Tần Lạc reo hò vồ lấy một cái bánh bao, cắn một miếng to, hạnh phúc nheo tít cả mắt, trong miệng phát ra những tiếng "ưm ưm” sung sướng. Con bé nhai nhồm nhoàm vài cái rồi nuốt cái ực, sau đó tống nốt nửa cái bánh bao còn lại vào miệng, nói năng lúng búng:
"Anh ơi, ngon quá!"
Ngôn từ giản dị nhưng lại là lời khen ngợi cực hạn.
Trong việc tán dương một món ăn ngon, cắm mặt ăn không thèm nói tiếng nào chính là lời khen ngợi tuyệt vời nhất, càng dùng ít từ thì chứng tỏ đồ ăn càng ngon.
Các thực khách lúc này cũng bùng nổ sức chiến đấu kinh người.
“Cho tôi 30 cái!”
"Lưu đại gia, mẻ Bánh Bao Tam Đinh đầu tiên này số lượng có hạn, mỗi người chỉ được mua tối đa 5 cái thôi, ông xem phía sau còn bao nhiêu người đang xếp hàng kìa."
"Vậy thì lấy 5 cái!"
"5 cái!"
"5!"
"..." Người này lười nói, trực tiếp giơ 5 ngón tay lên ra hiệu.
Nhân viên phục vụ nhanh nhẹn gắp bánh bao ra đĩa. Mọi người đã cất công đợi lâu như vậy, hiển nhiên là phải ngồi lại nhà ăn thưởng thức luôn. Mẻ bánh vỏ cua bên phía Tần Hoài cũng chuẩn bị được đưa vào lò nướng trong vài phút nữa, cất công chờ cả buổi sáng mà chỉ ăn mỗi bánh bao thì lỗ to.
Hôm nay là ngày nghỉ, người có thể rảnh rỗi ăn Điểm Tâm cả ngày đâu chỉ có mỗi mình Tần Lạc!
Hứa Đồ Cường ở bàn số 9 kích động đến mức suýt rơi nước mắt.
Một tháng rồi, ròng rã hơn một tháng trời rồi!
Là hương vị này, chính là hương vị này!
Đây mới đúng là bánh bao mà Hứa Đồ Cường ông nên ăn chứ!
Cơn đói cồn cào do chạy bộ buổi sáng cộng với việc nhịn ăn suốt một thời gian dài càng làm cho chiếc Bánh Bao Tam Đinh trong tay Hứa Đồ Cường thêm phần thơm ngọt.
Vỏ bánh bao xốp mềm đẫm nước thịt mặn mà, sự kết hợp giữa thịt gà thái lựu và thịt lợn thái lựu mang đến cảm giác kỳ diệu hơn hẳn so với bánh bao thuần nhân thịt lợn. Thịt gà mềm mịn, thịt lợn mọng nước, lại cộng thêm kỹ năng nêm nếm phi phàm được cày cuốc hơn ba vạn điểm thuần thục suốt một tháng qua.
Bánh Bao Tam Đinh của ngày xưa đã "chết" rồi, hiện tại đứng trước mặt mọi người chính là Bánh Bao Tam Đinh phiên bản nâng cấp.
Bây giờ nó mang đăng cấp B, nhưng nó chắc chắn sẽ không dừng lại ở mức cấp B.
Cấp B chỉ là khởi đầu, tuyệt đối không phải là điểm kết thúc.
Rất nhanh, tất cả mọi người trong Vân Trung Thực Đường đều ngấu nghiến ăn bánh bao như hổ đói, bao gồm cả đầu bếp, phụ bếp lẫn nhân viên phục vụ.
Ai nấy đều đắm chìm trong biển bánh bao, hoàn toàn không muốn lên bờ. Mọi người tận hưởng niềm hạnh phúc ngập tràn mà tinh bột và chất béo mang lại, dẫu đã no căng bụng, dẫu đã xơi tái 5 cái bánh bao, họ vẫn thòm thèm đưa tay lên miệng, có cảm giác như chỉ cần há miệng ra là vẫn có thể nhét thêm cái nữa.
