Mắt Bùi Hành lại sắp dán chặt vào tay Tần Hoài, không dứt ra được rồi.
Lý Hoa ra hiệu cho hắn, Bùi Hành hơi tém tém lại một chút, nhưng hắn vẫn nhịn không được nhỏ giọng nói.
"Cậu có thấy Tần Hoài hôm nay hình như hơi khác hôm qua không?"
"Tôi đâu có mù." Lý Hoa đáp, "Chẳng qua hôm qua là nhào bột làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, yêu cầu về bột không cao nên có thể cậu ấy chưa dùng hết sức."
Bùi Hành chợt hiểu ra, cảm thấy nói có lý, bèn tiếp lời: "Cậu ấy có tay nghề cỡ này, sao lại nghĩ đến chuyện mở nhà ăn cộng đồng ngay cổng khu dân cư nhỉ?"
"Nếu tôi mà có tay nghề như cậu ấy, tôi chăng bao giờ rời khỏi Tri Vị Cư đâu, tôi phải đi ngang đi đọc trong Tri Vị Cư ấy chứt”
Người bình thường nói câu này có thể chỉ là cách nói khoa trương, nhưng Bùi Hành mà nói câu này thì Lý Hoa tin chắc là hắn thật sự muốn làm thế.
"Ai mà biết được." Lý Hoa nhạt giọng đáp, "Nghe đồn tay nghề của Trịnh Tư Nguyên cũng rất đỉnh, chẳng phải anh ta cũng mở tiệm bánh ngọt ở cổng khu dân cư sao?"
"Chắc mấy người không thiếu tiền như bọn họ đều thích mở tiệm ở cổng khu dân cư. Tôi mà mua nổi nhà ở Vân Trung Tiểu Khu thì tôi cũng chẳng thèm làm đầu bếp bếp bánh đâu."
Bùi Hành hơi ngơ ngác: "Không đến mức đó chứ."
Lý Hoa: Quên mất thằng nhãi cậu cũng sống gần đây, cái đám nhà giàu đáng chết các người!
Lý Hoa không buồn nói chuyện nữa, lẳng lặng quay sang trộn nhân.
Tần Hoài không để ý đến cuộc trò chuyện giữa các đồng nghiệp, hắn đang tập trung cao độ nhào bột, nhào xong thì bắt đầu thái lựu, sau đó hắn nhận thức sâu sắc được rằng kỹ năng dùng dao của mình quả thực là quá tệ.
Tần Hoài đành phải cầu cứu Bùi Hành và Lý Hoa - những người có kỹ năng dùng dao tạm ổn, giao luôn việc thái lựu cho hai người họ, còn hắn thì tiếp tục nhào bột.
Bánh Bao Tam Đinh phải làm, mà các món Điểm Tâm khác cũng phải làm. Hôm nay là Chủ Nhật, ngày mai Tần Lạc phải đi học rồi, không có thời gian ăn Điểm Tâm cả ngày nữa, Tần Hoài phải tranh thủ hôm nay làm hết những món có thể làm trong danh sách.
Tần Hoài nhìn lướt qua đồng hồ, phát hiện đã 8 giờ 40 phút rồi.
Đợi Bánh Bao Tam Đinh ra lò, phỏng chừng phải sau chín rưỡi.
Đối với dân văn phòng bình thường mà nói, ngày nghỉ 9 giờ 30 phút ăn sáng có vẻ vẫn ổn. Nhưng trong nhà ăn có rất nhiều ông bác, bà thím đi chạy bộ buổi sáng từ 6 giờ, thời gian ăn sáng này có phải hơi...
Không tốt cho dạ dày của các ông bác bà thím lắm không?
Tần Hoài ló đầu ra, nhìn về phía Hứa Đồ Cường đang ngồi ngay vị trí trung tâm.
"Hứa đại gia, bánh bao này chắc phải 50 phút nữa mới ra lò, ông xem mấy vị có muốn ăn chút gì khác lót dạ trước không?” Tần Hoài nhìn vào trong bếp, "Bánh bao, xíu mại, Hoành Thánh, Du Điều của bố cháu và Trần sư phụ đều có thể ăn được rồi."
