Cô nhỉ viện đường số Ba của bọn hắn, vào lúc nghèo khó nhất thì lũ trẻ con vẫn có giường để ngủ đàng hoàng.
"Thế nên em mới thấy cái phòng Tịch Tỷ tìm cho em thích cực, tiền nhà tuy hơi đắt, một tháng mất tận 2000 tệ lận, nhưng giường siêu to, là giường đôi luôn. Vừa mềm, vừa có ban công, có điều hòa, lại còn có cả tủ quần áo, nhà vệ sinh khép kín, trong phòng thậm chí còn kê vừa một cái bàn nữa."
"Tháng trước lương cộng với tiền thưởng của em nhận về tay tròn trèm gần 8000 tệ đấy. Bây giờ em đang luyện nhào bột và trộn nhân với Trần sư phụ, Tần sư phụ bảo dự tính đến giữa năm sau là em có thể chuyển lên thành thợ làm bữa sáng chính thức rồi, tới lúc đó mỗi tháng em lại đút túi thêm 3000 tệ nữa."
"Đến lúc đó em sẽ tiêu sạch sành sanh số tiền tiết kiệm được, em muốn thuê một căn nhà có thang máy. Đổi điện thoại mới, tốt nhất là sắm thêm cái máy tính, nếu không đủ tiền mua máy tính thì em mua máy tính bảng. Lúc đó là mùa hè, còn có thể mua váy nữa, em chưa đi giày cao gót bao giờ, em cũng muốn mua giày cao gót."
"Còn có son môi và máy làm sữa chua nữa, như vậy ngày nào em cũng được ăn sữa chua giá rẻ!" An Du Du càng nói càng hào hứng, nhìn cái điệu bộ của cô nàng là biết chỉ muốn được lên nhân viên chính thức ngay lập tức, gom một cục tiền rồi nhanh chóng tiêu cho bằng sạch.
Tần Hoài bị An Du Du chọc cười.
Hắn vẫn luôn cho rằng An Du Du thuộc kiểu "kiếp trâu ngựa" nghèo khó với phong cách giản dị mộc mạc, không ngờ lại là một quý cô đô thị khao khát trở nên giàu có để rồi mua sắm thả ga.
Quả nhiên, người thích tiêu tiền đều rất mê tiền.
"Vậy em cứ theo Trần An học hỏi cho tử tế đi, đợi ra năm anh về rảnh rỗi sẽ dạy thêm cho." Tần Hoài nhớ rõ dạo trước khi An Du Du mới từ phục vụ bàn chuyển sang làm phụ bếp, hắn đã từng hứa sẽ dạy nghề cho cô và Trần An.
Về sau vì đủ thứ chuyện bận rộn nên cứ bị trì hoãn mãi, tính toán chi li ra thì thực chất mới chỉ dạy được đúng một lần, mà lại còn là kiểu đứng ngoài quan sát nữa chứ.
Bùi Hành và Lý Hoa nghe hai người trò chuyện lại thấy rất đổi bình thường. Hai người bọn họ đều xuất thân từ trường lớp bài bản, lăn lộn trong các gian bếp chuyên nghiệp nhiều năm, thứ chứng kiến nhiều nhất chính là những câu chuyện truyền cảm hứng kiểu học việc chịu thương chịu khó lọt vào mắt xanh của bếp trưởng, được truyền thụ lại chút tay nghề.
Ở một khía cạnh nào đó, nhà bếp là một nơi tương đối công bằng. Hoặc là bạn có thiên phú tuyệt đỉnh, hoặc là bạn phải chịu thương chịu khó, chỉ cần làm được một trong hai điều đó thì nhất định sẽ có ngày ngóc đầu lên được.
Sau khi An Du Du gói bánh bao xong bèn xếp vào lồng hấp rồi đặt lên bếp, Tần Hoài liếc nhìn thời gian qua loa, cũng không bận tâm lắm.
