Rất tốt, hiện tại kỹ năng nhào bột và nêm nếm của hắn đều đã được nâng cấp đáng kể, làm những món Điểm Tâm vốn là sở trường này lại càng như cá gặp nước.
Tần Hoài đánh dấu sao nổi bật ngay phía sau mục Bánh Bao Tam Đinh trong ghi chú.
Đây quả là một món Điểm Tâm tuyệt vời.
Nêm nếm, nhào bột, căn lửa đều phát triển đồng đều, có thể làm nhiều để luyện tay nghề.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, cũng đánh dấu trọng điểm cho Bánh Nướng Viên Mộng.
Kỹ năng căn lửa vẫn còn hơi kém, hai ngày tới có thể làm thêm nhiều Bánh Nướng Viên Mộng để luyện tập căn lửa xem có phù hợp với giai đoạn hiện tại hay không.
Tần Hoài hài lòng cất điện thoại rồi đi ra ngoài phòng bếp, phát hiện Tần Lạc vẫn đang ngồi phịch trên ghế với vẻ mặt vừa áy náy, vừa kích động, vừa mừng thầm, lại vừa khổ sở.
Tần Hoài: ?
Lạc Lạc ăn no quá sinh ra ảo giác luôn rồi à?
"Anh!" Thấy Tần Hoài đã làm xong việc, Tần Lạc nhảy cẫng lên, thâm tình nói: "Anh đối với em thật sự quá tốt, em sẽ không nhân lúc anh vắng nhà mà nói xấu anh nữa đâu, em thật đáng chết mà!"
Tần Hoài: "... Em nói xấu anh à?”
Tần Hoài rút điện thoại ra, liếc nhìn phần ghi chú: "Em còn nợ anh 8617 tệ 2 hào, tiền lì xì năm nay của em sẽ bị tịch thu toàn bộ để gán nợ."
Tần Lạc: ...
Tần Lạc: ^
Sáng hôm sau, không có gì bất ngờ, Tần Hoài lại dậy muộn.
Tuy có sớm hơn hôm qua một chút, nhưng đợi đến khi thần trí của hắn tỉnh táo lại, thời gian hiển thị trên điện thoại cũng đã là 7 giờ 45 phút.
Nói thế nào nhỉ, Tần Hoài đã làm thợ tiệm ăn sáng nhiều năm như vậy, sau hơn một tháng trải nghiệm đãi ngộ của đầu bếp Điểm Tâm ở Hoàng Ký, hắn liền yêu sâu đậm cái nghề này.
Được ngủ dậy muộn.
Tần Hoài khiến Trịnh Tư Nguyên quen với việc dậy sớm, còn bản thân hắn lại trót yêu cái thói dậy muộn ở Hoàng Ký.
Mỗi lần nghĩ đến đây, Tần Hoài lại cảm thấy thật sự có lỗi với Trịnh Tư Nguyên.
Lần này Tần Hoài trở về không hề thông báo ra bên ngoài là mình sẽ quay lại Vân Trung Thực Đường buôn bán bình thường. Việc hôm qua ngẫu nhiên tung ra các món Điểm Tâm cũng khiến không ít thực khách dấy lên dự cảm chắng lành.
Mọi người không dám hỏi thẳng mặt Tần Hoài mà chỉ đi đường vòng, nhắn tin hỏi khéo Hoàng Tịch và Tần Lạc trên WeChat. Tần Hoài bảo hai người cứ thẳng thắn nói cho mọi người biết, lần này hắn chỉ về đây vài ngày, mấy ngày này hắn sẽ làm Điểm Tâm ở nhà ăn nhưng thời gian không cố định.
Hiện tại, đầu bếp bữa sáng cố định của Vân Trung Thực Đường vẫn là Trần An và Tần Tòng Văn, còn đầu bếp Điểm Tâm là Bùi Hành và Lý Hoa.
