Món Tiên Nhục Nguyệt Bính do Trịnh Tư Nguyên làm, Tần Hoài không rõ có đạt cấp A hay không. Mấy món Điểm Tâm mà Trịnh Đạt từng làm ở Vân Trưng Thực Đường dạo trước có thể là cấp A, nhưng cũng chỉ là hàng cấp A làm qua loa cho có lệ, chắc chắn không thể sánh bằng cái này.
Đó là chưa kể Quả Nhi còn được cộng thêm buff nữa.
Tần Hoài nhìn biểu cảm của Tần Lạc là biết ngay con bé đã chính thức rơi vào lưới tình với Quả Nhi rồi.
Không đợi Tần Lạc load xong để bắt đầu tuôn tràng khen ngợi, Tần Hoài đã cắm cúi lên màu tiếp. Công đoạn lên màu cho Quả Nhi cực kỳ đơn giản, loáng một cái, hai chiếc Bình Quả Diện Quả Nhi cấp A xấu xí đến độ ma chê quỷ hờn đã ra lò.
Tần Hoài phát cho Bùi Hành và Lý Hoa mỗi người một cái.
Bùi Hành và Lý Hoa phân công cực kỳ rõ ràng, người thì cán vỏ xíu mại, người thì gói xíu mại. Chẳng mấy chốc thau nhân nhỏ xíu mà Tần Hoài vừa trộn đã cạn sạch.
Hai người dừng tay, bắt đầu thưởng thức Quả Nhi.
Cả hai cắm mặt ăn chẳng ai hé răng nửa lời.
Khi được ăn một món Điểm Tâm thực sự xuất sắc, người ta làm gì còn tâm trí đâu mà mở miệng nói chuyện, cùng lắm thì chỉ buột miệng thốt ra vài từ cảm thán mà thôi.
Trong căn bếp yên ắng, từng chiếc Quả Nhi liên tục ra đời dưới bàn tay thoăn thoắt của Tần Hoài.
Đám các ông các bà ngoài sảnh đã rục rịch xếp hàng chờ sẵn.
Tần Hoài cứ lên màu xong cái nào là bên ngoài nhận luôn cái nấy, ai nấy ăn xong đều chìm trong sự im lặng ngập tràn hạnh phúc. Vài người biểu cảm hơi lố một chút thì không chỉ mặt mũi rạng ngời, mà khóe mắt còn rơm rớm lệ, chẳng biết là nếm ra được cái hương vị diệu kỳ gì nữa.
Âu Dương hớn hở bước vào thì đập ngay vào mắt là khung cảnh này.
Bầu không khí quỷ dị đến mức Âu Dương suýt nữa tưởng mình đi nhầm quán, tí thì móc điện thoại ra gọi luôn cảnh sát.
Nhưng Âu Dương đã kịp nhìn thấy thứ mọi người đang ăn là gì.
Quả Nhi!
Tuy chẳng hiểu mô tê gì, nhưng món Điểm Tâm này là món tủ của cậu. Nhân thịt, to oạch, siêu ngon!
Âu Dương quyết định cứ quất một cái trước rồi hóng hớt tình hình sau.
Âu Dương tự giác mò đến cửa sổ nhận Điểm Tâm, vui vẻ há mồm cắn một miếng to.
Âu Dương cũng câm nín luôn.
Cậu có hơi buồn khóc.
Cậu thấy sống mũi mình cay cay.
Cậu chỉ muốn làm y như mấy bộ phim cẩu huyết, túm chặt lấy vai Tần Hoài lắc lấy lắc để rồi gào lên chất vấn xem tại sao.
Rốt cuộc là tại sao? Tại sao cả tháng trời nay cậu lại không có mặt ở Vân Trung Thực Đường?!
Cậu có biết hơn một tháng qua tôi đã sống dở chết dở thế nào không? Cậu có biết bố mẹ tôi không cho thêm tiền để mua Điểm Tâm bên ngoài, tôi làm gì có tiền quỹ đen mà bòn rút, vừa không được ăn ngon lại còn viêm màng túi không.
