"Sao cô lại ngồi tịt ở cửa thế này, hết bàn rồi à? Lão Tần này cũng thật tình, người quen với nhau cả mà chăng biết đường giữ chỗ giúp. Ôi trời đất ơi, tôi cũng quên béng mất chuyện bảo cậu ấy giữ chỗ cho mình rồi."
"Bây giờ lấy số thì phải đợi bao lâu nữa? Có phải Tần Hoài đang nghiên cứu món Điểm Tâm mới không? Tôi biết ngay mà, đến Cô Tô quả nhiên là chuẩn bài, may mà tôi đến kịp lúc!"
"Nếm thử món gì cơ? Tôi không biết, tôi đến liên hoan với đồng nghiệp trong bệnh viện, mọi người vẫn đang trên đường tới nên tôi ngồi canh ở cửa đợi." Khuất Tĩnh đáp: "Bên trong chắc vẫn còn bàn đấy, còn phòng riêng hay không thì tôi không rõ. Nhưng nếu Tần Hoài muốn mở bếp nhỏ cho cậu, tôi nghĩ cậu ngồi phòng riêng sẽ tiện hơn."
Khuất Tĩnh hất cằm chỉ về phía dòng người đang rồng rắn xếp hàng chuyên mua Điểm Tâm.
Âu Dương gật gù tỏ vẻ đã hiểu.
"Bác sĩ Khuất à, cô có muốn nhắn báo cho lão Tần một tiếng là cô đã tới không? Hôm nay cậu ấy nấu thử món cho người ta, chắc chắn sẽ làm rất nhiều Điểm Tâm, không chừng còn có món mới nữa ấy chứ, lỡ mất thì tiếc hừi hụựi cho xem.”
Khuất Tĩnh hơi do dự: "Làm thế e là không hay lắm đâu."
"Không chừng lại có cả Giang Mễ Niên Cao nữa đấy."
"Vậy... để tôi nhắn tin thử xem sao?" Khuất Tĩnh lại cầm điện thoại lên, nhưng còn chưa kịp mở khung chat thì đồng nghiệp đã kéo tới.
"Bác sĩ Khuất, vất vả cho cô phải ngồi đợi ở cửa rồi, cô lên lầu trước đi, để tôi ở lại đợi người bên khoa nội tim mạch là được." Một nam bác sĩ thở hồng hộc nói.
Khuất Tĩnh gật đầu, vừa định bước lên lầu, nhưng mới quay người còn chưa kịp đi về phía cầu thang thì đã chạm mặt Tần Hoài đang mặc đồng phục của bếp sau Hoàng Kí.
"Âu Dương, tôi hỏi anh Trần phụ trách nếm thử món hôm nay rồi, anh ấy bảo không ngại ghép chung phòng riêng với cậu đâu. Cậu là bạn tôi, anh ấy lại đang có chuyện muốn thỉnh giáo cậu... Khuất Tĩnh?" Tần Hoài khựng lại khi nhìn thấy Khuất Tĩnh.
"Hôm nay đúng lúc tôi đi liên hoan với đồng nghiệp." Khuất Tĩnh gượng cười đáp.
"À à, vậy... vậy cô cứ liên hoan đi." Tần Hoài gật đầu: "Âu Dương, cậu sang phòng số 777 nhé, chắc cậu không ngại ghép bàn chứ?"
"Không ngại, tôi không ngại đâu." Âu Dương vội vàng xua tay.
Tần Hoài định chuồn lẹ vào bếp nhân lúc đồng nghiệp của Khuất Tĩnh chưa kịp tiến lại gần, nhưng mới xoay người được 30 độ thì đã nghe thấy một giọng nam the thé vang lên vì quá kích động.
"Tần sư phụ!"
"Bác sĩ Khuất, hóa ra cô là bạn của Tần sư phụ à!"
Toang rồi.
Khuất Tĩnh ôm trán bất lực.
Tần Hoài dùng phép tốc biến thất bại.
Tuyệt cú mèo, vừa có phòng riêng ngồi lại còn được nếm thử món ké nữa!
Âu Dương sướng rơn cả người.
