Tiệc trà kết thúc, Tần Hoài xách theo túi hoa quả tuyển chọn kỹ lưỡng trong số các loại trái cây cao cấp của Trần Huệ Hồng, hắn vừa ăn chuối vừa thong thả đi bộ về nhà.
Lúc ra khỏi thang máy, Tần Hoài tình cờ gặp hàng xóm, chẳng biết tại sao giữa tháng mười hai lại mở cửa thông gió mà người còn đứng ngay trước cửa. Hắn không hiểu nhưng vẫn tôn trọng mỉm cười với hàng xóm, rồi mở cửa vào nhà.
Hàng xóm kích động chụp ảnh chuyển tiếp vào nhóm, báo cho mọi người biết Tiểu Tần sư phụ thật sự đã về, về nhà ở rồi!
Đã lâu không về, lúc Tần Hoài mới bước vào nhà còn cảm thấy hơi xa lạ.
Nói thế nào nhỉ, vừa vào cửa không nhìn thấy đống đồ nội thất thông minh đời mới nhất mà Cung Lương sắm, đâm ra lại hơi không quen.
Lúc Tần Hoài vào cửa có hô một câu: "xx, bật đèn." Không có tiếng đáp lại, làm cho hắn đứng trong bóng tối vô cùng ngượng ngừng.
Tần Hoài đành lẳng lặng tự tay bật đèn, đi tới tủ lạnh cất trái cây.
Vừa mở cửa tủ lạnh ra, bên trong đã chật ních.
Thứ gì cũng có.
Trái cây, phô mai que, sữa tươi, tổ yến, đông trùng hạ thảo, các loại thuốc bổ đóng chai cần ướp lạnh.
Ngăn đá cũng bị nhét đầy ắp nào là kem mút, bít tết, sườn cừu, thịt lợn đen xx, tôm sú...
Dạo này Trần Huệ Hồng chắc gom mua chung không ít đồ đây, chị ấy lại không nấu cơm, mua nhiều nguyên liệu thế này liệu có ăn hết không?
Tần Hoài chụp ảnh, gửi qua cho Trần Huệ Hồng.
Trần Huệ Hồng: Ây da, Tiểu Tần, chị quên mất là em sắp về, quên dọn đồ nhà em đi mất. Em xem thích ăn gì thì cứ lấy ăn tự nhiên nhé, đừng khách sáo, ngày mai chị sẽ qua lấy đồ.
Tần Hoài: Không cần đâu Hồng tỷ, chị cứ để đó đi, vài ngày nữa em lại đi rồi.
Tần Hoài nhét trái cây vào tủ, lấy ra một que phô mai nhìn là biết ngay đồ ăn vặt của Trần Tuệ Tuệ, hắn vừa bóc ăn vừa đi ra phòng khách. Ngồi phịch xuống sô pha với tư thế nửa nằm nửa ngồi, hắn mở bảng giao diện trò chơi lên bắt đầu xem video dạy học.
Mặc dù Xíu Mại Gạch Cua rất khó thực hành vì vấn đề nguyên liệu, nhưng Tần Hoài vẫn xem video dạy làm Xíu Mại Gạch Cua trước.
Món này hắn quen! Nhìn rất gần gũi.
Quá trình làm trong video chính là những gì Tần Hoài đã thấy trong ký ức, nhưng video hướng dẫn đã phóng to cận cảnh đôi bàn tay của Giang Vệ Kim, giúp hắn có thể nhìn rõ ràng hơn.
Nhìn rõ Giang Vệ Kim nhào bột thế nào, bóc cua, bóc tôm, xử lý gạch cua, khuấy trộn, nêm nếm gia vị ra sao.
Từng chỉ tiết, từng động tác đều vô cùng rõ ràng.
Có lẽ vì lúc làm Xíu Mại Gạch Cua, Giang Vệ Kim còn phải nói chuyện với Cung Lương, vừa làm vừa nói nên không thể dồn toàn bộ sự chú ý vào Điểm Tâm, thành ra động tác của ông ấy khá chậm. Không phải cố tình làm chậm để dạy học, nhưng lại chậm một cách vừa vặn hoàn hảo.