Đã nói rõ từ trước nên Tần Hoài ngủ một giấc đến 7 giờ 45 phút mà chẳng có chút áp lực tâm lý nào. Hắn đủng đỉnh đánh răng rửa mặt, lấy từ trong tủ lạnh ra hai que phô mai và hai quả thanh long chôm được từ nhà La Quân, ăn xong xuôi mới ra khỏi nhà đi tới Vân Trung Thực Đường.
Hội các ông bác bà thím chạy bộ buổi sáng vẫn đang bám trụ kiên cường.
Hôm qua Đinh Nãi Nãi hẹn với hội chị em bạn dì ra ngoại ô đạp thanh, lúc về chỉ kịp vớt vát chút Điểm Tâm cuối ngày. Thế nên sáng sớm hôm nay bà đã có mặt, mới khoảng 6 giờ rưỡi đã ngồi chầu chực trong nhà ăn, vừa thấy Tần Hoài tới liền vội vàng xách một cái túi to đùng chạy ra đón.
"Tiểu Tần sư phụ, cậu đi Cô Tô lâu như vậy, cuối cùng cũng có thời gian về thăm rồi. Trong khoảng thời gian cậu không ở đây, có Hòe Hoa Mật nào ngon tôi đều để ý giữ lại cho cậu đấy. Cậu xem, toàn là loại thượng hạng thôi."
"Chỗ này có ba bình, nếu cậu thấy mật ổn thì ở nhà tôi vẫn còn 26 bình nữa, lát nữa tôi mang hết sang cho cậu!"
Đinh Nãi Nãi tươi cười nói.
Tần Hoài vô thức đưa tay ra nhận lấy.
Hồi còn ở Hoàng Ký, hắn làm Bánh Bao Hoa Hòe không nhiều. Khách quen bên Hoàng Ký ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng vì có buff hồi ức, nên khi đặt Bánh Bao Hoa Hòe và Bánh Bao Tửu Nhưỡng cạnh nhau, doanh số của Bánh Bao Hoa Hòe vô cùng ảm đạm, chẳng giữ được chút thể diện nào.
Hơn nữa, loại Hòe Hoa Mật thượng hạng đáp ứng được yêu cầu của Tần Hoài thực sự rất khó tìm. Năng lực của Hoàng An Nghiêu có hạn, Hòe Hoa Mật lấy từ nhà cung cấp tuy chất lượng không tồi nhưng vẫn không thể sánh bằng hàng của Đinh Nãi Nãi. Lâu dần, Tần Hoài cơ bản không làm Bánh Bao Hoa Hòe nữa.
Đương nhiên, đây không phải lỗi của Bánh Bao Hoa Hòe, mà hoàn toàn là do vấn đề trình độ của Tần Hoài.
Bánh Bao Hoa Hòe là công thức cấp S, do trình độ của Tần Hoài có hạn nên hắn chỉ có thể làm ra sản phẩm cấp B, hơn nữa hiện tại hắn vẫn chưa thực sự hiểu rõ video hướng dẫn.
Mỗi lần nghĩ đến đây, Tần Hoài lại không khỏi đưa tay đỡ trán. Hắn thật sự rất khó nói rốt cuộc đây là vấn đề của mình hay là vấn đề của Giang Thừa Đức. Giang Vệ Kim cũng có hai công thức cấp S-, kém một chút nhưng dù sao cũng lọt vào hạng S, mà video hướng dẫn của Giang Vệ Kim thì hắn lại xem hiểu được.
Lúc xem, Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy rất đổi quen thuộc. Giang Vệ Kim tổng cộng chỉ có hai người đệ tử, mà hai người này đều đã từng chi dạy cho hắn, thế nên phong cách giảng dạy của sư môn này hắn quả thực đã quá rành rọt rồi.
Tần Hoài vặn mở lọ mật ong, đưa lên mũi ngửi thử rồi lại quan sát màu sắc, chưa cần nếm thử thì trong lòng hắn cũng tự hiểu rõ: Hòe Hoa Mật do Đinh Nãi Nãi đích thân tuyển chọn chắc chắn là tinh phẩm trong các loại tinh phẩm.
LVQ8371