Đầu tiên là Hoàng Gia dở chứng, không biết vừa vấp phải cú sốc gì mà nằng nặc đòi ăn cho bằng được Giải Hoàng Thiêu Mạch và Quả Nhi.
Một lúc sau, Đổng Sĩ vốn đang lười biếng buôn dưa lê như mọi ngày đột nhiên im bặt, bắt đầu cắm cúi hăng hái làm việc, một hơi thái sạch sành sanh đống cà tím mà Vương Tuấn không muốn thái, vừa thái lại còn vừa cười một cách cực kỳ khó hiểu.
Đó là một điệu cười phát ra từ tận đáy lòng, căn bản là không tài nào kìm nén được. Khóe miệng hắn cứ nhếch lên, cười đến mức cứng đờ cả mặt.
Đổng Lễ cũng bất thường không kém, cậu em trai thì cười toe toét không khép nổi miệng, còn anh trai thì thi thoảng lại nở một nụ cười đầy bí hiểm, sau đó hớn hở đứng xào nhân thịt cho món Viên Mộng Thiêu Bính.
Thèm ăn Viên Mộng Thiêu Bính đến mấy cũng đâu cần phải vui sướng đến mức đấy chứ. Tuy Tần Hoài không thân với Đổng Lễ cho lắm, bình thường cũng ít giao tiếp. Nhưng đâu phải hắn mới quen biết Đổng Lễ ngày một ngày hai, hắn biết rõ Đổng Lễ ngày thường là cái kiểu mặt than chẳng có biểu cảm gì, cũng rất kiệm lời. Do thằng em trai ngày nào cũng lải nhải hót líu lo từ sáng đến tối, giành nói cạn cả phần của hai anh em cộng lại rồi.
Còn cả Vương Tuấn nữa.
Vương Tuấn là phụ bếp chính của Tần Hoài, bình thường tiếp xúc với hắn nhiều nhất. Mang tiếng là kẻ thật thà số một trong bếp sau của Hoàng Kí, Vương Tuấn không giỏi ăn nói, cũng rất ít lời. Đa số thời gian anh ấy chỉ lẳng lặng làm việc mà không nói tiếng nào, nhạt nhòa đến mức gần như vô hình.
Hôm nay Vương Tuấn vẫn mờ nhạt như mọi khi, nhưng Tần Hoài lại nhạy bén nhận ra từ nãy đến giờ, đối phương cứ dùng một ánh mắt sùng bái đầy khó hiểu để nhìn mình.
Ánh mắt kiểu này Tần Hoài đã từng thấy rồi.
Mỗi lần Hoàng Thắng Lợi trổ tài làm món ăn lớn nào đó, Vương Tuấn đều đứng dạt sang một bên nhìn từ xa, kiễng chân vươn cổ lên hóng, trong mắt ngập tràn vẻ sùng bái y hệt như thế này.
Nhưng hôm nay mình có làm món tủ nào đâu chứ.
Nói chính xác hơn, Tần Hoài tự thấy trình độ của mình và Hoàng Thắng Lợi căn bản không hề cùng chung một đẳng cấp. Với tay nghề của hắn, dù có phối hợp cùng Hoàng Thắng Lợi làm ra món Quả Nhi cấp A đi chăng nữa, Vương Tuấn cũng không đến mức phải dùng ánh mắt đó để nhìn hắn.
Đây mới chỉ là những người có mối quan hệ khá thân thiết với Tần Hoài thôi, ngay cả Tề Thiên và nhiều đồng nghiệp vô danh khác cũng khiến hắn cảm thấy rất kỳ lạ.
Cuối cùng, sau khi Tần Hoài trộn xong nhân trứng muối cho món Giải Hoàng Thiêu Mạch, hắn đành nhịn không được bèn lên tiếng hỏi Vương Tuấn đang đứng bên cạnh: "Hôm nay Hoàng Kí có chuyện gì vui à?"
"Sao tôi thấy mọi người ai nấy cũng vui vẻ và kích động một cách khó hiểu thế?"