Quan trọng nhất là trong nhà ăn có bao nhiêu người ngồi thế này, trên bàn lại chẳng có bữa sáng nào đàng hoàng, chỉ có sữa đậu nành, chè đậu xanh toàn nước là nước, nhìn qua thật sự rất kỳ quái.
Lỡ có người bên ngoài đi vào, tiện tay mua chút đồ ăn sáng mang đi hoặc ngồi lại ăn thì còn có người nhường chỗ.
Cách Vân Trung Thực Đường không xa chính là trung tâm thương mại và cửa ga tàu điện ngầm, buổi sáng mỗi ngày đến ăn sáng không chỉ có thực khách cố định, mà còn có rất nhiều khách vãng lai tạt ngang qua. Cảnh tượng quỷ dị này thật sự sẽ khiến khách vãng lai cảm thấy đầu óc Ông Chủ của quán ăn sáng này chắc chắn có vấn đề.
Mở cái nhà ăn cộng đồng mà còn thuê bao nhiêu diễn viên quần chúng ngồi chầu chực trong quán thế này, marketing tạo khan hiếm cũng đâu đến mức phải làm lố như vậy.
"Không cần." Hứa Đồ Cường dõng đạc nói, "Bọn tôi không đói!”
"Sáng chạy bộ cũng no gió rồi, vừa khéo ngồi đây tiêu thực, 50 phút nữa ăn sáng là chuẩn bài!"
Tần Hoài: ...
Hứa đại gia, ông tự nghe xem mình nói có giống tiếng người không?
Ông nhìn Vương đại gia ngồi cạnh ông kìa, người ta cả đời không làm sổ sách giả, chính trực thanh liêm.
Vương đại gia sắp đào cái hố tự chôn mình luôn rồi kìa.
Các ông bác bà thím trong nhà ăn có thể cứng miệng bảo không đói, nhưng Điểm Tâm của Tần Hoài thì vẫn phải tiếp tục làm.
Từ khi kỹ năng Phát Diện của Tần Hoài thăng lên cấp cao, tốc độ cày độ thuần thục của Phát Diện chẳng những không giảm mà ngược lại còn tăng lên.
Bột tốt hay xấu thường mang tính quyết định đối với chất lượng của Điểm Tâm, loại cực đoan cơ bản chỉ cộng điểm vào kỹ năng trộn nhân như Giải Hoàng Thiêu Mạch chỉ là số ít, loại cần phát triển toàn diện nhiều kỹ năng như Bánh Bao Tam Đinh mới là trạng thái bình thường.
Lúc Tần Hoài đang nhào bột làm bánh vỏ cua, Bùi Hành cũng đứng bên cạnh nhìn trộm. Không hiểu sao, hắn cảm thấy trạng thái nhào bột hiện tại của Tần Hoài rất bình thường, nhưng lúc mới nhào hình như Tần Hoài đã nắm giữ được kỹ pháp thần kỳ nào đó, không chỉ động tác khá hoa mỹ, mà cục bột nhào ra hình như chất lượng cũng tốt hơn một chút.
Hiệu suất làm việc của Bùi Hành và Lý Hoa rất cao, thoắt cái đã xử lý xong các loại nguyên liệu mà Tần Hoài cần, Tần Hoài thuần thục trộn nhân nấu nhân, mùi thịt thơm lừng lan tỏa khắp phòng bếp rồi bay ra tận sảnh ngoài.
Mùi thịt cực kỳ thơm.
Lấy một ví dụ hơi kém duyên một chút, những đứa trẻ từng thấy người lớn trong nhà dùng khoai lang và các loại rau vụn để nấu cám lợn đều biết, khi nồi cám lợn to đùng được nấu đến một độ nhất định rồi bắt đầu khuấy lên thì mùi vị thật sự rất thơm, dù biết rõ đó là cám lợn nhưng người ta vẫn nhịn không được muốn nếm thử một miếng.
LVQ8371