Nhưng Tần Hoài không ngờ Trần Huệ Hồng ngoài miệng nói một đằng, hành động thực tế lại làm một nẻo. Miệng chị ấy bảo Khuất Tĩnh rất khó độ kiếp thành công, dẫu thất bại thì hắn cũng đừng áy náy tự trách, đó đều là số mệnh của Tỉnh Quái, người ngoài có muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.
Thế mà bản thân chị ấy lại lén lút ngày nào cũng "chôm" trái cây nhà La Quân, chạy tới nhà Khuất Tĩnh tâm sự, kiểm tra dao kéo ngăn cấm cô ấy tự rạch tay.
Chỉ có thể nói mấy Tinh Quái Thảo Mộc này sinh ra đã có sẵn tấm lòng nhiệt tình.
Tần Hoài nhìn Khuất Tĩnh, cảm giác hơn một tháng không gặp, Khuất Tĩnh đã khác trước khá nhiều.
Khuất Tĩnh trước kia lúc nào cũng nhàn nhạt, nhìn cái gì cũng nhạt nhẽo, ngoại trừ lúc đối mặt với bệnh nhân thì để tâm và nhiệt tình hơn một chút, còn lại mọi thứ cô ấy đều thờ ơ như nhau, cứ như vạn sự trên đời đều là mây trôi.
Nhưng bây giờ.
Mặc dù vẫn nhàn nhạt, nhưng lại mang thêm chút hơi thở của con người.
Trước đó Tần Hoài vẫn chưa chắc chắn Khuất Tĩnh có thể sống lâu hay không, nhưng giờ hắn đã chắc chắn rồi.
Đời này Khuất Tĩnh tỷ lệ cao là có thể sống thọ chết già.
Tần Hoài cười bảo: "Vậy mẹ Khuất hẳn là vui lắm."
Khuất Tĩnh gật đầu, lấy ra một chiếc khăn quàng cổ từ trong túi: "Mẹ Khuất rất biết ơn mọi người, mẹ đã cất công đan cho cậu, Hồng tỷ và La tiên sinh mỗi người một chiếc khăn. Khăn của cậu là đan xong đầu tiên đấy, họa tiết là mẹ Khuất cất công lên mạng tìm mẫu, tôi thấy khá đẹp, nhưng không hiểu sao nhìn hơi quen mắt, có khi bị đụng hàng.”
Tần Hoài vội vàng nhận lấy khăn quàng, nhìn kỹ một cái.
Ừm...
Quả thật rất quen mắt, cái logo này phải gọi là quá quen mắt luôn.
L...V.
Cu thẩm mỹ của mẹ Khuất đỉnh thật, giữa một đống ảnh trên mạng lại chọn trúng ngay thương hiệu xa xi mà ai ai cũng biết.
Tần Hoài cũng không nói gì, lẳng lặng nhận lấy khăn quàng.
Phải công nhận, tay nghề đan lát của mẹ Khuất rất cừ, mũi đan cực kỳ đều, tổng thể chiếc khăn trông rất đẹp, nhìn từ xa thậm chí chẳng giống hàng nhái chút nào.
Ai lại nỡ từ chối một chiếc khăn quàng lông cừu đan tay chuẩn mẫu L cơ chứ?
Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ, phát hiện mới chưa đến 3 giờ, rốt cuộc cũng nhận ra có chỗ nào đó sai sai, bèn hỏi:
“Hôm nay cô trực ca ngày hay ca đêm?”
Ca ngày giờ này chắc chắn chưa tan làm, ca đêm giờ này đáng lẽ phải đang ngủ, sao Khuất Tĩnh lại xuất hiện ở Vân Trung Thực Đường vào giờ này được.
"Hôm nay tôi tan làm sớm." Khuất Tĩnh đáp: "Bệnh viện cử tôi đến phân viện Cô Tô học tập hai tháng, ngày kia xuất phát, chiều nay và ngày mai đều không phải đi làm, để tôi về nhà thu dọn hành lý."
"Lần này tôi cố ý ghé qua để hỏi thăm cậu tình hình bên Cô Tô, xem nên mang theo quần áo mùa nào, thời tiết bên đó ra sao, đi lại có tiện không."