Người thật thà như Vương Tuấn phải dùng hết kỹ năng diễn xuất cả đời mình mới giữ vững được vẻ mặt, ậm ừ đáp: "Chắc... chắc là có đấy, tối nay có tiệc cưới, sư phụ phải tự mình xuống bếp làm Tam Đầu Yến nên mọi người đều rất háo hức."
Vậy sao?
Tần Hoài có chút nghi hoặc.
Đầu tiên, hắn vẫn luôn tin tưởng Vương Tuấn là một người cực kỳ thật thà.
Nhưng mà.
Cái lý do này nghe có vẻ hơi... gượng ép thì phải?
"Không còn chuyện gì vui khác sao?" Tần Hoài gặng hỏi.
"Bây giờ thì chắc chắn là không có." Vương Tuấn tỏ vẻ cực kỳ chân thành, nhưng trong lòng lại âm thầm bổ sung thêm một câu.
Nhưng vài chục phút nữa thì chưa chắc đâu.
Dù sao thì cái viễn cảnh mà bất cứ đầu bếp nào cũng hằng ao ước, chẳng mấy chốc nữa sẽ xuất hiện ngay trong căn bếp này thôi.
Mặc dù không được làm nhân vật chính, nhưng được làm một NPC đứng há hốc mồm kinh ngạc bên cạnh nhân vật chính cũng tuyệt vời lắm rồi.
Tần Hoài nhìn Vương Tuấn vài lần, quyết định tin tưởng anh ấy, rồi lại cắm cúi tiếp tục làm Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Giải Xác Hoàng của phòng 111 và Điểm Tâm của phòng 777 đã lần lượt được bưng lên. Trước khi Điểm Tâm của phòng 777 được mang đi, Hoàng Gia không hiểu sao lại hóa thân thành nhân viên thử món, lấy cớ là đói rã ruột để nếm thử mỗi loại Điểm Tâm một cái.
Kết quả Hoàng Gia cũng chẳng đói đến thế, ăn đến món Giang Mễ Niên Cao thì hắn đã no ứ hự. Sau đó Tề Thiên, Đổng Sĩ, Đổng Lễ thay phiên nhau kêu đói, tiếp sức xơi tái chỗ Điểm Tâm, lại còn bình luận tại trận một phen, cuối cùng rút ra kết luận ——
Xíu Mại Gạo Nếp vị bình thường, Giang Mễ Niên Cao lại ngon ngoài sức tưởng tượng, Trư Du Niên Cao thì không cần thiết phải ăn, Lục Đậu Cao nhạt nhẽo chẳng có gì đặc sắc, Giải Xác Hoàng giữ vững phong độ, nhân Viên Mộng Thiêu Bính do Đổng Sĩ xào không ngon bằng Hoàng Gia làm, Tảo Nê Sơn Dược Cao mang ra cho đủ số lượng cũng tạm ổn.
Bàn bạc xong xuôi, mấy người bèn cử Hoàng Gia làm đại biểu đi tìm Tần Hoài, bày tỏ muốn ăn Giải Xác Hoàng và Viên Mộng Thiêu Bính, hỏi Tần Hoài lát nữa có thể làm thêm một phần không, không cần nhiều, một phần cho mỗi người là được.
Tần Hoài cảm thấy hôm nay đã đủ hoang đường rồi, Hoàng Gia có nói thêm câu gì hoang đường với hắn thì hắn cũng chẳng thấy lạ nữa, thế là hắn gật đầu cái rụp đồng ý luôn.
Giải Hoàng Thiêu Mạch nhân lòng đỏ trứng muối làm rất đơn giản, quy trình và kỹ thuật chế biến dễ hơn nhiều so với Giải Hoàng Thiêu Mạch hàng chuẩn, mà hương vị cũng không chênh lệch là bao.
Suy cho cùng, xét theo khẩu vị đại chúng thì nhân lòng đỏ trứng muối là một hương vị tiêu chuẩn, ngon miệng và dễ được mọi người đón nhận.
Tần Hoài ngay cả Giải Hoàng Thiêu Mạch độ khó cao mà còn làm được tới cấp B, thì Hàm Đản Hoàng Thiêu Mạch độ khó bình thường tự nhiên đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ.
LVQ8371