Tại sao cậu lại nỡ để tôi lỡ quen với chuỗi ngày tươi đẹp ngày nào cũng có Điểm Tâm ăn rồi lại biền biệt không về, bây giờ vừa ló mặt về đã làm ra món Điểm Tâm ngon bá cháy thế này hả.
Hu hu hu hu, Tần Hoài ơi, anh em tốt của tôi, đừng đi nữa, tôi nhớ cậu lắm.
Nhớ cậu thực sự, ngày nào nghĩ đến cậu nước mắt cũng chảy ròng ròng từ khóe miệng xuống đây này.
Âu Dương vừa gặm nhấm Quả Nhi vừa khóc ròng trong lòng. Lúc ăn xong, phát hiện ra vẫn còn một cái nữa, cậu suýt thì mừng rơi nước mắt thật, vội vàng thay quần áo xông thẳng vào bếp ngồi chễm chệ ăn luôn.
Bởi vì cậu phát hiện ra trong bếp vẫn còn cả Tô Bính nữa.
Âu Dương và Tần Lạc mỗi người khệ nệ bê một cái ghế đẩu, ngồi chầu chực bên cạnh xửng hấp gặm Tô Bính.
Không phải chứ, hai cái người này có cần phải lố thế không?
Mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch này mới cho vào xửng hấp thôi mà, có mọc cánh bay mất được đâu.
Hơn nữa, hai người các người vừa mới xơi tái hai cái Quả Nhi, trọng lượng cũng ngót nghét nửa cân rồi. Cộng thêm đống Tô Bính ăn độn nãy giờ, bét nhất cũng phải tọng cả nửa cân Điểm Tâm vào bụng rồi chứ ít gì, thế mà vẫn còn bụng dạ để hóng Giải Hoàng Thiêu Mạch cơ à.
Hai người có còn là con người nữa không hả? Thao Thiết đầu thai à.
Âu Dương và Tần Lạc tỏ vẻ Tần Hoài căn bản chẳng hiểu cái đỉnh gì cả. Trong hoàn cảnh này, ngồi chồm hổm cạnh xửng hấp để hốc xíu mại mới chính là sự tôn trọng cao nhất mà họ dành cho màn comeback của Tần Hoài.
Âu Dương vừa nhai nhồm nhoàm Tô Bính.
"Tần Hoài, cậu về rồi, thế Tiểu Trịnh sư phụ chừng nào mới về thế?" Âu Dương vừa gặm Tô Bính vừa hỏi.
Tần Hoài đang chăm chú nhìn Bùi Hành làm Đào Tô.
Tần Hoài cảm thấy tay nghề của Bùi Hành quả thực rất khá. Dân xuất thân chính quy có khác, nền tảng cực kỳ vững chắc. Với sở trường là các món Điểm Tâm thuộc dòng bánh bột nhào (du tô) và bánh ngàn lớp (tô bì), tay nghề của anh ta đúng là miễn chê, chắc chắn ăn đứt đa số các tiệm bánh trên thị trường.
Trong những ngày hắn đi vắng, cư dân quanh khu Vân Trung Thực Đường ăn uống cũng đâu đến nỗi tệ lắm đâu nhỉ.
Tần Hoài nhìn chằm chằm vào mẻ Đào Tô, không ngẩng đầu lên, đáp: "Lần trước Trịnh Tư Nguyên ghé qua là vì tiệm bánh của anh ấy đang sửa chữa nên rảnh rỗi sinh nông nổi, chạy tới giao lưu một chuyến thôi, về rồi là không quay lại nữa đâu."
"Bây giờ tiệm bánh của anh ấy cũng sửa sang hòm hòm rồi, dự tính nửa tháng nữa là xong, để cho bay mùi tầm một tháng nữa... Anh ấy chắc sẽ cùng tôi làm ở Hoàng Kí cho đến tận Tết."
"Còn dịp Tết anh ấy có ở lại Hoàng Kí hay không thì tôi chịu, đến lúc đó cái eo của Hoàng sư phụ chắc cũng đỡ nhiều rồi. Dịp Tết Hoàng Kí bận tối tăm mặt mũi, tôi đoán Trịnh Tư Nguyên sẽ chuồn về tiệm bánh của anh ấy thôi."
LVQ8371