Những người hôm nay kiên nhẫn ngồi chầu chực ở Vân Trung Thực Đường đều là khách quen trung thành, ai cũng từng được nếm thử Bánh Bao Ngũ Đinh do Tần Hoài làm. Dạo trước khi Tần Hoài còn ở đây, bọn họ cũng ăn không ít Bánh Bao Tam Đinh vào buổi sáng. Dù đã xa cách cả tháng trời, nhưng mọi người vẫn nhớ như in hương vị ngày ấy.
Thế nhưng bây giờ ai nấy đều có chung một suy nghĩ: Hình như Bánh Bao Tam Đinh trước đây không hề ngon đến mức này.
Bánh Bao Ngũ Đinh của Vân Trung Thực Đường tuy bán đắt thật, nhưng lại cực kỳ ngon. Những dịp như được nhận tiền thưởng, lĩnh lương, nhận lì xì hay nhà có hỉ sự, người ta lại ghé mua một cái Bánh Bao Ngũ Đinh để tự thưởng cho bản thân - đây gần như đã trở thành một "nghi thức" ăn mừng bất thành văn của giới văn phòng quanh khu này.
Nhưng bây giờ thì khác.
Một anh nhân viên văn phòng họ Trương giấu tên há to miệng, cắn ngập răng vào chiếc Bánh Bao Tam Đinh, vừa say sưa nhai vừa có chút hoảng hốt.
Bánh Bao Tam Đinh hôm nay, hình như còn ngon hơn cả chiếc Bánh Bao Ngũ Đinh mà anh ta tự thưởng cho mình vào dịp sinh nhật trước.
Đói quá sinh ra ảo giác rồi sao?
Anh chàng nhân viên văn phòng vừa phồng má nhai nhóp nhép vừa ngẫm nghĩ.
Cái ảo giác này thật sự quá tuyệt vời, có thể kéo dài thêm một lúc nữa được không?
Mẻ bánh bao đầu tiên thoắt cái đã bán sạch bách, Tần Hoài dặn nhân viên phục vụ chừa lại 5 cái cho Âu Dương, đợi cậu ta tới thì mang ra.
Phần của La Quân, Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ thì Trương Thục Mai đã đến lấy đi rồi.
Tối qua Âu Dương xách Xíu Mại Gạch Cua và Quả Nhi về nhà bố mẹ xin tiền, nhưng đến tận lúc Bánh Bao Tam Đinh ra lò vẫn bặt vô âm tín. Tần Hoài đoán chừng nếu không phải cậu ta ngủ quên thì chắc là công cuộc xin đếu gặp trắc trở, giờ này vẫn đang phải ¡ ôi mài đũng quần ở nhà.
Tần Hoài dự định sáng làm một mẻ Bánh Bao Tam Đinh, chiều lại làm thêm một mẻ nữa. Thời gian rảnh rỗi xen kẽ sẽ làm các loại Điểm Tâm khác, ưu tiên xử lý sạch sẽ những món có thể làm ngay trong danh sách, còn mấy món phải để qua đêm mới ăn được như Niên Cao thì chiều tối làm cũng chưa muộn.
Ngày mai Tần Lạc phải đi học rồi, ban ngày con bé không ở nhà ăn, phải đợi đến tối mịt mới được ăn.
Tần Lạc gặm Bánh Bao Tam Đinh, ăn đến mức miệng bóng nhẫy toàn dầu mỡ.
"Anh ơi, em cũng muốn ăn 5 cái!" Tần Lạc bày tỏ bản thân đã nhịn đói cả buổi sáng, em vẫn còn trẻ khỏe, em thật sự có thể "cân" được hết.
Mấy ông bác bà thím bên ngoài ai cũng được mua 5 cái, dựa vào đâu mà em lại không được ăn 5 cái chứ?
"Lát nữa vẫn còn món khác, để dành bụng đi." Tần Hoài đáp lời ngắn gọn súc tích.
20 phút sau, bánh vỏ cua ra lò.
LVQ8371