Tuy trình độ nấu nướng của Giang Vệ Kim không bằng bố mình là Giang Thừa Đức, nhưng thao tác của Giang sư phụ thì Tần Hoài xem là hiếu ngay!
Xem hiểu là điều quan trọng hơn tất thảy.
Trần Huệ Hồng và La Quân cứ thế nhìn Tần Hoài hết sốc, rồi lại kích động, rồi lại nghi hoặc, rồi lại sốc, rồi lại hưng phấn, biểu cảm nào cũng trưng ra đủ cả, mặt cứ như cái biểu đồ phân tích dữ liệu vậy, nhưng tuyệt nhiên chẳng nói một lời.
La Quân gõ gõ bàn, mất kiên nhẫn giục: "Đọc lời thoại đi!"
Tần Hoài bắt đầu đọc phần chi tiết món ăn.
Sau đó kể lại những thông tin mà hắn biết.
La Quân ra chiều suy nghĩ lắng nghe, lẩm bẩm: "Ở ngay Cô Tô, gần như vậy sao lại không tìm thấy, mấy người mà Giang Vệ Minh bỏ tiền ra thuê đi tìm người toàn là lũ ăn hại à?"
Tần Hoài: ...
Cô Tô cách vùng Thục gần lắm sao?
"Tỉnh sư phụ cũng không phải ngay từ đầu đã ở Cô Tô, lúc Giang sư phụ tìm người vẫn đang là thời chiến loạn, không tìm thấy cũng là bình thường."
"Đáng tiếc, hai anh em họ lại vô duyên đoàn tụ, Giang Vệ Kim sư phụ đã qua đời mấy chục năm rồi." Tần Hoài chỉ thấy sống mũi cay cay, cảm thán nói.
La Quân liếc nhìn Tần Hoài một cái: "Ai bảo cậu bọn họ chỉ có hai anh em?"
"Giang Vệ Minh có 6 người anh em, nếu tôi nhớ không lầm thì Giang Vệ Kim là anh hai của ông ấy, bên dưới ông ấy còn 4 người em trai nữa."
Tần Hoài: !!!
Nấu ăn đỉnh như vậy mà còn tận 5 người nữa cơ á?!
"Họ thất lạc nhau trên đường chạy nạn, con của anh cả Giang Vệ Minh bị mất tích, lúc anh cả và chị dâu đi tìm con thì bị lạc. Sức khỏe của chú tư, chú năm và chú sáu đều không tốt, chú bảy thì còn quá nhỏ, có hai người còn bị kiết ly nên đoán chừng là lành ít dữ nhiều, Giang Vệ Minh chính là lúc đi tìm bác sĩ thì bị sơn tặc bắt cóc."
"Lúc đầu ông ấy tìm người thì trọng điểm là tìm hai người anh trai, mấy đứa em trai ông ấy đều không ôm hy vọng là còn sống."
"Vậy còn Giang Thừa Đức thì sao?" Tần Hoài gặng hỏi.
"Trước khi Bắc Bình thất thủ, Giang Thừa Đức đã là đệ nhất danh trù tiếng tăm lừng lẫy, vô số quan to quyền quý đổ xô đến săn đón. Nếu ông ấy còn sống và trốn được xuống miền Nam, chắc chắn sẽ có tin tức."
"Giang Vệ Minh tìm kiếm bao nhiêu năm như vậy cũng không nghe ngóng được tin tức gì, hơn phân nửa là đã chết rồi."
Tần Hoài chi đành thở dài một hơi.
Trần Huệ Hồng an ủi: "Cái thời binh hoang mã loạn đó quả thật rất dễ chết, chị cẩn thận như thế, lại còn không sợ đói, mà vẫn bị thổ phỉ cưỡi ngựa bắn hai phát súng chết tươi đấy thôi."
Tần Hoài: ...
An ủi hay lắm, lần sau đừng an ủi nữa nhé.
Tần Hoài nhìn về phía La Quân: "La lão tiên sinh, ông còn nhớ năm đó Giang Vệ Minh định cư ở đâu không?"
La Quân: ?
