại sư phụ của Trị Vị Cư là ai, chứ những người khác thì hắn thật sự không để ý.
Về nhà phải cất công nghiên cứu xem Đồng Đức Yến và Đường Mục là ai mới được.
Hai người này sẽ là đồng nghiệp trong bữa tiệc sinh nhật tháng 3, liên quan trực tiếp đến việc Nhiệm vụ nhánh của Trần Công có hoàn thành được hay không, cũng như sếp Hàn Quý Sơn của anh ta có thể tỏa sáng rực rỡ trong bữa tiệc hay không.
Phía Trần Công đã có thành ý như vậy, Tần Hoài cảm thấy mình cũng phải thể hiện lại chút thành ý.
"Trần trợ lý, anh còn ăn nổi nữa không?" Tần Hoài hỏi.
Trần Công: ?
"Thật ra buổi trưa anh vẫn chưa ăn một món Điểm Tâm."
20 giây sau, Tần Hoài gọi điện cho Đổng Sĩ, bảo hắn chọn hai cái Quả Nhi còn dư trong bếp mang đi hấp, rồi nhờ nhân viên phục vụ mang lên phòng 777.
Lúc đầu Đổng Sĩ chưa load kịp trong phòng 777 có ai, còn tưởng là phòng phỏng vấn nên buột miệng hỏi Hứa Thành ăn nhiều như vậy liệu có no căng bụng đến mức phải vào bệnh viện rửa dạ dày không.
Xem ra không chỉ một mình Tần Hoài nhìn ra hôm nay Hứa Thành đã ăn no căng rồi.
Năm phút sau, Quả Nhi được dọn lên.
Trần Công chỉ mới cắn một miếng đã vội vàng chạy ra ngoài nghe điện thoại. Tần Hoài lén nghe được vài câu, đoán chừng anh ta đang gọi báo cáo tình hình cho Hàn Quý Sơn. Cách dùng từ vô cùng kích động, bảo Hàn Quý Sơn có rảnh nhất định phải tự mình tới nếm thử Điểm Tâm, ăn rất ngon, tuyệt đối không uổng chuyến đi, Hàn tổng chắc chắn sẽ thích.
Ừm, đúng là một người trợ lý trung thành tận tâm.
Âu Dương thì ngồi cạnh vừa ợ hơi vừa ăn Quả Nhi. Tần Hoài liếc nhìn dáng vẻ thiếu nghị lực của cậu bạn, vỗ vỗ tay ra hiệu cho cậu ta đừng ăn nữa.
Nếu không thì lát nữa người phải vào bệnh viện rửa dạ dày không phải Hứa Thành, mà là cậu đấy Âu Dương.
"Sao cậu lại nghĩ đến chuyện tới Cô Tô chơi vậy? Khi nào thì về? Dạo này Ủy ban phường không bận à?" Bận rộn suốt cả một buổi trưa, cuối cùng Tần Hoài cũng có thời gian để hỏi ba câu mà hắn muốn hỏi Âu Dương nhất.
Âu Dương cố chấp cắn nốt miếng Quả Nhi cuối cùng, nhét phần còn thừa vào hộp mang về chung với cái Bình Quả Diện Quả Nhi, đáp: "Tớ nghỉ việc rồi."
Tần Hoài: "Bố mẹ cậu biết chưa? Cậu có chắc là chuyến này về không bị bố mẹ đánh chết không thế?"
"Bố mẹ tớ đồng ý mà. Hồi trước họ bắt tớ đến chỗ chị Hồng làm là sợ tớ ăn chơi trác táng rồi biến thành phá gia chi tử, nhưng anh em là người như vậy sao? Trải qua mấy năm cải... à nhầm, mài giũa, bố mẹ đã nhìn thấy tấm lòng chân thành sáng như vàng của tớ. Họ cảm thấy tớ không cần phải đi sâu vào cơ sở nữa, có thể khởi nghiệp lần nữa để giành lại tất cả những gì đã mất rồi!" Âu Dương dõng dạc tuyên bố.
LVQ8371