Lỗi ngớ ngẩn như hấp bánh bao quá lửa rất hiếm khi xảy ra với một đầu bếp làm đồ ăn sáng chuyên nghiệp. Chứ đừng nói Bánh Bao Tam Đinh còn là món ăn trong trò chơi, ngay khoảnh khắc bánh hấp xong, Tần Hoài đã có thể nhìn thấy cấp độ hiển thị, hoàn toàn không cần lo lắng về chuyện căn lửa.
Thấy bánh bao được bắc lên hấp, các thực khách ngoài sảnh bắt đầu kích động.
Đợi lâu như vậy, lại ngửi thấy mùi thơm của nhân bánh bao luộc, mọi người đã sớm đói đến mức có thể ăn tươi nuốt sống người khác rồi.
Ai nấy đều đang cố gắng cầm cự, đói quá không chịu nổi thì nhấp hai ngụm sữa đậu nành cho ngọt miệng, dùng ý chí kiên cường để chờ đến lúc Bánh Bao Tam Đinh của Tần Hoài ra lò.
May mắn là mọi người không phải chờ quá lâu.
Bánh bao hấp chín rất nhanh.
Ngay lúc Tần Lạc canh chuẩn thời gian, tay vẫn cầm nguyên cây bút chạy từ tầng hai xuống tầng một thì Bánh Bao Tam Đinh vừa vặn ra lò.
[Bánh Bao Tam Đinh cấp B]
Bánh Bao Tam Đinh cấp B.
Cấp độ này không được coi là quá xuất sắc, bởi vì dưới sự giúp đỡ của Hoàng Thắng Lợi, Tần Hoài đã từng làm ra Quả Nhi cấp A rồi, nhưng Điểm Tâm cấp B thì mang đi đâu cũng sẽ được mọi người đón nhận nồng nhiệt.
Bánh Bao Bã Rượu từng làm mưa làm gió khắp Hoàng Ký, khiến hàng xóm láng giềng xung quanh nhung nhớ khôn nguôi, khiến các anh shipper chạy đôn chạy đáo khắp thành phố để lấy hàng, làm mùi thơm bay ngập tràn mấy tòa nhà văn phòng ở Cô Tô, cũng chỉ là cấp B.
Bánh Bao Bã Rượu có buff bổ trợ.
Bánh Bao Tam Đinh là nhân thịt.
Tần Hoài chỉ có thể nói mỗi loại đều có thế mạnh riêng, mỗi món một vẻ.
Tần Lạc đã thay xong quần áo, ngồi xổm chực sẵn bên lồng hấp.
Con bé định bốc ăn luôn, nhưng Tần Hoài không cho.
Trong ký ức, Cung Lương từng vội vàng ăn Bánh Bao Tam Đinh đến mức sung sướng nhảy ngay một điệu tap dance tại chỗ. "Miệng sắt" và "dạ dày thép" của Tần Lạc chắc chắn là mạnh hơn Cung Lương lúc trẻ nhiều, nhưng ăn đồ nóng hổi vừa thổi vừa ăn cũng chẳng phải thói quen tốt đẹp gì.
Tương lai Tần Lạc còn được ăn vô số món ngon vật lạ, chẳng việc gì phải vì một cái Bánh Bao Tam Đinh cấp B mà nhảy tap dance cả, thế nên Tần Hoài mới cản không cho con bé trực tiếp biểu diễn màn một hớp nuốt trọn cái bánh bao.
Tần Lạc thèm thuồng nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh bao trên khay.
Các thực khách xếp hàng cũng đang mỏi mắt ngóng trông.
Các nhân viên phục vụ đã vào vị trí sẵn sàng, chuẩn bị thi triển tốc độ gắp bánh bao kinh hồn bạt vía.
"Được rồi đấy." Tần Hoài lên tiếng.
Giây tiếp theo, rất nhiều người đồng loạt hành động.
LVQ8371