Tần Hoài đành xoay người lại, nở một nụ cười cứng đờ: "Anh là đồng nghiệp của bác sĩ Khuất đúng không? Mọi người đến liên hoan hả? Mau lên lầu đi, tôi xin phép đi trước nhé, bếp sau vẫn đang lu bù lắm, bái bai."
Ngay lúc Tần Hoài đang ngượng chín mặt, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ nho nhã chậm rãi bước qua cạnh hắn.
Hứa Thành liếc nhìn cậu đầu bếp trẻ tuổi bên cạnh, rồi lại đưa mắt nhìn dòng người đang rồng rắn xếp hàng chờ mua Điểm Tâm, trong lòng bất giác dâng lên vài phần mong đợi.
Tay nghề của vị Tần sư phụ chưa từng gặp mặt này chắc hẳn phải xuất chúng lắm, nên mới khiến thực khách của Hoàng Kí xếp hàng đông đến mức này.
Hứa Thành hài lòng gật đầu, thong thả bước lên lầu.
Tần Hoài co giò chạy trối chết về bếp, lúc đứng trước bàn bếp ngẫm nghĩ vài giây, hắn cảm thấy cái bệnh viện tư nhân nơi Khuất Tĩnh làm việc cách Hoàng Kí xa tít mù tắp như vậy mà họ vẫn cắn răng lặn lội tới đây liên hoan vào ngay giờ nghỉ trưa, thì chuyến này hắn muốn trốn cũng trốn không thoát rồi.
Rốt cuộc bệnh viện đó trả lương cho bác sĩ bao nhiêu một tháng vậy? Sao lại giàu nứt đố đổ vách thế!
Tần Hoài liếc nhìn mẻ Diện Quả Nhi vừa được phết đầu xong xuôi.
Bởi vì biết Âu Dương sắp tới, nên hắn đã cố tình nặn thêm vài cái.
Âu Dương 6 cái, Trần Công 6 cái, Hoàng Gia 2 cái, Hoàng An Nghiêu 2 cái, Đổng Sĩ 1 cái, tổng cộng là 17 cái.
Số lượng cũng kha khá rồi.
Nhưng hiện tại...
Đồng nghiệp mới của Khuất Tĩnh đều kéo đến cả rồi, hắn thân là bạn của Khuất Tĩnh, chăng lẽ lại không nể tình bạn bè mà tỏ chút lòng thành với đồng nghiệp của cô sao.
Trần Huệ Hồng đã làm gương cực kỳ xuất sắc rồi, Thảo Mộc Tinh Quái người ta còn biết cách đối nhân xử thế như vậy, cớ sao một nam chính truyện hệ thống như hắn lại không làm được?
Dù sao thì cũng bung bét hết rồi, chi bằng nhân cơ hội này giúp Khuất Tĩnh trở thành ngôi sao sáng nhất của phân viện Cô Tô luôn.
Chỉ mong là nhà ăn và bảo vệ của phân viện Cô Tô sẽ không lôi hắn ra làm chân chạy vặt.
Tần Hoài gật gù tự an ủi bản thân, rồi rút điện thoại gọi cho Khuất Tĩnh.
"Alo." Giọng Khuất Tĩnh vang lên từ đầu dây bên kia, Tần Hoài còn loáng thoáng nghe thấy một giọng nữ chói tai vọng lại từ bên cạnh cô.
"Cái gì?! Tĩnh Tĩnh quen Tần sư phụ á, thế thì tuyệt cú mèo, từ nay khoa nội thần kinh chúng ta cứ thế mà đi ngang trong viện thôi!"
"Chầu liên hoan lần này của đồng nghiệp cô có tổng cộng bao nhiêu người vậy?" Tần Hoài hỏi.
"Lần liên hoan này á? Khoa của tôi cộng thêm khoa nội tim mạch nữa thì tổng cộng có 16 người."
Tần Hoài: "... Ồ, ra là vậy. Lát nữa sẽ có một mẻ Giải Xác Hoàng ra lò, tôi sẽ bảo nhân viên phục vụ lén mang cho mọi người 32 cái, cô nhớ dặn mọi người giữ bí mật nhé, trên thực đơn hôm nay không có món Giải Xác Hoàng đâu."
"Trong khoa có bác sĩ nào chơi thân với cô không?” Tần Hoài lại hỏi.
LVQ8371