"Đã qua gần 60 năm rồi, không phải cậu vẫn nghĩ Giang Vệ Minh còn sống đấy chứ?" La Quân kinh ngạc, "Nếu ông ấy còn sống, hiện tại cũng 90 tuổi rồi."
"Chẳng phải ông cũng đang còn sống sờ sờ ra đấy thôi." Trần Huệ Hồng buông lời cà khịa.
La Quân: ??
"Cứ tìm thử xem, Tiểu Tần có thể mở khóa được công thức của người ta cũng coi như là có duyên, nếu thật sự còn sống thì cũng có thể nhận người thân. Tuy nói là muộn mất 60 năm, Giang Vệ Kim cũng không còn nữa, nhưng ông ấy chẳng phải vẫn còn đồ đệ sao, đồ đệ thay sư phụ nhận người thân cũng được mà."
"Lùi lại một vạn bước mà nói, cho dù Giang Vệ Minh cũng không còn nữa, thì đồ đệ của hai người họ nhận nhau, cũng coi như là sư xuất đồng môn." Trần Huệ Hồng nói.
La Quân không nói thêm gì nữa, gật đầu: "Ngày mai tôi sẽ bảo Trương Thục Mai liên hệ với thám tử tư chuyên tìm người."
Lần này đến lượt Tần Hoài chấm hỏi rồi.
Trương Thục Mai mà cũng có mối quan hệ cỡ này á?
Không hổ danh là bảo mẫu kim bài nhiều năm liền được toàn thể cư dân Khu Dân Cư Vân Trung công nhận là người mà họ muốn nẫng tay trên nhất!
"Đúng rồi, trạng thái hiện tại của Cưng Lương là đang tăng tốc Thức Tỉnh, thế này là có ý gì, ý là cháu làm nhiệm vụ không hề can thiệp vào quá trình Thức Tỉnh của ông ấy đúng không?" Tần Hoài hỏi.
"Nói nhảm." La Quân trợn trắng mắt, "Cậu đã xem ký ức rồi, còn chưa đủ rõ ràng sao?"
"Cung Lương không cần cậu giúp thức tỉnh, đã có người giúp ông ấy rồi."
"Cho dù kiếp đầu tiên ông ấy có khúc mắc lớn đến đâu, Giang Vệ Kim cũng đã giúp ông ấy cởi bỏ rồi. Không có cậu, Cung Lương có thể phải muộn thêm vài chục năm nữa mới tỉnh lại được, có cậu, ông ấy có thể sẽ tỉnh lại trong vòng vài năm tới."
"Có cậu hay không cũng vậy thôi, chỉ là vấn đề thời gian."
"Cậu không phải quý nhân của ông ấy, Giang Vệ Kim mới đúng."
"Cho nên cậu cũng đừng bận tâm nhiều như vậy, cứ ngoan ngoãn làm Điểm Tâm là được. Nếu cậu có thể làm ra Xíu Mại Gạch Cua cấp S- và Bánh Bao Tam Đinh cấp S-, Cung Lương chắc chắn ăn một miếng là tỉnh ngay."
"Đúng thế!" Trần Huệ Hồng khẳng định gật đầu: "Sau đó sẽ chia cho em 10% di sản."
"Cho nên, Tiểu Tần em định khi nào bắt đầu luyện Bánh Bao Tam Đinh, chị cũng phải bảo Ngã Đệ tìm mối, cố gắng kiếm cho em loại gà mái đẻ cách năm và sườn ba chỉ phù hợp."
Tần Hoài: ...
Hồng tỷ, chị đúng là không bao giờ quên đi bản tâm, một cắc cũng không chịu bỏ ra nhỉ.
Người thì để La Quân tìm, nguyên liệu nấu ăn thì để em trai lo.
Còn mình thì chỉ phụ trách ăn thôi.
Đám Thảo Mộc Tinh Quái các người gõ bàn tính kêu to đến mức, nam chính truyện hệ thống như hắn cũng nghe thấy rồi đây này.
Đã nhận được hai công thức cấp S-, Tần Hoài tất nhiên phải nghiên cứu kỹ video dạy học.
LVQ8371