Cùng là thể loại video dạy học chỉ làm mà không thuyết minh, nhưng cách dạy của Giang Vệ Kim so với Trịnh Đạt, quả thực chính là...
Tần Hoài chỉ có thể nói là, cho dù Trịnh sư phụ không cần luyện tài ăn nói, thì anh ta vẫn còn rất nhiều không gian để cải thiện.
Ban đầu Tần Hoài định xem video dạy làm Xíu Mại Gạch Cua một lần rồi chuyển sang xem Bánh Bao Tam Đinh, ai dè càng xem càng cuốn. Hắn xem một lần, hai lần, ba lần... cày một mạch đến lần thứ năm, mới lưu luyến bấm mở video dạy làm Bánh Bao Tam Đinh.
Video dạy học của Bánh Bao Tam Đinh mở đầu là cảnh nhào bột. Đoạn nhào bột này Tần Hoài không thấy trong ký ức, vì lúc Cung Lương đến nhà hàng quốc doanh thì bột đã được ủ nở sẵn trên thớt rồi.
Ước tính thời gian, có lẽ Giang Vệ Kim đã bắt đầu nhào bột ngay từ lúc mở cửa bán hàng buổi trưa.
Xem hoàn cảnh trong video dạy học thì đúng là vậy, video vẫn quay cận cảnh tay Giang Vệ Kim, nhưng không gian xung quanh lại vô cùng ồn ào. Có thể nghe thấy tiếng gọi món, tiếng bưng bê, tiếng bước chân, và cả tiếng củi cháy lách tách trong bếp lò.
Bột làm Bánh Bao Tam Đinh phải nhào cho thật mềm xốp, lúc nhào phải dùng lực, mà lại là mượn lực đẩy lực. Dùng mấy từ tỏ vẻ huyền bí một chút để miêu tả thì chính là phải dùng thủ pháp, làm cho cục bột trong tay ngoan ngoãn nghe lời.
"Sư phụ, cái phương pháp khích lệ bằng Điểm Tâm này của thầy có tác dụng không vậy? Tối qua con áp tai vào tường nghe ngóng cả đêm, nhà Cung Lương chẳng có chút động tĩnh nào, con đoán tối qua cậu ta về nhà lại ngồi ngây ra cả đêm rồi. Con thấy Bánh Bao Tam Đinh chắc tám phần là không ăn thua đâu, hay thầy làm Bánh Bao Ngũ Đinh cho cậu ta đi, con cũng xin góp chút tiền!" Giọng của Trịnh Đạt vang lên.
"Cậu thì có bao nhiêu tiền? Cậu vừa mới lên chính thức, mới nhận được có một tháng lương nhân viên chính thức. Hồi còn làm học việc, mẹ cậu bảo mỗi tháng nộp 8 đồng, cậu còn cò kè mặc cả chỉ đưa 5 đồng. Lúc bác Cưng đi cấp cứu, cậu đã dốc sạch quỹ đen nhét hết cho Cung Lương rồi, móc đâu ra tiền mà đòi tài trợ?” Đây là giọng của Hoàng Thắng Lợi.
"Sao tôi lại không có tiền? Tôi còn tiền lì xì sư phụ cho mấy năm nay để dành được kìa, tôi còn có thể về xin tiền mẹ tôi nữa! Mấy năm nay tôi không ăn không uống ở nhà, toàn ở nhà sư phụ, dựa vào đâu mà bắt tôi nộp 5 đồng, ngày mai tôi sẽ về đòi lại hết số tiền đã nộp mấy năm qua!"
"Thôi đi ông tướng, chút tiền mọn đấy cậu cứ giữ lại mà cưới vợ. Sư phụ, con thấy sư đệ nói cũng có lý, Bánh Bao Tam Đinh có khi không hiệu quả đâu, hay là làm Bánh Bao Ngũ Đinh đi, tiền hải sâm cứ để con lo!"
"Hoàng Thắng Lợi anh..."
LVQ8371