"Đợt đi học này tôi có thể ở ký túc xá nhân viên của bệnh viện, nhưng cậu rõ tình trạng của tôi mà, ở chung với người khác khó tránh khỏi bất tiện, nên tôi định tự thuê nhà bên ngoài."
"Cậu có gợi ý khu vực nào không?”
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút: "Khu vực thì tôi không rành, nhưng tôi có thể giới thiệu cho cô trọn bộ nội thất thông minh, với cả tiệm nắn xương Đông y."
Khuất Tĩnh: ?
"Nhưng mà ngày kia cô đã đi Cô Tô học rồi, tôi có một việc không biết xấu hổ này muốn nhờ cô." Vẻ mặt Tần Hoài vô cùng trịnh trọng.
Khuất Tĩnh bị vẻ mặt nghiêm trọng của Tần Hoài làm cho hiểu lầm, tưởng là chuyện gì hệ trọng lắm, lập tức ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu chắc nịch: "Cậu nói đi."
"Đến lúc đó tôi sẽ nấu riêng cho cô ăn, nhưng cô đừng nói là mua từ Hoàng Kí nhé."
"Cũng đừng thuê người chạy việc đến Hoàng Kí mua Điểm Tâm."
Việc buôn bán của Hoàng Kí đã đắt khách lắm rồi, không thể đắt khách thêm được nữa.
Tần Hoài thật sự phát hoảng với cái bệnh viện tư nhân mà Khuất Tĩnh đang làm, rốt cuộc bệnh viện các cô trả lương cho Bác Sĩ cao cỡ nào mà ai cũng giàu sụ thế?
Khuất Tĩnh dù không hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Mặc dù Tần Hoài ở Cô Tô hơn một tháng, nhưng kỳ thực hắn chăng rành về Cô Tô lắm, dù sao phạm vi hoạt động của hắn cũng chỉ quanh quẩn bán kính 1 km quanh Hoàng Kí.
Nhưng chuyện Khuất Tĩnh muốn thuê nhà thì hắn lại có thể giúp được. Hắn xin Khuất Tĩnh địa chỉ bệnh viện bên Cô Tô, rồi gửi cho Cung Lương, nhờ Cung Lương bảo trợ lý tìm giúp vài chỗ thuê nhà gần đó.
Khuất Tĩnh còn phải về nhà dọn hành lý, nên sau khi nhận hộp đồ ăn phần riêng xong thì không nán lại lâu, xách đồ ra về.
Khuất Tĩnh đi rồi, Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút về trạng thái của cô ấy, rồi mở bảng điều khiển trò chơi, lật sang phần Thẻ Bài.
Lần trước lúc xem công thức nấu ăn, hắn thật sự chưa để ý xem trạng thái Thẻ Bài của những người khác.
Thẻ Bài của Khuất Tĩnh xếp ở vị trí thứ tư.
Trạng thái: Đang chuẩn bị Thức Tỉnh
Quả nhiên, trạng thái của Khuất Tĩnh đã thay đổi.
Trái cây của Trần Huệ Hồng không bị "chôm" uổng phí, trạng thái của Khuất Tĩnh từ mất trí nhớ hoàn toàn đã chuyển thành đang chuẩn bị Thức Tỉnh. Có thể nói Khuất Tĩnh chỉ thiếu một cơ hội cuối cùng là có thể bắt đầu Thức Tỉnh rồi.
Vòng này, Tinh Quái Thảo Mộc ghi điểm tuyệt đối!
Chập tối, Tần Hoài làm Điểm Tâm cho Tần Lạc xong thì không ở lại Vân Trung Thực Đường chờ Tần Lạc tan học về, mà xách thắng hộp Điểm Tâm vừa ra lò qua nhà La Quân mở tiệc trà.
Hắn muốn thông báo với mọi người tin vui về sự thay đổi trạng thái của Khuất Tĩnh.
Lúc Tần Hoài đến, Trương Thục Mai đã không có nhà, Trần Huệ Hồng vẫn đang đứng trong bếp lựa trái cây, thấy hắn tới liền lớn tiếng hỏi:
LVQ8371