Có điều cái buff sáng mắt an thần này khá trừu tượng, sáng mắt có thể hiểu là làm dịu sự mệt mỏi của mắt, cảm thấy mắt rất thoải mái. An thần có thể hiểu là trạng thái tinh thần rất tốt, những điều trên đều có thể quy về việc được nghỉ ngơi đầy đủ, cho nên con người mới cảm thấy sảng khoái tỉnh thần.
Mọi người đều biết bồ câu hầm thiên ma là món tẩm bổ, nhưng công dụng của nó có tốt hay không, có tin hay không thì lại tùy vào cảm nhận của mỗi người.
Tần Hoài đi đến bên lồng hấp: "Mẻ Tam... cuối cùng... Âu Dương?! Sao cậu lại ở đây?"
Đã bám trụ trong phòng bếp suốt ba tiếng đồng hồ, ngồi xổm bên lồng hấp không hề rời ổ, cài tận 8 cái báo thức khác nhau trên điện thoại, toàn bộ quá trình tinh thần luôn căng như dây đàn chỉ sợ bỏ lỡ thời gian bánh ra lò - Âu Dương: ...
"11 giờ tôi đã tới rồi đấy, cậu không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái sao???" Giọng chất vấn của Âu Dương như xé ruột xé gan.
"Không." Tần Hoài đáp rất thành thật.
Hắn đứng nhào bột, trộn nhân bên bàn bếp sắp đắc đạo thành Tiên Bánh Bao luôn rồi, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà ngó sang lồng hấp bên này.
Trong toàn bộ quy trình làm bánh bao, hấp bánh là khâu ít đòi hỏi kỹ thuật nhất. Chỉ cần xếp bánh vào lồng hấp đặt lên bếp, canh giờ, ai biết xem báo thức là có thể làm được, nên suốt quá trình Tần Hoài không hề liếc nhìn về phía Âu Dương lấy một cái.
"Cậu tới lúc nào vậy?" Tần Hoài hỏi.
"11 giờ." Âu Dương có chút muốn rớt nước mắt, "Tôi tới đúng lúc trong tiệm mấy cậu toàn là shipper đến lấy hàng, vốn định xem có dư cái bánh bao nào để ăn hai cái không, kết quả bánh chẳng thấy đâu, chú Tần lại bảo trong bếp đang bận nhờ tôi vào phụ một tay, thế là vừa bước vào đã không ra được nữa luôn."
"Lúc hấp tôi vẫn luôn muốn ăn vụng hai cái, nhưng bánh bao nóng quá. Hơn nữa chẳng hiểu sao, đứng trong bếp tôi lại đột nhiên có một cảm giác sứ mệnh thiêng liêng, mỗi một cái bánh bao đều phải do tôi bảo vệ, chuyện người canh gác lại đi ăn trộm là tuyệt đối không được phép.”
Tần Hoài nhất thời vô cùng cảm động: "Anh em tốt, không cần nói nữa, chiều nay tôi sẽ làm Bánh Bao Vỏ Cây Du cho cậu."
Âu Dương cười hì hì: "Có thể không ăn Bánh Bao Vỏ Cây Du được không?"
Cậu là ai? Cậu không phải Âu Dương, Âu Dương tuyệt đối sẽ không nói câu này.
"Tôi muốn ăn Quả Nhi." Âu Dương chép miệng, "Hôm qua ăn nhiều Điểm Tâm như vậy, tôi phát hiện vẫn là bánh Quả Nhi cậu mang về hôm đó ăn ngon nhất. Bánh Bao Vỏ Cây Du ngon thì ngon thật, nhưng hôm qua tôi đã ăn đủ rồi, bây giờ tôi chỉ muốn ăn Quả Nhi thôi."
Không hiểu sao, nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy hơi phần vưi mừng.
Quá cảm động, tuy khẩu vị của Âu Dương hơi dị, nhưng trong việc thưởng thức Điểm Tâm thì vẫn có tính thẩm mỹ cơ bản nhất.
Hắn có thể nếm ra được sự khác biệt về bản chất giữa Điểm Tâm cấp A và Điểm Tâm cấp B.
"Tôi hiểu ý của cậu, nhưng chắc mấy ngày tới cậu không được ăn đâu."
"Chuyện là thế này, nhân của Quả Nhi không phải do tôi làm, cậu muốn ăn Quả Nhi có chất lượng như hôm đó thì phải đến Cô Tô mới được ăn."
Nghe nói muốn ăn Quả Nhi thì phải lặn lội đến tận Cô Tô mới được ăn, Âu Dương bèn chìm vào im lặng một hồi lâu. Tần Hoài cũng chẳng mảy may để ý đến sự im lặng của ông bạn tốt, bởi vì Tam Đinh Bao trong lồng hấp đã chín rồi.
【Tam Đinh Bao Cấp B】
Toàn bộ đều là cấp B.
Phong độ ổn định.
Tần Hoài tự tay mở nắp lồng, trong nháy mắt hơi nước bốc lên phả vào mặt, hơi nóng xen lẫn hương lúa mì đặc trưng của bánh bao, như đang âm thầm tuyên bố với tất cả những người xung quanh rằng mẻ bánh bao này thực sự rất ngon.
Những người thường xuyên ăn bánh bao đều biết, bánh bao ngon hay dở chỉ cần ngửi mùi thơm là biết ngay.
Dùng mũi ngửi nghe có vẻ khá trừu tượng, nhưng đối với những người hàng xóm sống ở khu dân cư gần Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, đặc biệt là đám học sinh cấp ba 7 giờ đã phải có mặt ở trường, ngày nào cũng phải dậy sớm, mang theo cái bụng đói meo cùng sự kỳ vọng tràn trề chạy tới Tiệm Ăn Sáng Tần Gia chỉ để ăn được miếng bánh bao mơ ước, thì việc nhận biết bánh bao qua mùi hương chính là một kỹ năng cơ bản nhất.
Mùi thơm của bánh bao ngon hoàn toàn khác biệt so với bánh bao bình thường.
Nhất là bánh bao thịt, tuy phần nhân thịt bị bọc kín bên trong lớp vỏ, nhưng mùi thơm vẫn sẽ tỏa ra nương theo hương lúa mì.
Mùi thơm ngọt ngào ấy, ngập tràn carbohydrate, chất béo, lượng đường và hàng loạt những hương vị đại diện cho khát khao cùng sự theo đuổi nguyên thủy nhất của con người đối với lượng calo, sẽ nhanh chóng đánh gục khứu giác của những ai đang khẩn thiết cần một bữa sáng ngon lành.
Ngay khoảnh khắc đó, nào là mùi hoa, mùi sách, mùi bụi đất, mùi xăng xe đều tan biến sạch sành sanh, cho dù sát vách tiệm ăn sáng là một cửa hàng đồ kho, thì mùi nước kho cũng có thể tạm thời bị phớt lờ.
Cả thế giới này chỉ còn lại mùi bánh bao.
Hơn nữa còn là mùi vị của bánh bao do chính tay Tần Hoài làm ra.
Nếu có người cứ khăng khăng muốn hỏi mùi bánh bao do chính tay Tần Hoài làm ra là mùi gì, thì những vị khách sáng nào cũng ôm tâm thế như mở hộp mù đến mua bánh bao chắc chắn sẽ dõng dạc nói cho họ biết:
Chính là mùi bánh bao!
Là cái mùi bánh bao mà bạn chỉ cần hơi nhích lại gần, hít sâu một hơi là biết ngay sáng nay ổn áp rồi, cược trúng rồi, chắc chắn sẽ được ăn chiếc bánh bao chân ái trong mộng!
LVQ8371