Nếu yêu cầu khắt khe như vậy, thì nhiệm vụ này làm sao mà hoàn thành cho nổi?
Nhưng xét đến việc nhiệm vụ trước được hoàn thành như thế nào...
Tần Hoài cảm thấy Cung Lương ăn vì hoài niệm nhiều hơn là thưởng thức hương vị.
Nhiều khi thứ Cung Lương để tâm hơn không phải là mùi vị, mà là sự mới mẻ độc đáo của món ăn.
Đương nhiên, cũng có thể là do ông ấy không nhớ rõ hương vị trước kia mình ăn ra sao nữa. Mấy chục năm không ăn, Cung Lương mà nhớ được thì mới là lạ.
Tần Hoài mạnh dạn suy đoán, dòng mô tả nhiệm vụ này có lẽ đang ám chỉ hắn nên luyện tập hai món Điểm Tâm này một thời gian, đợi đến đúng ngày sinh nhật Cưng Lương thì bưng ra cho ông ấy ăn, xác suất hoàn thành sẽ rất cao.
Tái hiện lại khung cảnh, cộng thêm sức mạnh của hồi ức, rồi bật thêm chút nhạc nền cảm động nữa, Cung Lương mà rơi nước mắt xúc động thì không chừng nhiệm vụ sẽ hoàn thành ngay tắp lự.
Tốt lắm, bây giờ chỉ thiếu một cái cớ hợp lý để dụ Cung Lương chủ động đề nghị muốn ăn Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Thang Đoàn, sau đó Tần Hoài sẽ đi tìm Trịnh Đạt xin giúp đỡ, nhờ ông ấy dạy cho hắn.
Lỡ như Trịnh Đạt cũng không biết làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao...
Vậy thì Tần Hoài đành phải tự nghiên cứu xem, liệu có thể nhìn hình trên mạng để luyện kỹ thuật ngón tay được không.
Trịnh Tư Nguyên từng nói, tạo hình của Điểm Tâm không phải là rập khuôn máy móc, rất nhiều khi nó là bài kiểm tra trí trởng tượng và gu thẩm mỹ của người đầu bếp.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, chỉ cần làm ra đúng kiểu bánh bao nặn nếp gấp, hơn nữa nhìn qua có vẻ được nặn theo ý tưởng đèn lồng cung đình, thì nó chính là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Lúc nãy Tần Hoài tìm kiếm cũng thấy rồi, tạo hình của bánh bao nặn nếp gấp nhiều đến mức có thể sánh ngang với Diện Quả Nhi. Cái kiểu Điểm Tâm đua nhau về tạo hình này, suy cho cùng chính là cuộc cạnh tranh về sức sáng tạo của đầu bếp.
Bạn có thể gọi nó là bánh bao nặn nếp gấp, cũng có thể gọi là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, bánh nếp gấp nhân đậu đỏ, bánh nếp gấp nhân đậu xanh, bánh nếp gấp nhân sữa hoàng kim, tên gọi ra sao đều do con người đặt ra cả.
Giống như Tam Đinh Bao có thể gọi là Tam Đinh Bao, Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, hay Tam Đinh Bao Đặc Cấp.
Canh hạt sen Trần Bì Ngân Nhĩ cũng có thể gọi là canh mộc nhĩ trắng, canh hạt sen, hay Trà Trần Bì.
Dựa theo sự hiểu biết của Tần Hoài về Trịnh Đạt, ông ấy thực ra không mấy hứng thú với mấy món Điểm Tâm thi nhau làm màu tạo hình kiểu này.
Lúc Trịnh Đạt làm Điểm Tâm, ông ấy luôn giữ nguyên tắc: có thể không tạo hình thì tuyệt đối không tạo hình. Độ khó của bánh bao nặn nếp gấp lại không cao như Diện Quả Nhi, không đáng để cất công học hỏi, nên Tần Hoài thật sự hơi lo lắng có thể ông ấy không biết làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Tần Hoài rời khỏi nhà vệ sinh, vừa đi vừa suy nghĩ xem nên gài lời Cung Lương thế nào, rồi lại gài lời Trịnh Đạt ra sao. Hắn thậm chí còn cân nhắc xem Trịnh Tư Nguyên liệu có hứng thú với bánh bao nặn nếp gấp không, có thể thuyết phục anh ta đừng luyện Đại Phiên Chước nữa mà đổi sang luyện Kiềm Hoa Cung Đăng Bao được không.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh Tư Nguyên vẫn rất có tiền đồ ở mảng kỹ thuật ngón tay.
Thẩm mỹ và trí tưởng tượng anh ta đều có đủ. Trịnh Tư Nguyên nói bản thân không có, đó chẳng qua là do anh ta khiêm tốn mà thôi.
Mỗi lần Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài làm Quả Nhi, cái vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, cảm thấy có lỗi với liệt tổ liệt tông của anh ta đều như muốn nói cho hắn biết: anh ta là một người vô cùng kiên định với gu thẩm mỹ của chính mình.
Tần Hoài quay lại bếp sau, phát hiện mọi người về cơ bản đều đã nghỉ ngơi, chỉ có Hoàng Thắng Lợi và Hoàng Gia là còn đang phấn đấu bên bếp lò.
Tần Hoài giật mình.
Chẳng lẽ hôm nay Hoàng Kí tri ân nhân viên, Hoàng Thắng Lợi và Hoàng Gia cùng nhau xuống bếp nấu bữa ăn nhân viên cho mọi người sao?
Cựu Bếp Trưởng và tân Bếp Trưởng cùng nhau liên thủ, thế này thì trí ân quá mức rồi
Tần Hoài còn đang ngẩn người, Đổng Sĩ đã đứng phía sau vỗ vỗ vai hắn, nhỏ giọng nói: "Sư phụ bảo anh ra bàn cỡ vừa số 18 ăn trưa cùng Cung tiên sinh kìa."
"Chuyện này... e là không hay lắm đâu."
"Sư phụ đã nói với Cung tiên sinh rồi, anh xem bên kia đồ ăn đã xào xong hai đĩa rồi kìa, anh mãi không về nên món Hưởng Du Thiện Hồ vẫn chưa được cho vào chảo đâu. Anh mà không ra đó, đến lúc dọn món cũng chẳng có người ăn."
Nói nghe cứ như thể hắn là ác bá số một của Hoàng Ký Tửu Lâu không bằng.
Bây giờ Cung Lương vẫn còn nắm một chút cổ phần của Hoàng Kí, cổ đông mà đến bữa cơm cũng không được ăn, nghe mới thật thê lương làm sao.
"Rốt cuộc là tình huống gì thế?" Tần Hoài hạ giọng hỏi, trực giác mách bảo hắn nhất định có chuyện để hóng hớt.
"Cũng chẳng có gì, chỉ là bọn em đều biết thắt lưng sư phụ đã khỏi rồi. Cung tiên sinh về chắc chắn sẽ nằng nặc đòi sư phụ làm mâm Tam Đầu Yến cho ông ấy, mà sư phụ thì kiểu gì cũng sẽ chiều lòng thôi."
"Nhưng dạo này sư phụ với sư thúc cãi nhau hơi nhiều, sư phụ cảm thấy tay nghề của mình đã tiến bộ, không chừng có thể chỉ làm Tam Đầu Yến mà bỏ qua việc nấu cơm trưa hôm nay."
"Kết quả là sư phụ ráng chưa được 5 phút, đã đồng ý làm cả bữa trưa 5 người lẫn mâm Tam Đầu Yến luôn rồi."
"Sư phụ định nấu 8 món lận, nếu anh không ra ăn cùng thì trong lòng sư phụ sẽ khó chịu đấy."
LVQ8371